Nàng nói, nàng sớm đã có tính toán như vậy.

Mà Tô trắc phi bảo nàng đi đưa điểm tâm, vừa lúc cho nàng cơ hội.

Nàng dùng danh nghĩa của Tô trắc phi đi đưa điểm tâm cho Triệu Húc, Triệu Húc sẽ không hoài nghi.

Chờ hắn ăn xong điểm tâm đã bị bỏ thuốc, Vân Trân tính toán thời gian, lấy cái cớ "nương nương muốn lấy đĩa về" quay lại Đào Uyển.

Lúc ấy, dược hiệu trên người Triệu Húc vừa lúc phát tác.

Nàng có thể thừa dịp leo lên giường của Triệu Húc.

Triệu Húc là người thiện lương, làm việc rất có trách nhiệm, xong việc khẳng định sẽ làm cho cho nàng.

Mà nàng cũng có thể nhân cơ hội này thoát khỏi nô tịch.

Nghe Vân Trân nói xong, Triệu Húc vẫn không dám tin, nội tâm không ngừng giãy giụa.


Tô trắc phi nhìn ra, liền thay Triệu Húc hỏi nàng tại sao lại làm như vậy.

Lửa lớn trước đó, Triệu Húc vì cứu nàng, ngay cả mạng cũng có thể không cần.

Nếu nàng muốn thoát khỏi nô tịch, trực tiếp xin một ân điển là được, vì sao phải làm chuyện đê tiện này?
Vân Trân nghe đến hai chữ "đê tiện" cũng không có phản ứng quá lớn, chỉ nói gần đây nàng cảm thấy Triệu Húc đối xử với nàng có chút xa cách, điều đó khiến nàng thấp thỏm lo âu.

Vì thế đến bước đường cùng, nàng mới nghĩ ra cách này.

Động cơ gây án đã có, chuyện Vân Trân bỏ thuốc muốn bò lên giường chủ tử dường như cũng ván đã đóng thuyền.

"Nếu thật sự như ngươi nói, vậy vì sao đến cuối cùng ngươi lại cự tuyệt ta? Còn thay ta chuẩn bị thuốc tắm?" Đúng lúc nay, Triệu Húc vẫn luôn trầm mặc đứng bên cạnh Tô trắc phi đột nhiên lên tiếng hỏi.

Triệu Hú vừa dứt lời, Tô trắc phi theo bản năng nhíu mày, có lẽ vì chán ghét Vân Trân thế mà có cử chỉ dư thừa.

"Tại sao?" Triệu Húc nhìn nàng, không cam lòng hỏi, "Nếu ngươi sớm đã tính kế tất cả, vì sao còn cự tuyệt ta?"
Phủ định đi! Ngươi mau phủ định đi! Ngươi vì sao phải nhận chuyện này!
Nhìn đôi mắt cố nén thống khổ kia, Vân Trân không nhịn được mà tránh đi.


Nàng hít sâu một hơi, quyết định một đao cắm vào trái tim hắn, khiến tia hi vọng cuối cùng của hắn bị dập tắt hoàn toàn.

"Bởi vì khoảnh khắc đó, nô tỳ hối hận." Vân Trân nói, "Tuy rằng nô tỳ muốn mượn chuyện này thoát khỏi nô tịch, muốn bước lên cao, nhưng khi nô tỳ thật sự nằm dưới thân thiếu gia, nô tỳ phát hiện mình căn bản không làm được, nô tỳ không thể cùng người mình không yêu làm chuyện thân mật...!Điều này khiến nô tỳ cảm thấy ghê tởm...".

ngôn tình hay
Trong phòng lại rơi vào an tĩnh.

Có lẽ không ai ngờ Vân Trân sẽ nói như vậy.

Mà câu nói cuối cùng của nàng hoàn toàn đã hủy diệt tất cả hi vọng của Triệu Húc.

Sắc mặt hắn trắng bệch, đứng đờ đẫn ở đó.

Qua nửa ngày, hắn ngẩng đầu, nhìn Vân Trân quỳ dưới đất, ánh mắt có chút mơ hồ: "Vậy ngươi làm chuyện đó với ai sẽ không cảm thấy ghê tởm? A Tĩnh sao? Ngươi thích A Tĩnh đúng không?"
Hắn vừa dứt lời, Tô trắc phi ở bên cạnh nhíu mày, ánh mắt nhìn Vân Trân càng thêm tối tăm và bất mãn.

"Chuyện này không liên quan tới Ngụy đại ca." Vân Trân nói.

"Không liên quan, hay cho câu không liên quan! Mẫu phi, nhi tử cảm thấy không khỏe, lui xuống trước." Nói xong, hắn lảo đảo ra ngoài.

Triệu Húc đi rồi, Tô trắc phi nhìn Vân Trân, hừ lạnh một tiếng: "Thật không ngờ ngươi có thể vô tình như vậy!"
Vân Trân ngẩng đầu nhìn Tô trắc phi, đáp: "Đây không phải là điều nương nương dạy nô tỳ sao?".