Người dịch:Tietie

Giản Hàng không vội chuyển đến biệt thự ở, khi nào Tần Mặc Lãnh giục cô, cô mới chuyển.

Sự im lặng luôn cần có một người đánh vỡ, cô ngẩng đầu nhìn anh.

“Còn cần nước không?”

Nước trong cốc của Tần Mặc Lãnh đã tới đáy, vốn nên rời đi, anh lại đưa cốc cho cô.

“Làm phiền rồi.”

Anh dùng tay trái cầm cốc nước, Giản Hàng trong chốc lát đã trông thấy chiếc nhẫn trên ngón vô danh của anh, tưởng đăng kí kết hôn xong, anh sẽ không đeo nữa.

Đặt cafe xuống, cô đứng dậy thêm nước cho anh, sợ anh không uống hết một cốc, chỉ rót nửa cốc mà thôi.

Anh đang đợi cô nói ngày nào chuyển vào, cô thì lại đang đợi anh hỏi cô.

Hai người đều không vạch trần, sau đó chủ đề nói chuyện này bị bỏ qua. Giản Hàng cảm thấy, nếu như hai người họ quen thuộc hơn một chút thôi, đều bằng lòng buông bỏ kiêu ngạo, có lẽ sẽ không đến mức như thế này.

Tần Mặc Lãnh nhận lấy cốc nước trong tay cô.

“Em không ngủ trưa à?”

Không ngủ, rút thời gian ra chơi game.

Giản Hàng đương nhiên không nói thật với anh.

“Không rảnh”.

Tần Mặc Lãnh giải thích rằng cô bận công việc, anh có thói quen ngủ trưa, thói quen hình thành từ hồi còn đi học, sét đánh cũng không động, trưa nay qua đây lấy ví tiền, không có thời gian ngủ trưa.

Anh lại uống nửa cốc nước, thời gian cũng kha khá, nên cáo từ thôi.

Giản Hàng buông cốc cafe xuống, đi tiễn anh.

Tần Mặc Lãnh đi đến cửa, cô theo anh đi ra ngoài, anh quay đầu:

“Không cần tiễn”.

“Tôi không có chuyện gì”.

Giản Hàng đóng cửa phòng làm việc.

Đi qua khu làm việc, nhiều ánh mắt tò mò hóng chuyện lén lút lao tới, nhìn theo đến khi bọn họ đi xa.

Khi đến thang máy, có mấy người của Doãn Lâm đang đứng đợi thang máy.

“Olive”.

Giản Hàng gật đầu.

“Phương án vẫn chưa xác định xong ư?”

“Cũng kha khá rồi, hôm nay đến hiện trường mở cuộc họp, chắc không có vấn đề gì lớn”.

Bọn họ thuộc đoàn đội hạng mục khác, không quá thân với Giản Hàng, không quen gọi cô là sếp, đều chỉ gọi tên tiếng anh của cô, thi thoảng khi mở cuộc họp với bên A cũng xưng hô là Giản tổng.

Thang máy đến nơi, người bên trong không nhiều, Tần Mặc Lãnh là người cuối cùng vào thang máy, còn có thể đứng thêm hai người, anh giơ cánh tay dài ra, ấn nút mở cửa, nhìn về phía Giản Hàng:

“Không tiễn anh xuống dưới?”

Giản Hàng đối mắt với anh, từ trong đôi mắt ý vị sâu xa của anh, cô lập tức hiểu, anh muốn đóng cặp vợ chồng yêu thương nhau trước mặt đồng nghiệp của cô, khiến những lời lưu truyền không tốt về cô không phá mà vỡ.

Cô rảo bước vào thang máy, đứng dựa bên cạnh anh.

Anh hôm nay đến phòng làm việc của cô, lại mua cafe đem tới cho cô, ít nhiều có thể giúp cô giải vây, khiến người khác cảm thấy tình cảm vợ chồng họ không chịu ảnh hưởng của bà Cao.

Đến tầng hầm, đợi người khác đi xa, Giản Hàng nói lời cảm ơn với anh.

Tần Mặc Lãnh không đáp lại, mà chỉ nói:

“Em lên tầng đi”.

Anh đang kéo cửa xe, lại quay người hỏi cô:

“Tên tiếng anh của em là Olive?”

“Ừ.”

Tên tiếng anh hồi học mẫu giáo của cô là Olivia, sau đó có người nói Olive nghe hay, thế là cô đổi thành Olive, đã gọi được hơn hai mươi năm rồi.

Olive, oliu nhỏ.

