Editor: Quân Ly
Ôn gia tức giận rời đi, Dạ Lệ cũng có loại cảm giác sức cùng lực kiệt, hắn quét thi thể Ôn Như thi một cái, liền để người kéo xuống, lúc sau lại nói.
Đáng thương Ôn Như cho rằng chính mình vừa chết, Dạ Mộc tất nhiên sẽ phải chôn cùng, ai biết là kết cục này, nếu sớm biết rằng, nàng khẳng định sẽ không chết.
Dạ Mộc nhìn thi thể Ôn Như nhiều ít có điểm đồng tình, bất quá đồng tình thì đồng tình, nguy hiểm cho tính mạng nàng, dù là người chết, nàng cũng sẽ không nương tay, hơn nữa, nếu là bọn họ một hai phải kéo nàng vào thế cục này, như vậy......!Liền không nên trách nàng tiên hạ thủ vi cường!
Quả nhiên, Dạ Lệ giây tiếp theo, tầm mắt liền dừng ở trên người nàng,
"Nói đi, ngươi chứng minh thế nào lời ngươi vừa mới nói là thật?"
Dạ Mộc nghe vậy bình tĩnh nhìn hắn, trầm mặc nửa ngày, mới cúi đầu buồn phiền nói,
"Nếu ta nói, ta vừa mới nói những cái đó, đều là vì giữ mạng nên nói dối, phụ thân sẽ giận rồi giết ta sao?"
Tuy rằng có loại phỏng đoán này, nhưng Dạ Mộc nói thật như vậy, Dạ Lệ thế nhưng không có phẫn nộ.
Hắn cau mày, trầm mặc hồi lâu mới hừ lạnh một tiếng,
"Đến ta cũng dám lừa, nha đầu ngươi cũng thật là to gan!"

Hắn tuy rằng là xụ mặt nói, nhưng lời nói không có nhiều phẫn nộ, chỉ có thể nói, Dạ Mộc nỗ lực lâu như vậy, nàng ở trong lòng Dạ Lệ nhiều ít vẫn là có chút phân lượng.
Dạ Mộc tựa hồ cũng cảm giác được điểm này, nàng thở dài.
"Thật ra......!Những lời đó cũng không phải lừa gạt người, lần trước người nói cho ta hoàng đế bệnh tình nguy kịch lại tới tìm ta, nói cho ta tin tức này.

Ta không biết là thật hay giả, nhưng phụ thân có tâm, hẳn là có thể tra được."
Dạ Lệ vừa nghe lại là kẻ thần bí kia, mày rậm một chút liền nhíu lại, hắn trầm giọng hỏi,
"Chuyện như vậy, ngươi vì sao không nói sớm?"
Hắn áp bách nhìn chằm chằm Dạ Mộc, tựa hồ muốn biết, nàng còn gạt hắn cái gì.
Dạ Mộc lắc đầu,
"Lúc trước không nói, là bởi vì ta sợ nói ra phụ thân sẽ cho rằng ta đối với chủ mẫu ghi hận trong lòng, mà nghĩ lời nói dối.

Hơn nữa gần đây, ta hành động đã quá khác người, càng sợ chuyện này là giả, cuối cùng bị chủ mẫu ghi hận."
Nói đến cùng, nàng chính là thấp cổ bé họng, vừa mới cũng là bị buộc đến bất đắc dĩ mới nói.
Trong lòng Dạ Lệ hiện lên ý niệm này, tức giận liền biến mất, cũng làm khó nàng còn tuổi nhỏ mà suy nghĩ chu toàn như vậy, cũng không thể trách nàng.
Dạ Lệ trầm mặc một lát, thấp giọng nói,
"Chuyện này......!Ngươi làm thực tốt, nhưng về sau mặc kệ biết cái gì, ngươi đều phải nói cho ta trước tiên.

Mặt khác, nếu là hắc y nhân kia lại tìm tới ngươi thì không được giấu giếm."
Dạ Mộc gật gật đầu.
Thấy nàng ngoan ngoãn, Dạ Lệ nhịn không được vươn tay tới, sờ sờ đầu tóc có chút hỗn độn của nàng......
Cái nha đầu này cũng coi như xui xẻo, đã trải qua một hồi tai bay vạ gió không nói, nhìn đều không có sinh động như trước.
Dạ Lệ nghĩ vậy, trong lòng có loại cảm xúc kỳ quái lan tràn, đặc biệt là lúc sợi tóc nàng cọ xát trong lòng bàn tay, hắn đột nhiên cảm nhận được một loại cảm giác huyền diệu tên là "Máu mủ tình thâm".
"Vừa mới vi phụ thiếu chút nữa đem ngươi đưa ra, ngươi có hận ta hay không?"
Thời điểm Dạ Lệ chưa hồi thần lại, lời nói đã hỏi ra miệng.

