Vân Trân cùng Quả Nhi rời đi.

"Trân Nhi, sao người Cổ Tát lại biết bọn họ trốn ở đây?" Trên đường, Quả Nhi bất an hỏi.

"Ngươi đừng hoảng hốt.

Còn lại, chúng ta ra ngoài xem sẽ biết." Vân Trân trấn an.

Quả Nhi nhìn Vân Trân, dần an tĩnh lại.

Trên người Vân Trân như có một năng lực thần kỳ, mỗi lần gặp chuyện hoảng loạn, chỉ cần ở bên cạnh nàng, mọi việc đều có thể giải quyết.

Quả Nhi rất tin tưởng nàng.

Rất nhanh, bọn họ tới trước cửa.

Lúc này, trước của bị người tộc Cổ Tát bao vây, thôn dân Tô trắc phi thuê cùng hộ viện cửa hàng Tô gia đang cầm đủ loại vũ khí căng thẳng chắn trước cửa.

Những hạ nhân khác trong sơn trang đêu trốn đi.

Có người cả đời chưa từng gặp cảnh cậy thế như vậy, sớm đã sợ tới mức hai chân run rẩy.

Bầu không khí vô cùng căn thẳng.


"Nơi này là Thanh Lương sơn trang, là địa giới của Vân Hán Quốc, người Cổ Tát các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?" Đúng lúc này, Bích Diên nghe được tin đi ra, lớn tiếng hỏi.

"Bọn ta tới bắt người! Có hai kẻ, giết vương của bọn ta, bọn ta muốn bắt chúng quay về! Các ngươi mau giao người ra đây!" Một kẻ thoạt nhìn là người dẫn đầu đứng ra, dùng tiếng Vân Hán không quá lưu loát nói với họ.

"Các ngươi có chứng cứ gì nói người ở Thanh Lương sơn trang của chúng ta?" Bích Diên nhíu mày.

Người Cổ Tát kia nghe xong, không kiên nhẫn mà phất tay.

Lập tức có người Cổ Tát từ phía sau giải một người tới.

Người nọ vừa xuất hiện, Vân Trân liền nghe thấy tiếng thét chói tai của Tôn thị phía sau.

"Trời ơi! Là Tôn Thúy Châu!"
"Sao Tôn Thúy Châu lại ở bên đó?"
"Là ả mật báo?"
Rất nhanh, mọi người đều nghị luận.

"Thế mà là nàng ta!" Quả Nhi phẫn nộ.

Vân Trân nhìn Tôn Thúy Châu bị người Cổ Tát đẩy ra, tuy rằng cũng kinh hãi, nhưng vẫn chưa đến mức bất ngờ.

Dù sao, nếu một hai chỉ ra kẻ tình nghi, vậy chỉ có thể là Tôn Thúy Châu.

"Tôn Thúy Châu, đây rốt cuộc là chuyện thế nào?" Bích Diên nhìn Tôn Thúy Châu, hỏi.


"Muội..."
Tôn Thúy Châu đang muốn giải thích, lại bị người phía sau đẩy một cái, ý bảo nàng ta mau nói việc chính, đừng vô nghĩa.

Tôn Thúy Châu sợ hãi, có điều ngay thời điểm tìm được Vân Trân trong đám người, nàng ta lập tức lớn tiếng.

"Chính là ả! Chính là ả đã giấu người đi!"
Tôn Thúy châu đột nhiên nâng tay chỉ vào Vân Trân.

Vừa dứt lời, người ở hiện trường đều đồng loạt quay đầu nhìn nàng.

Tôn Thúy Châu như được cổ vũ, vẻ mặt trở nên hưng phấn: "Chính là ả! Chính là Trân Nhi, là Trân Nhi giấu người bọn họ muốn tìm! Tận mắt ta nhìn thấy!"
"Ngươi nói dối!" Quả Nhi gấp tới độ hai mắt đỏ bừng.

"Ta không nói dối! Hiện tại ta có thể dẫn các ngươi tới dược lư của Tôn đại phu, Trân Nhi giấu người ở đó!" Tôn Thúy Châu hét lớn.

Thì ra chiều nay, nàng ta và Quả Nhi ở bên ngoài gặp người Cổ Tát.

Phản ứng của Quả Nhi lúc đó có hơi kích động.

Vì vậy, Tôn Thúy Châu liền lén đi theo, nghe lén Quả Nhi và Vân Trân.

Có điều Vân Trân quá nhạy bén, nàng cái gì cũng không nghe được.

Có điều, nhiêu đó không đủ ngăn cản "lòng hiếu kỳ" của Tôn Thúy Châu.

Sau đó nàng ta đi theo Vân Trân tới viện của Tô trắc phi, lại theo nàng tới dược lư...!
Cuối cùng ở ngoài cửa, nàng ta trông thấy hai người tộc Cổ Tát bị Vân Trân giấu đi.

Nàng ta không chút do dự, xoay người chạy ra sau núi tìm người Cổ Tát ở đó, mật báo với họ.

Nàng ta muốn họ bắt Vân Trân lại, muốn Vân Trân chết thật khó coi!.