Tần Mặc Lãnh dùng tay trái đặt lên cửa xe, cô lại trông thấy chiếc nhẫn cưới đó, có chuyện đúng lúc cô muốn nói với anh.

“Lại làm chậm trễ anh thêm hai phút.”

Tần Mặc Lãnh ra ý bảo cô nói.

Giản Hàng dựng thẳng chiếc nhẫn kim cương trên tay của mình cho anh xem.

“Tôi dự định mua một chiếc nhẫn đơn giản để đeo, chiếc kim cương này quá lớn, không tiện cho lắm.”

Chủ yếu là lo nhỡ đâu đánh rơi mất, chiếc nhẫn kim cương bằng giá tiền nửa căn nhà, đối với cô mà nói, quá đắt đỏ. Trước khi đổi nhẫn nói trước với anh, là không muốn anh hiểu lầm, tưởng cô không yêu thích đeo chiếc nhẫn cưới này.

Tần Mặc Lãnh không thèm suy nghĩ:

“Không cần đổi, rơi mất lại mua cái khác.”

Giản Hàng:

“......”

Tần Mặc Lãnh ngồi lên xe, đợi Giản Hàng vào trong thang máy, xe của anh mới chạy khỏi.

Nếu như anh đã nói không cần đổi, cô sẽ tiếp tục đeo chiếc nhẫn kim cương này.

Quay về phòng làm việc, Giản Hàng nhận được cuộc gọi của Đàm Phong.

Đàm Phong là học trò của cha Giản Hàng, ban đầu anh và Giản Hàng không hề quen biết, Giản Hàng cũng không biết anh là ai.

Chính thức quen biết là hai năm trước, khi ấy Giản Hàng vẫn còn nhậm chức tại trụ sở chính của Tập đoàn quản lý tài sản Doãn Lâm ở Manhattan, hai công ty có sự liên kết trên nghiệp vụ, anh từng giúp đỡ Giản Hàng.

Lúc tán gẫu anh nhắc tới cha của cô, kể từ đấy, anh và Giản Hàng hai người mới không có chuyện gì là không nói.

Về sau Giản Hàng được điều về công ty chi nhánh ở Bắc Kinh của Quản lý tài sản Doãn Lâm, mỗi người đều bận rộn, mấy tháng hiếm lắm mới liên hệ được một lần.

Đàm Phong:

“Nghe nói em đang tranh hạng mục mua bán và sáp nhập của Tập đoàn Vạn Duyệt.”

Giản Hàng cười:

“Tin tức cũng nhanh đấy.”

Cô và Đàm Phong cùng ngành, phần lớn thời gian đều là đối thủ cạnh tranh.

Đặt vào là ngày trước, cô nói tin tức của anh nhanh nhạy, Đàm Phong sẽ nói: ‘Biết người biết ta’.

Hôm nay anh lại chỉ cười nhẹ, không nói câu này.

Giản Hàng hỏi:

“Bên anh cũng có dự định lấy hạng mục này?”

Đàm Phong lời ngay nói thật:

“Không trong kế hoạch của anh.”

Ít đi một đối thủ cạnh tranh mạnh có nguồn lực, đối với Giản Hàng mà nói là một chuyện tốt, cô nhìn thời gian dưới góc phải máy tính.

“Anh ở trong nước à?”

“Không. Gần đây bận rộn, không có thời gian quay về.”

Bên anh nơi đó bây giờ là nửa đêm, Giản Hàng quan tâm:

“Muộn như vậy còn chưa đi nghỉ ngơi?”

“Sắp rồi, vừa bận xong.”

Đàm Phong không nói thật, anh không bận, một mình ở trong nhà uống rượu vang. Buổi tối nói chuyện điện thoại với sếp gần hai giờ đồng hồ, kết quả của cuộc nói chuyện hoàn toàn không như ý muốn.

Anh có những bất đồng và mâu thuẫn nghiêm trọng với tầng lớp cao cấp của công ty, trước mắt có thể nói, không thể nhượng bộ. Hội đồng quản trị, tầng lớp cao cấp không thể đi, vậy thì người đi chỉ có thể là anh.

Cuộc gọi điện đêm nay của sếp là muốn giữ anh ở lại, nhưng ý rời đi của anh đã quyết.

“Gần đây bận, không rảnh để hỏi em, chuyện vợ Cao tổng, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Giản Hàng chán nản:

“Anh cũng nghe được?”

“Ừ.”

“Cao tổng đề nghị ly hôn, vợ ông ta hoài nghi em chen chân. Hiểu lầm.”

