Chương 16: Đừng! Lệ Hữu Tuấn, cứu tôi!

Vương Tiến Phát đã uống tất cả rượu trong tay Tô Kim Thư.

Sau đó quay lại và đè cô xuống.

Cả mặt Tô Kim Thư trăng bệt, sợ hãi hét lên: “Đừng!”

Vương Tiến Phát mất mặt: “Có phải tất cả những gì cô vừa nói với tôi đều là dối trá?”

Tô Kim Thư trong cái khó ló cái khôn, mỉm cười: “Sao có thể chứ! Chỉ là ở đây có quá nhiều người, người ta xấu hổ lắm. Tổng giám đốc Vương, hay là, chúng ta lên lâu được không?”

Vương Tiến Phát nhìn xung quanh, thấy những người đàn ông xung quanh nhìn Tô Kim Thư bằng ánh mắt tham lam.

Cảm thấy không hài lòng, ông ta bế Tô Kim Thư lên trên vai và tiến về phía tầng hai.

Tất cả những người đàn ông đó đều cảm thấy tiếc nuối.

Một người phụ nữ tuyệt vời như Tô Kim Thư, không thể ăn nhưng có thể nhìn thấy một trận mây mưa, cũng tính là lời!

“Äm!”

Trên tầng thứ hai, Vương Tiến Phát ném Tô Kim Thư trên ghế sofa, không thể chờ đợi, liền cởi quần áo của mình ra.

“Tổng giám đốc Vương, tôi khuyên ông không nên đặt cược cả đời mình cho sự sung sướng nhất thời như vậy được.”

Tô Kim Thư chậm chậm nói Vương Tiến Phát hành động chậm lại: “Cô có ý gì?”

Tô Kim Thư im lặng, từ từ lùi về góc ghế sofa: “Tốt hơn là ông nên tìm hiểu xem tôi là ai trước khi ông động đến tôi.”

“Tôi không quan tâm cô là ai, ngay bây giờ tôi đang rất có hứng thú. Tôi khuyên cô không nên lãng phí lời của mình nữa. Con điểm nhỏ, hãy ngoan ngoãn để bớt bị tội”

Vương Tiến Phát nhảy vào.

Tô Kim Thư thốt lên, nghiêng để né tránh, nhưng cổ tay vẫn bị kéo lại bởi ông ta.

“Gâm gừ’ làm rách cổ áo trắng của cô để lộ thấy làn da trắng tính tế Mắt Vương Tiến Phát đỏ ngầu, nhảy lên và giật nút ngực cô ra.

Tô Kim Thư hoảng sợ, cô hét lên: “Tôi là người phụ nữ của Lệ Hữu Tuấn, nếu ông đụng vào tôi, anh ấy sẽ không tha cho ông đâu: Dù biết rõ giấy đăng ký kết hôn của hai người là thế nào mà có, nhưng bây giờ Tô Kim Thư không thể nghĩ ra cách nào khác ngoài dùng Lệ Hữu Tuấn như một tấm chắn.

Nhưng ai biết được, sau khi nghe điều đó, Vương Tiến Phát đột nhiên bật cười “Con điếm nhỏ, toàn bộ thành phố Ninh Lâm ai mà không biết, suốt năm năm qua, Lệ Hữu Tuấn đối với chị của cô luôn là cưng chiều hết mực. Muốn lừa tôi, cô vẫn còn xanh và non lắm”

Nói hết những lời này một cách ác độc, ông ta nắm lấy mắt cá chân của Tô Kim Thư và kéo quần cô.

“Đừng!”

Trong cơn kinh hoàng, toàn bộ sức mạnh của Tô Kim Thư đột nhiên được kích thích Cô hét lên, tay phải đâm thẳng về phía trước.

“Ai dai”

Chỉ nghe một âm thanh nhỏ, Vương Tiến Phát phát ra một tiếng thét kinh hoàng. Máu chảy ra Ông ta nhìn xuống, không thể tin được, và ngạc nhiên khi thấy tay của Tô Kim Thư không biết từ khi nào thì có thêm một con dao trái cây nhỏ.

Lúc đó con dao đâm sâu vào cánh tay trái của ông ta.

“Bụp!”

Vương Tiến Phát tát cô ngã xuống đất.

Lúc lên lầu, cô đã lén lút lấy một con dao trái cây trên bàn và giấu nó để phòng vệ.

Khi thấy người đàn ông bị thương, cô đứng dậy và chuẩn bị chạy.

Tuy nhiên, trước khi chạy hai bước, có một cơn đau nhói trên đầu.

Vương Tiến Phát nắm tóc cô và đè cô xuống đất.

Trên bàn tay của mình, có hàng chục viên thuốc nhỏ màu trắng.

