Chương 152: Lệ Hữu Tuấn là nam thần của tôi

Không phải giọng điệu hỏi thăm mà là thông báo trực tiếp.

Xem ra nhóc con của anh vẫn ăn uống được trong hai ngày gần đây.

Ngay cả gan hùm mật gấu cũng dám ăn cơ mà.

Lệ Hữu Tuấn dùng sức nằm chặt chiếc điện thoại, lực năm rất lớn, mặc cho chiếc điện thoại kia sắp bị bóp méo đến biến dạng.

“Đing đong!”

Cửa thang máy được mở ra, đúng lúc Lệ Hữu Tuấn vừa dập máy cuộc gọi thứ sáu cho Tô Kim Thư.

Lúc anh bước ra khỏi thang máy, khuôn mặt tuấn tú kia đã hoàn toàn tối sầm lại biến thành đáy nồi.

Anh vừa bước ra khỏi thang máy, đột nhiên một giọng nói mừng rỡ vang lên sau lưng anh: “Lệ Hữu Tuấn!”

Bước chân của Lệ Hữu Tuấn dừng lại Lâm Thúy Vân vội vàng đuổi theo và đi vòng qua trước mặt anh: “Lệ Hữu Tuấn, thật sự là anh đấy sao?”

Lệ Hữu Tuấn có quen biết cô gái này.

Cô ấy là bạn thân của Tô Kim Thư.

Anh lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ấy một cái: “Có chuyện gì không?”

Thái độ kiêu ngạo và lạnh nhạt, thờ ơ, Kim Thư thực sự không nói oan cho anh.

Chỉ có điều, kể từ ngày nhìn thấy sự chèo kéo điên cuồng của anh trong lễ đính hôn của Cố Đức Hiệp, Lâm Thúy Vân đã phong anh là nam thần trong lòng mình.

Cho dù nam thần có lạnh lùng, ngông cuồng thì đó cũng là cá tính.

Vì vậy, lúc này, khi vừa nhìn thấy Lệ Hữu Tuấn, Lâm Thúy Vân ngay lập tức không còn vẻ lạnh lùng thường thấy nữa, trong giây lát trở thành một người hâm mộ nhỏ bé: “Lệ Hữu Tuấn, có phải anh định đi Lan Ly không? Anh cũng biết Kim Thư bị bệnh sao?”

“Bị bệnh?”

Lâm Thúy Vân sững sờ: “Anh không biết sao?”

Khi nói đến đây, cô ấy mới thấy có chút áy náy, mở miệng: “À, thật ra, chuyện này nói đi nói lại đều là do đứa em trai không biết điều kia của tôi.

Nếu nó không gây chuyện thì Kim Thư cũng sẽ không dính mưa, hơn nữa cũng không bị bệnh. Vì vậy, tôi mới đến thăm cha mẹ tôi và chuẩn bị cho Kim Thư một chút thuốc, hay là anh giúp tôi mang tới được không?”

Lâm Thúy Vân nắm được điểm mấu chốt của Lệ Hữu Tuấn trong tay.

Cô ấy còn đang định dặn dò thêm điều gì đó thì đã thấy Lệ Hữu Tuấn vội vàng quay lưng, rời đi.

Nhìn thấy bóng lưng anh vội vàng rời đi, dường như trong mắt Lâm Thúy Vân hiện lên toàn là màu hồng: “Nam thần đúng là nam thần, vô cùng đẹp trai luôn!”

“Đồ trẻ con ngu ngốc!”

Đột nhiên, sau lưng Lâm Thúy Vân vang lên tiếng cười khẩy mỉa mai châm chọc.

Lâm Thúy Vân vừa quay đầu lại, bỗng nhiên bắt gặp khuôn mặt của Lục Mặc Thâm.

Mắt anh ta nheo lại…

“Nước… nước.

Trong ký túc xá của trường Cao đẳng Y tế Lan Ly, Tô Kim Thư đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền và khuôn mặt đỏ bừng bừng Kể từ sau hôm đi về bị dính mưa, sau khi cô gửi một tin nhản chia tay cho Lệ Hữu Tuấn, là cô bắt đầu trùm chăn kín đầu ngủ say như chết.

Sáng ngày hôm sau, cô bắt đầu bị sốt, ý thức trong lúc sốt có chút không rõ ràng Trong lúc mơ mơ màng màng, hình như cô nghe thấy tiếng điện thoại di động vang lên bên tai Thế nhưng, cô thậm chí còn không có đủ sức để cầm điện thoại lên nghe máy.

“Khụ khụ khu…”

Sau một tràng ho dữ dội, Tô Kim Thư mơ màng mở mắt ra.

Cổ họng cứ như bị lửa thiêu đốt, đau không chịu nổi.

Cô gắng sức ngồi dậy, cố gắng đi ra lấy điện thoại trên mặt bàn.

Cô đau đầu, đau họng và đau khắp cả người, thậm chí đau đến mức sắp không thể thở nổi, có lẽ cô phải vào bệnh viện.

Vừa nhìn thấy đầu ngón tay sắp chạm vào điện thoại, cơ thể cô đột nhiên mềm nhữn ra, cả người ngã xuống đất.

“BụpI”

Bên tai vang lên một tiếng trầm trầm, một bóng người cao lớn đột nhiên xông vào.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Tô Kim Thư chỉ cảm thấy mình ngã vào một vòng tay quen thuộc.

Cô lắc lắc đầu và rơi vào trạng thái hôn mê.

Không biết giấc ngủ này kéo dài bao lâu, cuối cùng Tô Kim Thư cũng tỉnh lại.

Di chứng của cơn sốt cao khiến đầu óc cô hơi quay cuồng.