Đàm Phong tin lời cô nói, gia giáo nhà thầy Giản ở đó, Giản Hàng không thể nào đi làm tiểu tam.

“Xử lý thế nào? Khởi kiện chưa?”

“Khởi kiện rồi.”

“Có chuyện gì cần anh giúp đỡ thì cứ nói.”

“Không cần. Đã ủy thác hết cho luật sư rồi.”

Đàm Phong trước khi kết thúc cuộc gọi, theo thói quen quan tâm đến Giản Trọng Quân:

“Thầy Giản gần đây sức khỏe thế nào?”

“Cha em vẫn như cũ, vẫn ổn.”

“Vậy thay anh hỏi thăm thầy Giản, gần đây anh có khả năng sẽ trở về nước, đến lúc đó sẽ đi thăm thầy.”

Lại hàn huyên mấy câu rồi ngắt cuộc gọi.

Cha cô là thầy giáo dạy toán cấp hai, từng dạy Đàm Phong ba năm. Cha đến bây giờ vẫn còn liên lạc với không ít học sinh, nhưng Đàm Phong với cha là liên lạc nhiều nhất, mối quan hệ cũng thân cận nhất.

Giản Hàng buông điện thoại, mở tài liệu công ty mà tập đoàn Vạn Duyệt dự tính thu mua, nghiên cứu chi tiết.

Hạng mục này của Vạn Duyệt, không ít trung tâm môi giới nhìn chằm chằm, Tập đoàn quản lý tài sản Doãn Lâm các cô không phải có thực lực lớn mạnh nhất. Muốn lấy được hạng mục, áp lực không nhỏ.

Hôm nay thứ sáu, Giản Hàng về bên chỗ cha mẹ ăn cơm, buổi tối tan làm đúng giờ.

Trước cửa tiểu khu, cô nhìn thấy mẹ mình, mẹ cô đang xách theo túi đồ mua ở siêu thị.

“Mẹ ơi”.

Giản Hàng đạp nhẹ phanh xe, từ trong cửa xe gọi người.

Trần Ngọc quay người, không tìm thấy cô.

“Mẹ, mẹ nhìn đi đâu thế, không phải ở ngay trước mặt mẹ ư?”

Trần Ngọc nghe theo tiếng nói nhìn vào trong chiếc xe thể thao, bà tự bị bản thân chọc cười:

“Mẹ không chú ý.”

Xe của con gái là màu trắng, dừng trước mắt là chiếc xe thể thao màu xám đậm, còn chưa nhìn thấy logo xe, chỉ với nửa bên xe là hình dáng khí động học, bà đã biết giá trị không nhỏ, Trần Ngọc không liên hệ chiếc xe này với con gái vào làm một.

Giản Hàng gật đầu.

“Mẹ lên xe đi ạ.”

Trần Ngọc đặt túi đồ mua ở siêu thị vào cốp xe, ngồi lên ghế phụ.

Bà cố ý tìm xem đuôi số xe hạn chế thông hành ngày hôm nay, xe của con gái không bị hạn chế thông hành.

“Xe của con đem đi bảo dưỡng hả?”

Trần Ngọc tưởng con gái tạm thời lái xe của đồng nghiệp.

Giản Hàng cười nói:

“Con nhận được quà ngày lễ tình nhân.”

“Xe không rẻ đâu.”

“Dạ. Còn nhận được một chiếc túi.”

Giản Hàng chuyển chủ đề nói:

“Mẹ đi siêu thị mua những gì thế ạ?”

“Mua chút kẹo với chocolate.”

Cả nhà cô đều rất ít khi ăn kẹo, Giản Hàng:

“Để tặng ạ?”

Trần Ngọc:

“Đồng nghiệp của cha con muốn giới thiệu đối tượng cho con, cha con bảo con đăng kí kết hôn rồi, mấy người họ đùa rằng phải để cha con mua kẹo mừng phát cho mọi người.”

Hai mẹ con về đến nhà, Giản Trọng Quân đang lấy lá chè ngon ra, bỏ vào trong hộp quà.

“Cha ơi, cha đang làm gì đó?”

“Tặng cho lão Cốc, khi khuê nữ của bác ấy kết hôn, bác ấy tặng kẹo mừng và thuốc lá cho cha, mà lão Cốc không hút thuốc, nên cha đổi thuốc thành lá chè. Cho có qua có lại.”

Thầy Cốc với cha cô là đồng nghiệp đã gần ba mươi năm, quan hệ hai người luôn tốt đẹp.

