"A! Trân Nhi, hai người không sao chứ..." Nguyên Bảo hét lên.

Hắn còn chưa nói hết, Triệu Húc đã đi tới trước mặt bọn họ, một tay kéo nàng từ dưới đất đứng lên.

Vân Trân lảo đảo mấy cái, trở tay bắt lấy tay áo hắn.

Nàng cho rằng Triệu Húc sẽ nói với mình gì đó, kết quả đôi mắt hắn lại nhìn Ngụy Thư Tĩnh chằm chằm.

"A Tĩnh, ngươi không sao chứ?" Triệu Húc lo lắng hỏi.

Vân Trân nghe vậy, vội buông tay nắm tay áo Triệu Húc ra.

Ngụy Thư Tĩnh từ dưới đất bò dậy, lắc đầu: "Ta không sao." Dứt lời, y lại nhìn Vân Trân, dường như hỏi nàng có ổn không?
Nhớ lại chuyện khi nãy, Vân Trân vẫn còn sợ.

Mũi tên vừa bắn tới hiện tại đã cắm ngay thân cây phía sau nàng.

Lực đạo đáng sợ như thế, nếu mũi tên bắn trúng đầu, vậy nàng chắc chắn sẽ mất mạng.

May mà Ngụy Thư Tĩnh phản ứng kịp thời.

Nghĩ vậy, Vân Trân vội đa tạ Ngụy Thư Tĩnh.


Ngụy Thư Tĩnh lắc đầu: "Lúc trước ngươi đã cứu ta."
Vân Trân há mồm, đang muốn nói "Huynh đã giúp ta rất nhiều chuyện", đúng lúc này bị Triệu Húc cắt ngang: "Có người tới!"
Ngụy Thư Tĩnh nhanh chóng đứng phía trước bọn họ, cảnh giác nhìn chằm chằm phía trước.

Vân Trân cũng nhìn theo.

...!
Rất nhanh, một đám người cưỡi ngựa từ trong rừng cây xuất hiện.

Trong tay bọn họ cầm cung tiễn, phục sức trên người hết sức quái dị, hoàn toàn không giống người Hán.

Vân Trân phát hiện người thúc ngựa đi trước là một tiểu thiếu niên khoảng tám chín tuổi.

Có điều khác với hình tượng thiếu gia của Triệu Húc, cho dù người nọ còn nhỏ, nhưng trên người lại toát ra cảm giác dã thú và nhanh nhẹn.

Bên cạnh, Triệu Húc nhìn cung tiễn trong tay người nọ, nhíu mày.

"Mũi tên vừa rồi là các ngươi bắn?" Triệu Húc hỏi.

Thiếu niên ngồi trên lưng ngựa nghe vậy, cười ha ha.


"Thì sao hả?" Người nọ hỏi lại.

"To gan!" Nguyên Bảo đứng ra, chống nạnh, "Man di nhỏ nhoi, ngươi có biết mình vừa nói chuyện với ai không? Còn không mau xin lỗi thiếu gia của ta!"
Dứt lời, tùy tùng đối diện lập tức giương cung, nhắm ngay bọn họ.

Nguyên Bảo vừa thấy, lập tức sợ hãi trốn phía sau Ngụy Thư Tĩnh.

Triệu Húc căng thẳng, sắc mặt nặng nề.

Vân Trân đứng bên cũng nơm nớp lo sợ.

Nàng lén nhìn Ngụy Thư Tĩnh, chỉ thấy sống lưng kia rất thẳng.

"Ha ha ha, man di? Đúng là vô lễ!" Thiếu niên kia cười điên cuồng, "Tiểu gia vốn định thả các ngươi đi, không ngờ các ngươi vội vã muốn chết như thế! Người đâu, bắt bọn họ lại! Tiểu gia phải cẩn thận suy nghĩ làm sao để chiêu đãi họ!"
Lời vừa dứt, mấy chục tùy tùng lập tức bao vây bọn họ.

Vân Trân căng thẳng.

"Có phần thắng không?" Lúc này, nàng nghe Triệu Húc nhỏ giọng hỏi Ngụy Thư Tĩnh.

Ngụy Thư Tĩnh lắc đầu.
Nếu chỉ có mình y, phá vây không thành vấn đề.

Nhưng hiện tại là bốn người, ba người kia đều không biết võ công, tình hình vô cùng bất lợi với họ.

Triệu Húc nghe vậy, chậm rãi mở mắt, khẽ thở dài: "Đừng chống cự, trước mắt đi theo bọn họ."
Nguyên Bảo nghe xong, nức nở một tiếng.

Rất nhanh, đám người đó đã tới gần, trói bọn họ lại..