Editor: TulaBachu1316 & TieuTieu1912Lăng Ngọc Vinh thở dài một tiếng: “Tôi đi họp trong viện, năm nay e là chỉ có thể phân hai bác sĩ cho khoa nhi, về sau sợ là các cô vẫn phải vất vả một chút.

”Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, Tô Tuyết Trinh cảm thấy chuyến này đi học tập quay về hình như thầy có già hơn, việc quyết định trong viện không cũng không phải việc bọn họ có thể can thiệp vào, không được lựa chọn, cô chỉ có thể thở dài một câu: “Đây cũng là chuyện không có cách nào khác.

”“Nghe Ngụy Quyên nói, cô mang thai rồi?”Tin tức mang thai lộ ra như vậy, trong lòng Tô Tuyết Trinh cũng không vui vẻ lắm, nhưng thầy đã hỏi rồi, cô cũng không thể không nói, vội trả lời: “Vâng, gần sáu tuần rồi.

”Hiện tại khoa Nhi đang trên đà sa sút, lực lượng mới vẫn còn yếu, từ trong đội ngũ đó mà nhặt ra một nhân tốt giỏi thật sự quá khó, Lăng Ngọc Vinh quan sát Tô Tuyết Trinh cũng hơn một năm rồi, biết cô chịu khó ham học hỏi, suy nghĩ nếu bồi dưỡng thêm thì tương lai là vô hạn, sau này định sau đợt học tập quay về bồi dưỡng cô thành người kế nhiệm, nhưng ai ngờ được cô lại tự giáng vào đầu mình một gậy----mang thai rồi.

Lần này, ông lại do dự.


Tô Tuyết Trinh không nghĩ quá nhiều, báo cáo đơn giản về công việc mấy ngày qua với ông, nói chuyện cuộc phẩu thuật u bạch huyết dạng nang ngày mai, “Thời gian phẫu thuật vào chín giờ sáng”.

Lăng Ngọc Vinh gật đầu, “ Tôi hiểu rồi”.

“ Vậy em về văn phòng trước”.

Nhận ra tinh thần của thầy giáo hình như không quá tốt, Tô Tuyết Trinh rất nhanh đã lui ra, lúc đi ra vừa lúc thấy Ngụy Quyên đang nói chuyện với đứa bé đang truyền nước, bước chân cô dừng lại, cuối cùng vẫn không nói gì, im lặng trở về văn phòng của mình.


Vào phòng phẩu thuật đối với Tô Tuyết Trinh mà nói vẫn là thử thách, hiện tại nhớ về kinh nghiệm lần đầu làm bác sỹ mổ chính vẫn cứ kinh hoàng.

Nhận được giấy báo trung học phổ thông năm đó, cô vẫn chưa thể đi học, được phân công làm phòng nhân sự nhà máy in Hồng Giang, đợi ba năm sau được giới thiệu với tư cách công nhân, nông nhân, bộ đội vào học tập tại trường Đại học Y khoa Hồng Giang, vốn dĩ ba năm thì tốt nghiệp, nhưng do chuyên ngành Y học, trường lại cho học thêm một năm khóa học thực hành.

Vì vậy tính theo thực tế, Tô Tuyết Trinh chỉ học 4 năm Đại học Y khoa, có rất nhiều kiến thức chỉ dừng lại ở phương diện lý thuyết, công việc ngành Y hoàn toàn không giống công việc ở phòng nhân sự nhà máy in, đây là ngành nghề mà khi đi làm đòi hỏi yêu cầu kỹ năng cao, nhưng mà số lượng sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành có liên quan của Y khoa mỗi năm chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng không cần ngừng tuyển dụng trước một năm, bác sỹ thật sự rất khan hiếm, một người nóng lòng mong muốn xem như năm người, rất khó để cho cô thời gian từ từ trưởng thành, thời gian thử việc hai tháng thì kết thúc rồi, sau đó từ từ đẩy cô về khoa nhi, lúc đó khoa nhi chỉ có bác sỹ Lăng Ngọc Vinh.

Lúc mới bắt đầu thật sự vô cùng lúng túng, may mắn ở nhà cha Tô Hiển Quốc cũng là bác sỹ ngoại khoa, năm đầu tiên dưới sự giúp đỡ của Tô Hiển Quốc và Lăng Ngọc Vinh, Tô Tuyết Trinh mới có thể nhanh chóng trưởng thành, từ từ trong công việc tìm được sự thuộc về bản thân và sự đồng cảm, nhưng mà khoa nhi là ngành học rất phức tạp, liên quan nhiều đến phương diện chuyên ngành, cái gì cũng cần bạn biết một chút, tốt nhất vẫn cần tinh thông, biển học vô bờ, mặc lên áo khoác trắng chỉ là một bắt đầu.

Tám tiếng trước khi phẫu thuật cần nhịn ăn, xem xét tuổi nhỏ, ngày thứ hai cần làm phẩu thuật, ồn ào một chút thì cha mẹ cũng mềm lòng rồi đút ăn một chút, trước khi tan ca, Tô Tuyết Trinh không yên tâm lại đi đến phòng bệnh của Mã Bảo Thành, lại dặn dò một chút.

.