Dạ Mộc nghe vậy, trầm tư một lát mới thấp giọng nói.
"Phụ thân, quyền lợi thật sự quan trọng như vậy sao? Vì làm hoàng đế, có phải hay không......!Người nào đều không quan trọng?"
Dạ Mộc nói làm khóe miệng đang hơi mỉm cười của Dạ Lệ lại hạ xuống, hắn thu hồi mu bàn tay ở sau người.
"......! Giang sơn này, là ta giúp Kỳ gia đánh! Nơi này, lý ra nên có một nửa của ta, nhưng hắn không cho, ta chỉ có cách là đoạt."
Nói xong, hắn cao ngạo nhìn xuống, trên mặt có loại cảm xúc gần như thiết huyết lạnh nhạt.
Thật lâu sau, Dạ Mộc tựa như hạ quyết tâm,
"Ta hiểu được, phụ thân, ta sẽ giúp người."
Hơn nữa lúc này đây, nàng là nghiêm túc! Mặc kệ ai làm hoàng đế, náo động Việt Quốc này, nàng nếu nhúng tay tất nhiên muốn kết thúc trước tiên.
[Truyện chỉ được đăng duy nhất trên Wattpad @junli0522, những nơi khác đều là đăng trộm không xin phép!]
Bên kia, Mặc Lâm Uyên ngồi trên bàn đu dây trong viện, nghe thủ hạ nói sự tình phát sinh trong mấy tháng hắn không ở Mặc Quốc.
Đổi đi áo tang nô lệ, hắn ăn mặc nguyệt hoa gấm vóc, thắt ngân quan, nhìn qua thật giống như tiên đồng không nhiễm phàm tục.
Thủ hạ kia nói xong tin tức lại nhịn không được bổ sung nói,
"Điện hạ bị kẻ xấu bắt đi mấy tháng, thế cục trong triều cũng càng thêm khẩn trương, điện hạ cần thiết phải về chủ trì đại cục!"
Mặc Lâm Uyên trong lòng cũng rất rõ ràng, hắn trở về là tất yếu nhưng...
"Không vội."
Mặc Lâm Uyên cau mày,
"Ta muốn mang một người đi, mà muốn mang nàng đi, lại khó giải quyết, cho nên, ta quyết định giúp một người thượng vị để giúp ta, điểm này ta là nghiêm túc."
Người quỳ trên mặt đất nghe vậy mở to hai mắt nhìn, người nào mà cần huy động nhân lực lớn như vậy?
Hắn vội vàng nói,
"Nhưng đây là quốc sự của Việt Quốc, chúng ta tham dự không khác gì dẫn lửa thiêu thân......"
Mặc Lâm Uyên hơi hơi mỉm cười,
"Không đến mức, cho các ngươi đi tra cái người tên Nghiêm Hứa kia, đã tra được gì?"
"Còn chưa có......!Nhưng thực mau sẽ có tin tức......"
Mặc Lâm Uyên không màng ánh mắt muốn nói lại thôi của bọn họ, âm thầm cân nhắc.

"Vậy không vội."
Hắn mỉm cười,
"Ta muốn người ở chỗ này, cho nên Việt Quốc lại loạn ta cũng phải tiếp tục chờ!"
.....
Vài ngày sau, tướng quân phủ đã phát tang, đồng thời, bầu không khí trong phủ trở nên khẩn trương.

Dạ Lệ dùng bảo tàng bắt đầu chuẩn bị chiến tranh!
Dạ Mộc nghĩ rất rõ ràng, trước mắt, làm Dạ Lệ thành công đăng cơ là phương pháp bình loạn nhanh nhất, rốt cuộc là ai thượng vị, chỉ cần Dạ Lệ bất tử, vị trí đó người nọ sẽ không ngồi được, nhưng là muốn Dạ Lệ chết lại khó khăn cỡ nào? Hơn nữa, Dạ Lệ lợi hại như vậy, người ở trong tầm tay không cần, chẳng lẽ còn muốn bỏ gần tìm xa?
Hạ quyết tâm lúc sau, Dạ Mộc nghiêm túc tính toán khả năng Dạ Lệ thành công, chỉ cần hắn không trọng dụng Nghiêm Hứa, Nghiêm Hứa liền không có cơ hội lâm trận phản chiến, chỉ cần Mặc Lâm Uyên thật sự có thể lấy được cấm quân đồ, Dạ Lệ bức vua thoái vị đó là việc đã nắm chắc.

Cho nên, nếu khả năng thành công của Dạ Lệ lớn như vậy, nàng còn do dự cái gì? Đến nỗi Nghiêm Hứa, nàng cũng chỉ có thể nói xin lỗi.
Thời gian từng ngày qua đi, Dạ Mộc lo lắng Mặc Lâm Uyên, nhưng là hai người thường xuyên có thư từ qua lại, thấy hắn không muốn trở về, Dạ Mộc cũng không có cách nào, chỉ có thể kệ hắn.

Dù sao theo nàng biết, Lưu thái úy bị cho uống thuốc bất lực, hộ vệ của Mặc Lâm Uyên cũng về tới bên người hắn, hắn ở thái uý phủ, so với ở tướng quân phủ còn an toàn hơn.
Dạ Thiên thật ra tới tìm nàng rất nhiều lần, hơn nữa bởi vì Ôn Như, phủ Thừa tướng đã cùng tướng quân phủ ẩn ẩn quyết liệt.
Bất quá chuyện Nhu phi hay không có thai, thừa tướng giấu thật sự kỹ, Dạ Lệ cũng không có biện pháp tra được, cho nên chậm chạp không chờ được cơ hội động thủ.

Lại qua vài ngày, trong cung mở tiệc chiêu đãi những nữ thế gia chưa lập gia đình.
__________.