“Kim Thư, cuối cùng thì cậu cũng tỉnh rồi, thật tốt quá.”

Giọng nói mừng rỡ của Lâm Thúy Vân vang lên bên tai cô.

Tô Kim Thư được cô ấy đỡ ngồi dậy.

Cô ngờ vực nhìn một vòng bốn xung quanh: “Ở đây là…

“Đây là bệnh viện đấy! Cậu bị sốt cao, ngủ mê man trong phòng đến nỗi hôn mê luôn. Nếu anh Lệ Hữu Tuấn không đến kịp thời đưa cậu đến bệnh viện, hậu quả thế nào thực sự không thể tưởng tượng nổi mà.”

“Lệ Hữu Tuấn sao?”

Trong lòng Tô Kim Thư hơi chột dạ, và cô nhìn bốn xung quanh một vòng theo bản năng.

Lâm Thúy Vân cười trông cực kỳ kỳ lạ: “Không cần phải nhìn đâu, hình như anh Lệ Hữu Tuấn có chuyện cần giải quyết nên đi trước rồi.”

“ôm Tô Kim Thư gật đầu một cái, không biết đang nghĩ gì.

Ở một bền, Lâm Thúy Vân đang chống cảm, cười tủm tỉm và nhìn cô chằm chằm.

Bị ánh mắt của cô ấy nhìn chăm chăm sau lưng, Tô Kim Thư nói với giọng tức giận: “Làm sao? Trên mặt của mình mọc hoa rồi hay sao? Tại sao cậu lại nhìn mình như vậy: “Đương nhiên là bởi vì mình hâm mộ cậu rồi”

“Hâm mộ mình á? Hâm mộ mình cái gì thế? Hâm mộ mình bị sốt cao, mất giọng, lại còn không đánh rằm được sao?”

“Không phải! Hôm qua mình tình cờ gặp anh Lệ Hữu Tuấn trong bệnh viện, anh ấy vừa nghe tin lh, ngay lập tức lao đi như thiêu thân. Vậy nên, bây giờ, mình đã quyết định, kể từ ngày anh ấy chính đốn nhà họ Cố, anh ấy đã trở thành nam thần của mình rồi.”

Nam thần?

Tô Kim Thư lạnh sống lưng.

©ó phải là Rõ ràng là không phải Lệ Hữu Tuấn chỉnh đốn nhà họ Cố, mà là Lục Mặc Thâm cơ mà?

Cô có định nói chuyện này với Thúy Vân không?

Thôi quên đi.

Dù sao cô và Lục Mặc Thâm cũng có chút xung đột.

“Kim Thư, thực ra, mình cảm thấy anh Lệ Hữu Tuấn thật lòng thích cậu đấy chứ.”

Đột nhiên, Tô Kim Thư chợt nghĩ đến những gì đã xảy ra trong hai ngày qua.

Chỉ cần nghĩ đến việc Lệ Hữu Tuấn vì Lê Duyệt Tư mà kể cả một phần cứu vấn cũng không chịu dành cho cô, trong lòng cô lại cảm thấy cực kỳ ấm ức, bực bội: “Dù sao thì tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc rồi”

Lâm Thúy Vân lập tức trợn tròn hai mắt: “Cái gì cơ?”

Tô Kim Thư ôm đầu gối, ánh mắt hơi thẫn thờ, nhìn chằm chăm vào một chỗ: Kể từ sau khi cô gửi tin nhắn đó cho Lệ Hữu Tuấn, Lê Duyệt Tư nhanh chóng rút lại đơn kiện.

Không phải tất cả những chuyện này đều là có chủ ý cả, Lê Duyệt Tư đã xử lý xong rồi sao?

Tô Kim Thư ở lại bệnh viện theo dõi thêm một ngày.

Trong thời gian đó, bảo mẫu cũng đưa hai đứa trẻ đến thăm cô.

Sau khi được Lệ Hữu Tuấn vỗ về, tâm trạng của Tô Duy Hưng mới không còn thấp thỏm, buồn bã như trước nữa Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu bé, trong lòng Tô Kim Thư càng cảm thấy khó chịu Đứa trẻ vừa phải chịu một đả kích, nếu cô lại còn ly hôn với Lệ Hữu Tuấn nữa…

Tô Kim Thư thực sự không dám nghĩ đến sẽ xảy ra hậu quả gì Chiều ngày hôm sau, cô vừa mới làm xong thủ tục xuất viện.

Trong lúc cô đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc, điện thoại trên tay đổ chuông Là Lệ Hữu Tuấn.

Đột nhiên, trái tim của Tô Kim Thư đập loạn xạ hết cả lên: Kể từ sau khi anh đưa cô đến bệnh viện, anh đã hoàn toàn biến mất, bây giờ, đột nhiên anh lại gọi điện thoại tới…

Tô Kim Thư nắm chặt điện thoại di động trong tay, ngồi trên đầu giường, sau một hồi lâu loay hoay, cô ấn nút trả lời: “Alo?”

Ở đầu dây điện thoại bên kia, một giọng nói trầm và mờ ám của người đàn ông vang lên: “Tôi còn tưởng rằng em sẽ không dám nghe điện thoại của tôi nữa.”

Tô Kim Thư: “…”

“Tôi thực sự đã đánh giá thấp em rồi, ai cho em gan to nói lời chia tay với tôi vậy?”

Chia tay?

Vốn dĩ hai người họ chưa từng nói những lời yêu, vậy làm sao có thể chia tay được đã đủ rõ ràng. Nếu như nó vẫn chưa đủ ràng, tôi cũng không ngại nhắc lại một nữa: Những lời anh nói ngày hôm đó đã làm cho tôi rất đau lòng, vì vậy tôi muốn ly hôn với anh.”