"Ngươi tên gì?" Lúc này, Triệu Húc mở miệng.

"Nô tỳ Trân Nhi, nha hoàn tứ đẳng." Vân Trân đáp.

Cho dù ngồi bên trên nàng chỉ là một hài đồng nhỏ tuổi, nhưng Vân Trân một chút cũng không dám chậm trễ.

Triệu Húc nhìn nàng, lại hỏi: "Vết thương của A Tĩnh là ngươi băng bó?"
"Hồi thiếu gia, là nô tỳ."
"Ngươi không sợ sao?"
"Gì cơ?"
"Những vết thương đó, ngươi không sợ sao?" Triệu Húc hỏi.

Vân Trân ngẩng đầu nhìn hắn.

Nếu nàng là nguyên chủ, chỉ sợ sớm đã ngất đi.

Dù sao lúc trước, nàng có thể đi vào thân thể này chính bởi vì nguyên chủ nhìn thấy vương phi đánh chết hạ nhân, mới bị hù chết.

Vân Trân vội cúi đầu, đáp: "Lúc ấy nô tỳ không nghĩ nhiều như vậy."
Triệu Húc nghe xong, không tiếp tục truy hỏi.

Kế tiếp, hắn lại hỏi chuyện khác, Vân Trân đều trả lời không chút cẩu thả.


Xe ngựa tới chân núi, Triệu Húc không hỏi nữa, chỉ ban điểm tâm và trà nóng để nàng no bụng.

Vào đêm, bọn họ tới Hối Châu thành, vào một tòa viện.

Ở tòa viện kia, Vân Trân gặp được Tô trắc phi cùng tâm phúc của bà ấy - nha hoàn Bích Diên, ngoài hai người này, còn có sư phụ của Ngụy Thư Tĩnh - Ngụy Duyên Võ cùng một đám hộ vệ.

Nhìn nơi này.

Vân Trân càng khẳng định suy đoán trước đó của mình.

...!
Sau khi nàng tới, sư phụ của Ngụy Thư Tĩnh cố ý đến cảm tạ nàng kịp thời băng bó vết thương cho Ngụy Thư Tĩnh, cứu y một mạng, đồng thời hứa hẹn rằng nếu sau này có chỗ nào cần hỗ trợ, chắc chắn đạo nghĩa không thể chối từ.

Vân Trân không ngờ thiện tâm nhất thời của bản thân sẽ đổi lấy một phần ân tình của sư đồ Ngụy Thư Tĩnh.

Ngẫm lại, cũng coi như là niềm vui bất ngờ.

Bọn họ ở Hối Châu thành một đêm.

Sáng sớm hôm sau liền khởi hành tiếp tục đi Nam Hoang.

Khác với ngày đầu tiên xuất phát nghèo túng, bọn họ lúc này đã có một đội thị vệ hộ tống.

Ban đầu Vân Trân còn nghi hoặc, đội hộ vệ này từ đâu tới?

Về sau, Nguyên Bảo lén nói với nàng, đội hộ vệ này, bao gồm sư đồ Ngụy Thư Tĩnh đều do Tô gia ở Giang Nam phái tới.

Tô gia Giang Nam?
Thì ra, Tô trắc phi này là nữ nhi của phú hộ Giang Nam.

Năm đó hoàng đế đăng cơ, quốc khố khốn cùng, là lão gia tử Tô gia liên hợp phú hộ Giang Nam quyên góp tặng triều đình.

Ninh Vương phá lệ nạp nữ nhi của Tô gia làm trắc phi cùng vì nhìn trúng tài lực đó.

Lần này, thế tử chết bất đắc kỳ tử, nếu đổi thành người khác, chỉ sợ sớm bị vương phi xử tử.

Nhưng vị Tô trắc phi này lại có thể sống sót được tiễn đi, tất cả đều nhờ công lao của Tô gia.

...!
Sau đó, Vân Trân được phái đi chiếu cố Trương ma ma.

Trong thời gian này, sau khi tỉnh lại, Ngụy Thư Tĩnh tự mình tới cảm tạ nàng.

Triệu Húc cũng nhân lúc Tô trắc phi không chú ý mà tới vấn an Trương ma ma, thuận tiện hỏi thăm nàng.

Một tháng tiếp theo khá thuận lợi.

Vân Trân thật trọng từ lời nói đến việc làm, không để xảy ra sai lầm gì, cùng Trương ma ma và Nguyên Bảo đều rất thân thiết, ngay cả thị vệ mặt lạnh băng Ngụy Thư Tĩnh thỉnh thoảng cũng có thể nói mấy câu.

Ngụy Thư Tĩnh còn giúp nàng vài việc.

Còn về Tứ thiếu gia Triệu Húc, tuy rằng là "bạn cùng lứa", nhưng đối phương so với nàng càng không giống hài tử.

Tô trắc phi luôn nghiêm khắc, Vân Trân nhìn ra, không khỏi đồng tình với vị thiếu gia thân phận tôn quý này.

Bọn họ cứ thế lên đường, mãi tới cuối tháng mười một, cuối cùng cũng tới địa giới Nam Hoang..