"Leo lên ánh trăng?" Anh sửng sốt hỏi: “Ý cô là mặt trăng trên bầu trời phải không?”Này này, lạc đề rồi đấy đại ca.

Câu hỏi này không liên quan đến ý tứ ban đầu của cô đâu nhá.Thấy một người từ đầu vẫn luôn luôn bình tĩnh lại kinh ngạc như vậy, Nguyễn Khanh đành phải trả lời anh trước: "Đúng vậy, chính là mặt trăng trên đỉnh đầu chúng ta đó.”Niệm Thất hỏi: "Làm sao leo lên đó được chứ?”Nguyễn Khanh nói: “Có một loại máy móc có thể bay lên trời, được gọi là tên lửa.”Cô suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Loại tên lửa này có thể bay ra khỏi tầng mây, ngoài ra chúng tôi còn có một loại máy gọi là máy bay, cũng có thể bay trên bầu trời, nhưng nó không thể bay lên mặt trăng, chỉ dùng để du lịch đường dài thôi.

Ví dụ như từ thành phố Giang đến Hàng Châu chẳng hạn, theo như cách tính thời gian của các anh, thì chưa tới một canh giờ là có thể đến nơi rồi.”Trọng tâm của Niệm Thất không phải là sự khác biệt giữa máy bay và tên lửa, mà sau khi sự khiếp sợ qua đi, điều khiến anh thấy hứng thú nhất chính là: “Cho nên trên mặt trăng thật sự có Cung Quảng Hằng sao? Người leo lên mặt trăng đó có nhìn thấy Hằng Nga tiên tử ở đó không vậy?”Nguyễn Khanh: "..."Lạc đề một cách nghiêm trọng luôn rồi!?"Không có, mấy cái thần thoại đó đều là gạt người thôi." Cô xua tay: “Anh đừng có tin cái gì mà Ngọc Hoàng Đại Đế, hay là Thái Thượng Lão Quân gì đó, đều là bịa đặt hết á.


Mặt trăng cùng với trái đất dưới chân chúng ta cũng không khác nhau là mấy, chỉ là hoàn cảnh tệ hơn thôi.

Trên đó không có gì cả, lạnh lắm, không có ai sống nổi trên đó được đâu.”Nguyễn Khanh nhìn thấy ánh mắt sáng ngời “Bạn ơi, bạn à” của Niệm Thất, hình như anh vẫn còn rất nhiều điều muốn hỏi, cô đành phải mạnh mẽ nói đến chuyện chính: “Mấy cái này đều là chuyện nhỏ thôi, chúng ta nói tới chuyện trước mắt nhé, được không?”Niệm Thất "khụ" một tiếng, tựa hồ có chút xấu hổ: “Để cô chê cười rồi, cô Nguyễn, mời cô nói.”Nguyễn Khanh cũng có điều muốn biết, là một người hâm mộ tiểu thuyết xuyên không và truyện lịch sử không có thật, cô rất nóng lòng muốn biết dòng thời gian đã sai ở đâu.Cũng may là Niệm Thất có đi học.


Có người nói ở thời cổ đại, mấy chỗ rừng núi hoang vu hẻo lánh không có người được đi học.

Ngay cả những người ở những thôn làng miền núi đặc biệt xa xôi còn có thể không biết về sự thay đổi của triều đại nữa là.Nhưng người có học thì khác nha, Niệm Thất nói chỗ của anh đang sống có khi còn “cổ” hơn thời cổ đại nữa.Chỉ là, anh nói ra một chuyện, Nguyễn Khanh lập tức phủ định một chuyện.“Cái này chưa nghe bao giờ, dịch lên chút nữa.”"Ở đây không có triều đại này.

Đi lên nữa…”"Chu này là Chu nào, hoàng đế có họ gì, họ Ngưu kỳ thật cũng có hoàng tộc họ Ngưu, người cuối cùng… người kế tiếp."Bôn ba suốt cả chặng đường, cuối cùng họ cũng tìm ra được điểm phân chia của hai mốc thời gian."Thời Tần có ba trăm năm là thời Tần của Tần Thủy Hoàng đúng không? Chính là thời Tần của Lã Bất Vi thống nhất sáu nước, xe cùng đường, sách cùng văn.” Nguyễn Khanh bị sốc rồi.Niệm Thất cho cô một đáp án khẳng định: “Đó là Đại Tần mà Thủy Hoàng đế đã lập ra, tồn tại được hơn ba trăm năm rồi.”"Trời ạ." Nguyễn Khanh kinh sợ: “Nhưng ở chỗ chúng tôi, đời Tần thứ hai mới có vài chục năm thì đã chết rồi.”Niệm Thất cũng kinh ngạc, vội cảm thán: "Sao có thể như vậy được?".