“Cha à, hôm nay Đàm Phong gọi điện thoại cho con, bảo con thay mặt hỏi thăm cha đấy.”

Giản Trọng Quân phân chia đóng kẹo và chocolate, nghe thấy vậy ngẩng đầu:

“Hai đứa lại sắp hợp tác hả?”

“Không ạ.”

Giản Hàng không nói cho cha mẹ chuyện bà Cao, mạng lưới quan hệ của cha mẹ tương đối đơn giản, không biết chuyện trong vòng của cô.

“Anh ấy tìm con để hỏi số của một khách hàng.”

Cô tùy ý tìm một lý do.

“Đàm Phong còn bảo gần đây sẽ trở về nước, đến lúc đó sẽ đến thăm cha.”

Giản Hàng cảm thấy cha cô ngày hôm nay có chỗ nào đó khang khác.

“Ý, cha, cha quay lại cho con xem nào.”

“Sao thế?”

Giản Hàng cười:

“Nhuộm tóc rồi nhé.”

Giản Trọng Quân có chút ngượng, đẩy con gái.

“Để cha làm việc.”

Cô đăng kí kết hôn, người vui mừng nhất là cha, con người khi gặp được chuyện vui sẽ có tâm tình vui vẻ, lại còn nhuộm tóc, cha cô giống như quay về dáng vẻ ngoài 40.

Trước khi quen biết Tần Mặc Lãnh, cô có dự định không kết hôn, triệt để thực hiện độc lập về tài chính, cô cảm thấy một người cũng ổn.

Cô từng nghiêm túc nói về chuyện này với cha mẹ, cha có chút trầm mặc, sau khi đã suy nghĩ cẩn thận, nói chỉ cần cô vui vẻ, ông sẽ hoàn toàn ủng hộ.

Từ ngày đó về sau, cha cô cai thuốc, mỗi ngày kiên kì rèn luyện sức khỏe, đến trường học không lái xe nữa, toàn là đi bộ đến.

Cha dù không nói ra, nhưng cô cái gì cũng biết, cha chỉ muốn có sức khỏe tốt, ở bên cô thêm vài năm.

Sau đó cô quyết định đăng kí kết hôn, nửa là bởi vì người nhà họ Tần đối tốt với cô, Tần Mặc Lãnh có vẻ ngoài nổi bật, nửa còn lại là bởi vì khiến cho cha mẹ yên tâm.

- --------------------------------

Chiều ngày chủ nhật, Giản Hàng cho bản thân nghỉ ngơi nửa ngày.

Mấy khuê mật đều ở nước ngoài, sau khi về nước, cuộc sống của cô trở nên đơn điệu khác thường, chỉ có hai chuyện, kiếm tiền và chơi game.

Tăng ca đến trưa, cô đi thẳng đến cửa tiệm của ông bà nội, cùng ông bà ăn trưa.

Trong tiệm ban trưa không bận rộn, ông nội nhân thời gian này đi công viên gần đó dạo bộ, bà nội lấy kính núp ra đọc báo, Giản Hàng dựa vào ghế, đăng nhập trò chơi.

Lâm Kiêu gọi Tần Tỉnh:

“Mày đâu rồi?”

Tần Tỉnh:

“Không rảnh. Anh tao chuyển nhà, tao đang làm tài xế, lái mấy chiếc xe bảo bối của anh ấy đến nhà mới.”

Lâm Kiêu kéo mấy đứa bạn khác vào lập team, cậu nói với oliu nhỏ:

“Tần Tỉnh đi chuyển nhà cho anh nó, không rảnh, chúng ta chơi trước.”

Toàn bộ bạn bè trong game của Lâm Kiêu là bạn bè ăn chơi trác tán trong đời thực, chỉ mình oliu nhỏ là ngoại lệ, bọn họ khi mở mic theo thói quen toàn gọi tên thật.

“Oliu nhỏ, chúng ta gặp nhau đê. Cô không phải thích xe thể thao à? Sau khi gặp nhau tôi và Tần Tỉnh dẫn cô đi đua xe, anh của Tần Tỉnh, trong nhà số lượng xe thể thao hai tay cũng không đếm hết, dẫn cô đi mở mang tầm mắt.”

Giản Hàng:

“Nhà tôi có.”

Xe của Tần Mặc Lãnh, bây giờ chín bỏ làm mười cũng là xe của nhà cô.

Lâm Kiêu:

“Làm gì giống nhau, xe cô lái trong game đều là skill của xe thể thao.”

