Vân Trân lảo đảo một cái.

Nguyên Bảo đã quỳ dưới đất, khóc lóc nức nở.

Thấy sắc mặt Vân Trân dần tái nhợt, Triệu Húc lên tiếng: "Mẫu phi, chuyện này không liên quan tới họ, xin mẫu phi tha cho họ."
"Vậy sao?" Tô trắc phi dời ánh mắt từ bọn họ tới chỗ Triệu Húc.

Bà mặt không cảm xúc nhìn hắn, chờ hắn giải thích.

Triệu Húc hít sâu một hơi, chắp tay: "Việc hôm nay đều do nhi tử..."
Kế tiếp, hắn kể lại một lần chuyện hôm nay.

Chỉ là thời điểm nói tới nguyên nhân "mạo hiểm" đổi thành chủ ý của hắn, đồng thời khuếch đại Vân Trân, Nguyên Bảo và Ngụy Thư Tĩnh "trung thành bảo vệ chủ" khi người Cổ Tát xuất hiện.

Còn phương diện khác, hắn giấu tất cả, bao gồm một màn hắn cứu Vân Trân...!
Câu chuyện từ miệng Triệu Húc kể ra liền thành lỗi của hắn, tẩy trắng hoàn toàn cho những người khác.

"Sự việc đại khái là như thế, xin mẫu phi nể tình bọn họ cứu nhi tử, bỏ qua cho họ." Cuối cùng, Triệu Húc nói.

Sau khi hắn nói xong, trong phòng rơi vào an tĩnh.

Vân Trân và Nguyên Bảo quỳ dưới đất, không dám thở mạnh.


Trầm mặc một hồi, Tô trắc phi lại hỏi: "Lý do ra ngoài?"
Triệu Húc hít sâu một hơi, trầm giọng: "Giải sầu."
Nghe hắn trả lời, ánh mắt Tô trắc phi trở nên phức tạp.

...!
Tiếp theo, Tô trắc phi không tiếp tục truy vấn vì sao lại muốn giải sầu.

Mà chuyện lần này, dưới sự bảo vệ của Triệu Húc, Vân Trân và Nguyên Bảo tránh được vận mệnh bị xử tử.

Có điều, tội chết có thể miễn, mang vạ lại khó thoát.

Xong việc, Vân Trân và Nguyên Bảo đều bị đánh hai mươi đại bản.

Qua hai mươi đại bản, Vân Trân chỉ còn lại một hơi.

Đêm đó nàng sốt rất cao, tình hình nguy cấp.

Triệu Húc gạt Tô trắc phi, lén đem thuốc bổ của mình nhường cho nàng uống.

Ngụy Thư Tĩnh cũng suốt đêm mời đại phu trên huyện đến xem bệnh cho nàng...!
Bao nhiêu thuốc rót vào, nàng mới nhặt được mạng về.


...!
Nửa tháng tiếp theo, Vân Trân chỉ nằm trên giường dưỡng thương.

Trong thời gian này, Thanh Lương sơn trang xảy ra vài chuyện.

Chuyện thứ nhất, vương phủ ở kinh thành phái bốn nha hoàn và một bà tử tới.

Nghe nói vương phi nhân từ, tuy rằng Tô trắc phi có tội, nhưng Tứ thiếu gia Triệu Húc vẫn là nhi tử của vương gia, cho nên phái bọn họ tới, đặc biệt chăm sóc Triệu Húc.

Đồng thời, Tôn gia trông coi thôn trang cũng được thả ra, chỉ là cháu trai của Tôn thị kia bị đuổi đi.

Chuyện thứ hai, trong sự kiện "thổ phỉ" trước đó, hạ nhân hoảng loạn đào tẩu đều bị người châu phủ ở gần đó bắt lại.

Nghe nói trong đó có nha hoàn nhị đẳng trong lúc giam giữ có ý đồ bỏ trốn, bị xử trí ngay tại chỗ, cuối cùng chỉ còn hai nha hoàn làm việc nặng đưa về.

Chuyện thứ ba chính là đội hộ vệ được Tô gia phái tới hộ tống Tô trắc phi sau khi người ở kinh thành tới không bao lâu cũng rời đi, chỉ để lại sư đồ Ngụy Thư Tĩnh.

...!
Chờ Vân Trân lành thương hẳn, sơn trang vốn an tĩnh đã náo nhiệt lên.

Nô bộc cũ mới, thế lực khắp nơi, vừa náo nhiệt lại nguy hiểm.

Vân Nhi vất vả lắm mới nhặt được mạng từ quỷ môn quan trở về, còn chưa kịp cảm thấy may mắn, đã không thể không lần nữa dẹp tâm tư đi, cẩn thận mà sống.

"Muội là Trân Nhi?"
Hôm nay, nàng mới ra khỏi phòng bếp liền gặp một nha hoàn mặc xiêm y màu lục.

Nha hoàn kia khoảng mười hai mười ba tuổi, tuy rằng không lớn, nhưng cũng đã trổ mã kha khá..