Chương 127: Không cần quỳ

“Vừa rồi có một cô gái giúp tôi.”

“Cô gái?”

“Ừ, chính là… Lê Duyệt Tư dường như: nghĩ ra điều gì đó, quay lại nhìn về phía bên đường.

Cô ta không nhìn thấy bóng dáng của Tô Kim Thư.

Ngược lại là phía sau đám đông, cô ta nhìn thấy một dáng người cao và dài.

“Đó không phải là cậu Lệ sao?”

Na Na đã ở bên cạnh Lê Duyệt Tư được vài năm, vì vậy cô ta đã phần nào nghe nói đến những người trong giới quý tộc ở Thủ Đô.

Trong nháy mắt cô ta đã nhận ra Lệ Hữu Tuấn: “Nhưng tại sao cậu Lệ lại ôm một người phụ nữ trong tay?”

Ánh mắt của Lê Duyệt Tư lập tức nheo lại.

Mặc dù biểu hiện trên mặt không thay đổi, nhưng hai tay bất giác nắm chặt lại Lệ Hữu Tuấn ở trong ấn tượng của cô ta, tuyệt đối sẽ không ở nơi công cộng gần gũi với bất kỳ phụ nữ nào như vậy.

Nhưng hôm nay cô ta đã nhìn thấy gì?

Tại lối vào của bệnh viện trung tâm Ninh Lâm.

Bên con đường người qua đông đúc.

Anh không ngại ôm một người phụ nữ như thế này.

Một cảm giác khó giải thích chợt ùa về trong lòng, khiến cô ta hơi khó chịu.

“Cô nhận nhầm người rồi.”

“Nhưng đó rõ ràng là cậu Lệ mà, tôi sẽ không nhận nhầm đâu.”

“Tôi nói cô nhận nhầm người rồi.”

Giọng nói của Lê Duyệt Tư đột nhiên trở nên lạnh lùng, làm cho Na Na bị sửng sốt.

Lúc này cô ta mới gật đầu, ngượng ngùng nói: “ð…có lẽ là tôi nhận nhầm rồi.

_ “Cậu Lệ, tôi, tôi bị thương rồi…”

Sau khi trở về biệt thự, Lệ Hữu Tuấn bắt đầu hỏi lãi Tô Kim Thư, buộc cô phải thực.

hiện lời hứa ở nhà họ Tô ngày hôm nay.

Tô Kim Thư đỏ mặt, bắt đầu nghĩ nhiều cách để trốn thoát.

Vừa bước vào phòng, cô đã nói muốn đi tắm.

Vốn dĩ còn nghĩ bằng cách này mình có thể tránh xa anh, ai mà biết được anh chàng Lệ Hữu Tuấn này lại háo hức mong chờ cùng đi vào.

Cô thậm chí còn chưa cởi được một chiếc cúc áo thì đã bị anh hôn rồi.

Một lúc lâu sau, Tô Kim Thư đã thở hổn hển.

“Cậu, cậu Lệ, tôi, tôi muốn tắm!”

Nhìn thấy đôi mắt long lanh của Lệ Hữu Tuấn, Tô Kim Thư đột nhiên cảm thấy tối nay mình có thể không chạy thoát được.

Cho dù là như vậy, cô vẫn đấu tranh giấy dụa.

“Tôi đổi ý rồi.” Lệ Hữu Tuấn nhìn cô chằm chằm, uể oải nói.

“Hả?”

“Đút tôi ăn trước, sau đó đi tắm.”

“Đợi đã!”

Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Kim Thư đỏ bừng, cô đáng thương chỉ xuống đầu gối của mình.

“Nhưng, tôi, tôi bị thương rồi.”

Vào lúc này Tô Kim Thư hận không thể hung hăng tát vào cái miệng của mình một phát.

Tại sao lúc sáng cô lại mắc bẫy của cái anh chàng này, lại còn hứa với anh ấy cái chuyện đó nữa.

Khi anh chàng Lệ Hữu Tuấn này đối mặt với người khác, anh lạnh lùng như một tảng băng vạn năm không đổi.

Nhưng mỗi khi anh chạm vào mình, trong vài giây tảng băng sẽ trở thành núi lửa.

Đặc biệt là mỗi lần bắt gặp ánh mắt của anh như muốn nuốt chửng mình.

Tô Kim Thư liền có cảm giác ngứa ran ở lưng: Người đàn ông này, cô hoàn toàn không đối phó được!

“Cho nên?”

Lệ Hữu Tuấn bận tối mắt nhưng vẫn ung dung, chờ đợi những lời tiếp theo của cô.

“Tôi, đầu gối của tôi đau, cho nên hôm nay tôi có thể…”

Thấy cô nói lắp thốt ra lời từ chối, Lệ Hữu Tuấn nâng cảm cô lên.

Sau đó, anh trầm giọng dịu dàng nói gần như có thể giết người: “Đừng lo lắng, em không cần quỳ.”

Quỳ…

Con mẹ anh!

Khi nghe thấy Lệ Hữu Tuấn nghiêm nghị nói ra những lời nói hạ lưu như vậy, khuôn mặt xinh đẹp của Tô Kim Thư lập tức đỏ bừng.

