Dư đại cô gả vào đã nhiều năm nhưng chỉ có một người con gái.

Đến năm ba mươi tuổi bà ta mới trai già đẻ ngọc mà sinh một đứa con trai và nuông chiều nó từ bé.Bà ta về nhà mẹ đẻ cũng không dẫn đến, sợ gió thổi lạnh người con.

Con gái của bà ta ước chừng cùng tuổi với Dư Dung, vừa nhìn đã biết được yêu chiều, luôn được ăn vận và dùng đồ tốt.Dư Dung bèn nói: “Là con thêu, dù sao cũng là chuyện lớn cả đời của Đào tỷ, người làm muội muội như con cũng chỉ làm được thế này.”Đúng lúc Trương thị đang chiên thịt viên trong nồi.


Bà cụ Dư cực kỳ tằn tiện, chẳng cho nổi một hũ dầu, Trương thị miễn cưỡng chiên thịt, lửa giận cháy trong lòng.Bà lại nghe thấy Dư đại cô nói: “Vậy con dạy tay nghề của con cho biểu muội Vân Vân của con đi, sau này đại cô sẽ khắc ghi công lao của con.”Trương thị thầm cười mỉa, con gái của bà học tám năm mới học được tay nghề ấy, nay lại dễ dàng giao cho Tôn Vân Vân: “Xem tỷ nói kìa, người ta học tám năm mới học được, nay lại dạy cho nữ nhi của tỷ.

Tỷ nghĩ mình là ai.”Bà không phải người ngày ngày nịnh hót người khác giống như Điền thị.Trương thị vốn là người lợi hại, bà vừa nói, Dư đại cô cũng sẽ không tự rước lấy nhục.Dù sao Trương thị có tiếng không biết sợ, trên đời này, càng gan lì người khác càng không dám trêu vào.Thế nhưng Tôn Vân Vân lại là một thiếu nữ thật thà, nàng ấy chỉ vào thế giới bên ngoài, rất tò mò mà hỏi: “Dung tỷ, tỷ từng đến phủ Bình Giang sao? Nơi đấy có gì khác với trấn trên của chúng ta?”Dư Dung vừa bóc khoai sọ vừa đáp: “Tất nhiên là khác, ví dụ như trấn trên của chúng ta không gặp được bao nhiêu chiếc xe ngựa, nhưng ở phủ Bình Giang, khắp đường đều là xe ngựa.

Hơn nữa không phải xe ngựa nuôi thả, ví như gia tộc nào đấy còn dùng phù hiệu đặc biệt.Không chỉ thế, hôm tỷ trở về chẳng phải trời sắp tối sao? Trấn trên của chúng ta không còn ai cả, nhưng ở phủ Bình Giang, buổi tối mới là lúc huyên náo.


Đồ ăn vặt từ bốn phương tám hướng đều tập trung vào phố chợ chuyên biệt.

Những cô gái làm thủ công như bọn tỷ nào có tiền.

Nếu hoàn thành một đơn hàng lớn, chắc chắn thầy của bọn tỷ sẽ mua một ít đồ ăn vặt cho bọn tỷ.

Tỷ còn nhớ lúc trước thầy của tỷ mua cho tỷ một loại bánh thịt, ở giữa tràn đầy thịt kho.".