Gương mặt Dư Hương Hương không vui không buồn, thản nhiên nói: “Dư Dung về rồi, tam thúc và tam thẩm đều đang bận nấu cơm, tam thẩm còn cắt cả thịt.” Nhưng phần thịt này là làm cho Dư Dung ăn, người nhị phòng bọn họ chắc chắn không được ăn.Bình thường người nhị phòng bọn họ làm nhiều nhất nhưng lại ăn ít nhất.Song cả nhà đều không thích người của nhị phòng, nói đến tuổi tác thì Dư Hương Hương cũng gần bằng Dư Đào đang chuẩn bị gả đi của chi trưởng, nhưng việc cưới xin của Dư Đào rất tốt.Bởi vì Dư Đào có một người anh trai là học trò nhỏ nên nhà chồng tìm được cũng không tệ.

Nhà chồng Dư Đào là nhà họ Đường bán nến ở trấn trên.Đường An rất tài giỏi, làm chưởng quỹ hai ở huyện Hồ Dương.


Dư Đào gả đến, nói không chừng sau này khi đến huyện Hồ Dương chắc chắn sẽ là thiếu nãi nãi, còn nàng ta thì sao?Dư Hương Hương còn chưa kịp cảm thán thì nghe thấy Triệu thị nói.“Dư Dung về à...” Triệu thị cảm thán một tiếng, bà ta lại nói: “Nó trông như thế nào rồi?”Triệu thị cảm thấy chuyện Trương thị ngàn dặm xa xôi đưa nữ nhi đến phủ Bình Giang học thêu thùa là Trương thị làm việc không biết nặng nhẹ.Hơn nữa khi đó Trương thị vì đứa con này mà cãi nhau trở mặt với mẹ chồng nên mang tiếng là ghê gớm.

Trương thị ghê gớm như vậy, ai dám lấy con gái của bà, lại có ai dám gả con dâu vào nhà bọn họ?Dư Hương Hương vừa mới nhìn trộm Dư Dung qua cửa sổ, trên người nàng mặc áo bông màu xanh, bên dưới cũng mặc quần cùng màu, trông khá mập.Do đó Dư Hương Hương nói với Triệu thị: “Nhìn trông béo lên rất nhiều.”Vậy là không đẹp rồi, khóe miệng Triệu thị kéo ra một nụ cười: “Ai cũng không so được với nữ nhi của nương.” Bản thân Triệu thị lớn lên đã không tồi, nhưng sinh con quanh năm mệt mỏi khiến bà ta thoạt nhìn luôn có mấy phần buồn đau.Nếu như con trai con gái của mọi người đều như nhau, Triệu thị cũng sẽ không cảm thấy trong lòng không thăng bằng như này.Dư Đào của chi trưởng là cháu gái lớn đầu trong nhà, là hòn ngọc quý trên tay của chi trưởng.


Bình thường biết nịnh hót bà cụ Dư và ông cụ Dư, lần này lại được Dư đại cô giới thiệu cho một mối hôn sự tốt, vào cửa sẽ là thiếu nãi nãi.Con gái thứ hai Dư Mai của chi trưởng làm việc ở tú phường trấn trên, không xinh xắn bằng Dư Liễu nhà mình, nhưng công việc thêu thùa nên của hồi môn lại nhiều hơn con gái của mình nhiều.Hơn nữa Dư Dung của tam phòng là tú nương quay về từ phủ Bình Giang, Trương thị chỉ có một người con gái này.Ba con gái của Triệu thị đều trông không tệ, cũng nổi bật trong đám chị em nhất.

Nhưng có một điểm, ngoài biết làm một vài việc chân tay thì cũng không biết làm những chuyện khác.Hơn nữa nhị phòng còn thiếu nợ, mỗi lần Triệu thị khám bệnh đều tốn không ít tiền.Một hai lần bà cụ Dư còn bỏ tiền, nhưng thời gian dài, ai còn muốn bỏ tiền nữa?Hai con trai của Triệu thị đều đang làm đầy tớ cho nhà địa chủ Ngô, nhưng bọn nó còn nhỏ tuổi nên bị người ta bắt nạt, làm nhiều nhưng nhận được ít.Hai con trai còn trẻ mà chịu rất nhiều khổ sở, bởi vì làm việc nặng nên hai con trai của Triệu thị đều không cao.

Biết nhị phòng nhiều con, trong nhà còn khó khăn, ngoại trừ người sa cơ thất thế không ai muốn kết thân với nhị phòng..