Giản Hàng:

“......”

Bên chỗ biệt thự, Tần Tỉnh đã lái tới bốn chiếc xe, hôm nay cậu chủ động giúp đỡ cũng là muốn đi cho đã tay, trong một ngày lái một lượt tất cả xe thể thao phiên bản giới hạn của Tần Mặc Lãnh, đặt trong lúc bình thường tuyệt đối không có cơ hội.

Những chiếc xe bảo bối đặc biệt của Tần Mặc Lãnh, cơ bản không cho người ngoài mượn.

Vị trí đỗ xe ở biệt thự có hạn, Tần Mặc Lãnh nói với Tần Tỉnh:

“Những xe khác để lại tầng hầm.”

Tần Tỉnh còn chưa hết ghiền.

“Không phải là còn hai chỗ đỗ xe ư?”

Cậu còn muốn đến tầng hầm chung cư lái thêm hai chiếc xe qua đây.

“Hai chỗ đỗ đấy để cho Giản Hàng dùng.”

Tần Mặc Lãnh lấy ra một chiếc chìa khóa cho cậu.

“Chiếc này còn ở trong tầng hầm, em lái đi.”

Tần Tỉnh chớp chớp mắt, không dám tin điều mà cậu nghe được, Tần Mặc Lãnh nói là, cậu lái đi. Tức là nói cho cậu?

Giấc mơ đẹp thế, cậu không dám nằm mơ giữa ban ngày.

Tần Mặc Lãnh:

“Quà sinh nhật năm nay của em, tặng trước.”

Tần Tỉnh vồ lấy chìa khóa xe, chỉ sợ Tần Mặc Lãnh hối hận. Anh họ thật ra rất hào phóng với cậu, cậu từ đại học đến bây giờ, toàn bộ xe đều là Tần Mặc Lãnh tặng cho.

Chỉ là chiếc xe này cậu ao ước mấy năm rồi, có tiền cũng không mua được, do vậy sợ anh họ thu lại.

“Anh, thay em cảm ơn chị dâu nhé.”

Tần Mặc Lãnh không hiểu ra sao.

“Anh tặng em xe, em cảm ơn cô ấy làm gì?”

“Cảm thấy anh từ khi kết hôn, người cũng theo đó mà trở nên hào phóng.”

Tần Tỉnh không thể chờ đợi muốn lấy được xe đi đến trước mặt Lâm Kiêu khoe khoang, chiếc xe đấy vẫn ở trong tầng hầm chung cư của Tần Mặc Lãnh, cậu không kịp nói thêm nhiều lời với Tần Mặc Lãnh, để tài xế đưa cậu đến chung cư.

Tần Mặc Lãnh vào biệt thự, mấy người dì Cảnh đang thu dọn đồ vật.

Lúc anh sống ở chung cư, dì Cảnh không sống cùng, diện tích chung cư không nhỏ hơn biệt thự, nhưng chỉ có một tầng, đi lại không tiện, anh không quen có người khác ở trong nhà.

Chuyển đến biệt thự, anh để mấy người dì Cảnh ở lại. Về sau Giản Hàng đến ở, tiện chăm sóc cho cô.

Dì Cảnh đang bóc một kiện hàng vừa mới đến.

Tần Mặc Lãnh hỏi:

“Ai gửi đến vậy?”

“Tinh dầu lão thái thái đặt.”

Tinh dầu là dùng cho Giản Hàng tắm bồn, bà từng nhìn điều kiện bảo quản tinh dầu, phải bảo quản ở nhiệt độ ổn định, hơn thế hạn sử dụng chỉ có sáu tháng.

Dì Cảnh:

“Tôi đặt trong tủ lạnh phòng bếp trước.”

Tần Mặc Lãnh:

“Phòng tắm chính có tủ lạnh lắp âm tường.”

Dì Cảnh hôm nay mới đến, việc vệ sinh của biệt thự ngày trước không phải do bà quét dọn, không biết thiết kế bên trong phòng tắm chính.

Tần Mặc Lãnh duỗi tay:

“Tình dầu đưa cháu, để cháu mang lên.”

Tủ lạnh âm tường của phòng tắm là thiết kế riêng cho Giản Hàng, dùng để đựng đặt ít đồ trang điểm mà cô cần bảo quản lạnh.

Đặt tinh dầu vào tủ lạnh, Tần Mặc Lãnh vào phòng thay đồ sắp xếp quần áo, anh treo quần áo của mình vào tủ phía trong, tủ dựa gần gương để lại cho Giản Hàng.