“Con khốn, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt phải không nào? Tôi không muốn dùng sức mạnh với cô, nhưng là cô buộc ép tôi.” Vương Tiến Phát bóp chặt hàm cô và ép cô mở miệng: “Thường chỉ cân dùng một viên là có thể làm cho một người phụ nữ mất trí, chủ động cầu xin tôi. Hôm nay, tôi sẽ cho cô ăn hết để xem cảnh tượng này ngoạn mục như nào!”

Với một nụ cười chế giễu, Vương Tiến Phát cho tất cả các viên thuốc vào miệng của Tô Kim Thư và cho cô ấy uống rượu nồng độ cao.

“Không, đừng mà, Lệ Hữu Tuấn … Cứu tôi! huhu ~”

Tô Kim Thư mặt trắng bệt, vô thức hét lên tên của Lệ Hữu Tuấn * Màn đêm dần buông xuống.

Chiếc Rolls-Royce đen chạy chậm hòa vào dòng xe.

Bên trong toa xe, áp suất không khí rất thấp.

Tài xế đổ mồ hôi lạnh, qua gương chiếu hậu, anh ta có thể thấy cậu chủ vừa gọi cuộc gọi thứ sáu.

Đúng rồi, thứ sáu!

Hôm nay, cậu chủ đẩy ra tất cả các công việc và hội nghị, đi chơi cùng với hai đưa nhỏ trong công viên giải trí.

Hai đứa bé cuối cùng cũng mệt mỏi, vừa lên xe đã liền ngủ.

Cậu chủ đã gọi cho mợ chủ từ khi lên xe.

Nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có ai trả lời!

Phải biết rằng trên thế giới này, không ai dám bỏ qua cuộc gọi của cậu chủ như vậy, nên cũng không thể trách sao cậu chủ lại tức giận.

“Cậu chủ, chúng ta… bây giờ đi đâu?”

Thấy cậu chủ cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, Lục Anh Khoa cẩn thận đặt câu hỏi Lệ Hữu Tuấn không nói gì, quay qua sờ hai đứa nhỏ.

Tô Duy Hưng dựa đầu vào tấm kính, Tô Mỹ Chi nằm trên chân anh đều ngủ say cả rồi.

Lệ Hữu Tuấn nhìn xuống, lấy áo vét đắp lên người Tô Mỹ Chỉ.

Lạnh lùng nói một câu: “Đến bệnh viện trung tâm”

Khi cần thì gọi anh là chồng.

Khi xong việc rễ người đòi li dị.Bây giờ, thậm chí còn không trả lời điện thoại.

Bệnh viện trung tâm Ninh Lâm.

Sắc mặt Lục Anh Khoa nghiêm túc đi ra khỏi hành lang bệnh viện, dừng lại ở phía trước cửa chiếc Rolls-Royce đen: “Cậu chủ, cô Tô không có trong bệnh viện. Lễ tân cho biết cô ấy có ghé qua vào buổi sáng, nhưng nửa tiếng sau thì rời đi”

Sắc mặt Lệ Hữu Tuấn trở nên trầm ngâm: “Bên nhà cô ấy thì sao?”

“Trước khi đến bệnh viện, người của tôi đã đến đó và cũng không thấy cô ấy ở nhà Không lẽ đã có sự cố ngoài ý muốn nào ..”

Ánh mắt của Lệ Hữu Tuấn, ngay lập tức đóng băng Ánh mắt dữ tợn đó khiến da đầu Lục Anh Khoa tê dại: “Thuộc hạ vô dụng.”

“Còn không mau đi điều tra camera!”

“Vâng.”

Qua cửa sổ, Lệ Hữu Tuấn thấy Tô Duy Hưng và Tô Mỹ Chi vẫn còn đang ngủ.

Anh bảo tài xế: “Đưa hai đứa về biệt thự trước.”

“Vâng”

Chiếc Rolls-Royce đen dân dần biến mất, Lệ Hữu Tuấn lập tức điều một chiếc SUV tới.

Sau khi lên xe, việc đầu tiên là gọi cho một số điện thoại.

“Alo, anh hai, ngọn gió nào đưa anh đến tìm em vậy? Lại có thể khiến anh chủ động gọi cho em?” Một giọng nói lười biếng kêu lên.

“Mười phút nữa, tôi muốn có vị trí của Tô Kim Thư, Lục Anh Khoa sẽ gửi thông tin cho.

cậu sau. Nếu không tìm thấy, công ty của cậu cứ đợi đó bị sụp đổ đi”

“Tút tút tút …”

Bên kia điện thoại, một thanh niên với mái tóc xoăn màu đỏ và một khuôn mặt đẹp đẽ nhìn vào màn hình xám xịt.