Nhưng giờ đây trông dáng vẻ của Dư Phụng lại đôn hậu hiền hoà, hơn nữa còn rất quan tâm đến Dư Dung: “Tứ muội trở về từ bao giờ? Đáng tiếc huynh ở tại nhà bạn đồng môn nên không biết muội về.”Lần này Dư Phụng còn dẫn hai người bạn đồng môn của hắn theo cùng, một người họ Ngô, vóc dáng rất cao.

Người còn lại có dáng người trung bình, họ Chung.Dư Dung tránh hẳn đi.

Càng sinh hoạt lâu ở cổ đại, nàng càng hiểu cần phải tị hiềm.

Dư Dung tránh ra ngoài và sang bên Trương thị.


Trương thị đang tất bật dưới bếp.

Theo lý thuyết thì Lý thị cũng phải bận rộn, nhưng con người Lý thị chỉ bằng lòng khoe khoang chứ không sẵn lòng làm chuyện có ích.“Đằng trước náo nhiệt hơn nhiều, sao con lại vào đây?” Trương thị hỏi.“Do tam ca dẫn theo hai người bạn đồng môn đến đây nên con tránh mặt.”Thấy con gái mình chẳng hề để tâm, lòng Trương thị thầm than con gái thật thà, nhưng mặt khác lại tự hào vì biết con mình giữ lễ với người khác.“Con làm thế là rất tốt, nương đã nói nữ nhi của nương càng lớn càng hiểu chuyện mà, biết lễ nghĩa liêm sỉ.

Không giống vài người chẳng hề biết xấu hổ.”Dư Dung không hiểu: “Sao nương lại nói thế?”...“Có điều Dư Mai kia chẳng biết liêm sỉ, mỗi lần Ngô công tử và Chung công tử người ta đến, con bé sẽ bám riết bên cạnh.

Đúng là mất mặt.” Trương thị từng nghe Điền thị nói rằng Dư Mai còn lôi lôi kéo kéo với một người đàn ông ở trấn trên.


Giờ nhìn điệu bộ của con gái nhà mình, chẳng khác gì người trên trời kẻ dưới đất.Hai mẹ con đang thì thầm nói chuyện với nhau thì Dư Quyên khóc lóc đi vào nói: “Tam thẩm nương, Dung tỷ, không thấy tỷ ta đâu cả…”Ngày đại hỷ lại xảy ra chuyện này thì chẳng hề là chuyện nhỏ.

Trương Thị và Dư Dung đều ngạc nhiên.

Dư Dung bèn hỏi: “Đã đi tìm ở bên ngoài chưa?” Dư Quyên thút tha thút thít đáp nơi nào cũng đã tìm rồi.Dù Dư Dung vẫn chưa quen với tình hình trong thôn, nhưng vẫn cảm thấy rất thắc mắc.

Dư Quyên không thấy tỷ tỷ nhà mình đâu, sao lại chạy đi tìm chi trưởng.“Để tỷ đi gọi Tiểu Thụ đến, muội đi hỏi thử các ca ca khác xem, để họ ra ngoài tìm.”Tức khắc Dư Quyên không còn ấn tượng tốt về Du Dung nữa, cảm thấy Dư Dung thật vô tâm, nàng ta chạy nhanh ra ngoài.

Trương thị kéo Dư Dung lại nói: “Con không cần đi, nương đi tìm ngũ thẩm của con, con ở đây canh lửa cho nương.” Trương thị nghĩ như vậy, bèn đi ra bên ngoài bảo Dư Thụ gọi Dư Tùng đi tìm người..