Nghe Vương nhị ca nói lại lời lão bản nương cửa hàng da nói, Khánh Thúy Thúy gật đầu tỏ vẻ chính mình hiểu được, “Vậy huynh vì sao lại đi hỏi thăm sự tình hậu viện của Huyện thái gia?”Vương Nhị Ma Tử sắc mặt càng hồng, ậm ừ nói, “Ta nghe lén Lý bà tử nói.”Khánh Thúy Thúy cùng Hồ Yến Lai ăn ý mà nhìn nhau.

Liền Vương nhị ca đều đã biết, vậy người trong thôn đại khái cũng biết không sai biệt lắm đi.Khánh Thúy Thúy nghĩ nghĩ, “Vương nhị ca, nhà ta đã nói định việc hôn nhân với Huyện thái gia.


Nếu là muốn đổi ý, chỉ sợ rất khó.”Vương Nhị Ma Tử vừa nghe, trong lòng càng sốt ruột, “Kia phải làm sao bây giờ?”Hậu viện của huyện thái gia tuyệt đối không thể đi, Thúy Thúy cô nương là cô nương tốt nhất trên đời này, đi sẽ không còn mệnh nữa...Hắn đột nhiên ngẩng đầu, cắn răng một cái nói: “Ta cùng Khánh gia thúc thúc nói lý, hắn nếu là không tin, có thể theo ta đi trong huyện tìm lão bản nương cửa hàng da chứng thực.”Khánh Thúy Thúy không biết nghĩ đến cái gì, lắc đầu, “Vương nhị ca nếu nguyện ý cưới ta, ta liền cùng cha mẹ tranh thủ một lần.

Chỉ là khả năng trước mặt cha mẹ nói về huynh sẽ phải nói một ít lời nói không đúng sự thực, huynh có bằng lòng hay không?”Chỉ là nói không đúng sự thực? Vương Nhị Ma Tử vội không ngừng gật đầu, “Nói gì đều có thể, chỉ cần ngươi đừng gả đến hậu viện của Huyện thái gia gia là được.”Dù sao thanh danh hắn đã không tốt, cũng không sợ lại bị bôi đen thêm.

Chính là...Vương Nhị Ma Tử rũ tầm mắt, thanh âm lại rầu rĩ, “Thúy Thúy, nhà ta nghèo, rất nghèo, đặc biệt nghèo, nàng nếu gả vào, khẳng định là phải trải qua cuộc sống rất khổ cực.”Lại sợ sẽ dọa đến nàng, liền nói: “Chính là ta biết săn thú, ta cũng biết đốn củi, chờ dòng sông tan băng, ta còn biết bắt cá, cũng có thể ra biển đánh võng bắt cá.

Chỉ cần nàng không chê ta, ta đời này chắc chắn đối thật tốt với nàng.


Chỉ cần ta không chết, liều mạng cũng đối tốt với nàng.”Dừng lại một chút, nhớ tới Huyện thái gia có thật nhiều di nương, bổ sung nói: “Chỉ đối tốt với nàng! Chỉ có một mình nàng!”Khánh Thúy Thúy mạc danh đỏ đôi mắt, vẫn luôn gật đầu, “Ta cũng chỉ đối tốt với chàng.” Nàng bất quá là muốn báo ân, lại không nghĩ rằng có thể đổi lấy tình ý chân thành như vậy, lại nghĩ tới đời trước chết thảm, chỉ có hắn giúp nàng thu nhặt thi cốt, lạch cạch mà rơi lệ xuống.Đang lúc đó lại nghe thấy một đạo thanh âm bén nhọn chói tai truyền đến.—— “Các ngươi đang làm gì?”Là muội muội của nàngKhánh Thúy Thúy vội nói: “Vương nhị ca, ngươi về nhà trước đi, hết thảy lòng ta đều hiểu rõ.

Ngươi chờ ta, chờ ta......”Phía sau tiếng bước chân tới gần, ba chữ ‘ gả cho ngươi ’ chỉ có thể không tiếng động nói cho hắn nhìn.Vương Nhị Ma Tử nhìn khẩu hình đã hiểu.Hắn trịnh trọng gật gật đầu, mắt thấy phía sau lao tới một cái thân ảnh như pháo đốt, trong ánh mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, thực mau xoay người, lấy đi cái sọt, vội vàng rời đi.Khánh Kiều Kiều không thấy rõ khuôn mặt, nhưng là từ xa bóng dáng thân hình vừa thấy liền biết chính là Vương Nhị Ma Tử, trong thôn chỉ có Vương Nhị Ma Tử cao như vậy.“Các ngươi cùng kẻ mệnh cứng ôn thần kia nói cái gì thế?”Hồ Yến Lai trừng nàng: “Ngươi mới là ôn thần? Vương nhị ca là một người tốt, làm gì mà nói nhân gia khó nghe như vậy?”Khánh Kiều Kiều mồm mép so với các nàng càng nhanh nhẹn, “Như thế nào không phải ôn thần? Khắc chết cha hắn còn không tính, lại khắc chết mẹ hắn, còn khiến đệ đệ thành ma bệnh,....!A...!Các ngươi như thế nào đều đang khóc?”Khánh Thúy Thúy quay đầu nhìn lại, quả nhiên, trên mặt Yến Lai còn chưa lau khô nước mắt.


Hai người đều nhìn chằm chằm xem, Hồ Yến Lai tức khắc đỏ bừng mặt, “Ta thích khóc, ngươi quản được sao.”“Khóc chết cũng kệ ngươi.

Khánh Thúy Thúy, ngươi ra đây làm gì? Nhanh về nhà! Nhị thúc cùng nhị thẩm tới, nói là có chuyện quan hệ với ngươi muốn nói.”Khánh Kiều Kiều không kiên nhẫn mà đi ở phía trước, trong miệng còn lẩm bẩm yên.Hồ Yến Lai kéo cánh tay Thúy Thúy, nhỏ giọng mắng một câu ‘ đồ lười biếng ’, “Thúy Thúy, lời nói của ngươi cùng Vương nhị ca mới vừa rồi, quá cảm động, ta mới nhịn không được mà khóc.”Khánh Thúy Thúy cười cười, trả lời: “Ta cũng vậy.”.