Nhìn thấy lần này mình không thể chạy trốn, Tô Kim Thư dứt khoát nhắm mắt lại, dũng cảm hành động.

Đúng lúc này, điện thoại ở cuối giường đột nhiên rung lên.

Bởi vì Tô Kim Thư quá căng thẳng, cộng thêm đôi mắt đang nhắm chặt, cô hoàn toàn không nhận thấy sự chuyển động yếu ớt này.

Ngược lại là Lệ Hữu Tuấn, anh vừa quay đầu là nhìn thấy điện thoại của Tô Kim Thư đang rung.

Mà cái tên nhấp nháy trên màn hình là Nhan Thế Khải.

Đôi mắt đại bàng chợt nheo lại một cách nguy hiểm.

Nửa đêm rồi mà còn dám gọi điện cho Tô Kim Thư?

Anh cầm điện thoại lên, định cắt đứt nó.

Nhưng khi ngón tay anh vừa chạm vào màn hình, anh đột nhiên thay đổi quyết định.

Anh liếc nhìn Tô Kim Thư, nghiêng người về phía trước, nhấn vào nút nghe…

Đêm, vẫn còn rất dài Kết thúc hiệp đầu thấy mình sắp gục ngã rồi Vào cuối hiệp hai, cô dường như đã bị nâng lên khỏi mặt nước, cô thậm chí không còn sức lực để nhấc ngón tay của mình.

Chỉ là lần thứ ba, khi Lệ Hữu Tuấn chuẩn bị di chuyển, Tô Kim Thư cuối cùng không thể không khóc cầu xin, tất cả các kiểu dễ thương.

Lệ Hữu Tuấn cau mày, nếu không phải Tô Kim Thư ngay cả lý do đau đầu mà cô cũng nghĩ ra, anh sẽ không ngại ăn cô thêm một lần nữa.

“Đừng, xin anh đó…”

, Tô Kim Thư cảm Tô Kim Thư mơ mơ hồ hồ gục xuống giường, giọng nói yếu ớt, đáng thương cầu xin.

Nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp khi khóc của cô, Lệ Hữu Tuấn cuối cùng cũng mở lòng.

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô: “Ngoan, ôm em đi tắm, hửm?”

Tô Kim Thư thậm chí còn không ậm ừ, ngoan ngoãn để anh bế vào phòng tắm Cô thấn thờ nằm trong bồn tắm.

Lệ Hữu Tuấn thêm chút tinh dầu vào nước, cẩn thận tránh chân phải của cô, cẩn thận lau người sạch sẽ cho cô.

Tô Kim Thư mệt đến mức không thể mở mắt, cùng với động tác nhẹ nhàng của Lệ Hữu Tuấn, trong chốc lát cô đã chìm vào giấc ngủ.

Sau khi bôi một chút thuốc lên đầu gối của cô, Lệ Hữu Tuấn bế cô lên giường, đắp chăn bông.

Nhìn thấy cô ngủ say như một đứa trẻ, trái tim anh rung động, không nhịn được mà hôn vào trán của cô.

“Ưm ưm, đáng ghét!”

Tô Kim Thư mơ hồ rên rỉ hai tiếng, khó chịu bỏ bàn tay của Lệ Hữu Tuấn ra.

Nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô, Lệ Hữu Tuấn không khỏi nhếch miệng.

Lần trước, khi hai người tiếp xúc thân mật như thế này, anh vẫn còn ở trong trạng thái tự vệ cao nhất, trạng thái hoàn toàn mất lý trí.

Mà lần này, mới là lần đầu tiên anh và Tô Kim Thư theo đúng nghĩa của từ này.

Tất cả vẻ đẹp của cô đều nở rộ trước mắt anh.

Hai người họ hợp nhau như vậy.

Cô giống như một bông hoa anh túc, khiến người ta ăn được một lần lại muốn ăn thêm, càng ngày càng tham lam.

Nhìn chằm chằm cô, Lệ Hữu Tuấn đứng dậy bước ra ngoài.

Kế bên là phòng làm việc, đèn bên trong vẫn sáng, đồng hồ trên tường cho thấy đã mười giờ rưỡi tối.

Anh mặc một bộ quần áo bình thường, ngồi trước máy tính.

Khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng, có khí chất uy nghiêm trời sinh.

Trên màn hình máy tính, là một hộp thoại video phóng †o Ở đầu bên kia của màn hình là tất cả các giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn Lệ Thiên.

Vừa nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn xuất hiện, vốn dĩ họ vẫn còn đang lơ mơ, giật mình, ngay lập tức hồi phục tỉnh thần.

Tốt quá rồi!

Cuối cùng Boss cũng xuất hiện rồi!

Vào buổi chiều, Lục Anh Khoa đã thông báo cho bọn họ tổ chức cuộc họp quản lý cấp cao.

Bọn họ háo hức chờ đợi từ sáu giờ chiều cho đến mười giờ, cuối cùng cũng đợi được Lệ Hữu Tuấn đến!