Dương Thiên đổi lấy hai cây nhân sâm ngàn năm, suy nghĩ một chút lại đổi thêm một hà thủ ô một ngàn năm.

Hà thủ ô không chỉ có tác dụng chống virus, cải thiện tình hình tim mạch, thúc đẩy hệ tiêu hóa mà còn có thể ngăn ngừa lão hóa, bồi bổ thân thể.

Dương Thiên đổi lấy, định gửi về nhà để cha mẹ sử dụng.

Hiệu suất làm việc của Long tổ rất nhanh, ngay trong ngày hôm đó, hai nhân sâm ngàn năm và một hà thủ ô ngàn năm đã được đưa đến tay Dương Thiên.

Dương Thiên đóng gói hà thủ ô ngàn năm một cách cẩn thận, sau đó gửi về nhà.

Hắn gọi điện cho cha mẹ, cũng không nói đó là hà thủ ô ngàn năm, chỉ nói đây là một loại thực phẩm chức năng, mỗi lần cắt 20gam nấu canh ăn thì rất tốt cho sức khỏe.

Cúp điện thoại, Dương Thiên nhìn hai cây nhân sâm ngàn năm trước mặt, nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Cuối cùng hắn đã có thể tiếp tục luyện thịt cảnh rồi!
Sau khi Luyện da cảnh đạt được viên mãn thì lực lượng của hắn đã đạt tới 1000 cân, không biết sau khi luyện tới Luyện thịt cảnh viên mãn thì thực lực của hắn có thể cao đến cảnh giới nào đây.


Dương Thiên rất mong chờ!
Luyện thịt cảnh cần rèn luyện mười lần! Dương Thiên tạm thời buông bỏ hết mọi chuyện, toàn tâm toàn ý rèn luyện.

Dược tính của nhân sâm ngàn năm vô cùng mạnh mẽ, Dương Thiên ngày nào cũng giống như ngồi ở vực sâu núi lửa, cả người nóng rực, thân thể không ngừng hấp thu dược liệu này!
Qua mười lần rèn luyện, hình thể của Dương Thiên lại thu nhỏ lại thêm một chút, lúc này Dương Thiên đã có một thân hình hoàn mỹ vô cùng.

Cơ thể mạnh mẽ, những đường cong cường tráng, hơn nữa hắn lại còn cao hơn lúc trước một chút.

Trước kia Dương Thiên chỉ cao 1m8, bây giờ đã thành 1m85.

Gương mặt chỉ có thể xem như thanh tú, nhưng hơi thở thanh xuân ấm áp lại khiến người khác mê say.

Thời gian như thoi đưa, mười lần rèn luyện đã kết thúc!
Dương Thiên nắm chặt hai tay, cảm thấy mình đã có những biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Hắn nhẹ nhàng nhảy một cái đã nhảy lên được một cây cổ thụ cao hơn ba mươi mét.

Dương Thiên tung một cú đấm, trên không giống như có một vụ nổ, cây cổ thụ cao ba mươi mét bị đập nát từ trên xuống dưới!
Hắn vung tay lên, những mũi tên nước cứ thế được hình thành.

Dương Thiên phát hiện bây giờ hắn đã có thể biến các nguyên tố nước trong không khí thành mũi tên nước, nhưng điều này tiêu hao rất nhiều sức lực.

Uy lực lớn nhất của hắn vẫn là trực tiếp khống chế nguồn nước, tạo thành những Vạn tiễn tề phát, tiến hành công kích.

Dương Thiên cảm nhận lực lượng của mình một chút, sau đó chỉ muốn hét ầm lên!
Luyện thịt viên mãn! Cấp D đỉnh phong! Một cú đấm tung ra có uy lực 2000 cân!
Dựa vào thực lực này của hắn thì ở Long tổ đã được xếp vào hạng trung rồi! Dù sao thì số người ở Long tổ đột phá được thực lực cấp D cũng chỉ có khoảng hai trăm người!
Trong thời gian Dương Thiên tu luyện, toàn bộ thế lực ngầm của thành phố Hải đã xảy ra chấn động!
Một bang phái không hề nổi danh chút nào- bang Chiến đột nhiên cường thế quật khởi! Chỉ trong vòng mười ngày ngắn ngủi, bang Chiến đã nhanh chóng sát nhập các cang phái nhỏ khác, thế lực càng này càng lớn.

“Rầm!”

Dương Thiên đang đi bộ trong trường thì đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu nhỏ nhẹ, sau đó một nữ sinh va phải hắn.

Dương Thiên phản ứng rất nhanh, thấy cô gái kia va vào mình chuẩn bị ngã xuống đất thì nhanh tay kéo cô lại.

Không ngờ hắn dùng lực quá mạnh, nữ sinh ngã nhào vào lồ ng ngực hắn.

Dương Thiên nhìn cô gái trong lòng mình, gương mặt tinh xảo, mang theo một cảm giác nhu nhược đến đáng thương.

Cả người chỉ cao khoảng mét sáu, đứng đến ngực hắn.

Cô gái choáng váng, cảm thấy mình ngã vào trong một lồ ng ngực ấm áp, một cảm giác như ánh mặt trời lập tức tràn ngập thân thể cô.

“Noãn Noãn!” Phía xa vang lên mấy âm thanh kinh hãi, Chu Noãn lập tức phục hồi tinh thần, phát hiện mình vẫn ở trong lòng nam sinh kia thì lập tức đẩy hắn ra.

Chu Noãn! Xếp hạng thứ mười bảng xếp hạng hoa khôi, danh hiệu nữ thần nhu nhược.

Quả nhiên vô cùng xinh đẹp, Dương Thiên nhìn kỹ, cảm thấy khí chất của Chu Noãn giống như Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng, mảnh mai, yếu ớt, khiến người ta yêu thương.

“Cậu không sao chứ? Xin lỗi, vừa rồi không chú ý.” Dương Thiên nhìn Chu Noãn, xin lỗi.

“Hừ! Cậu là ai hả, dám đâm vào Noãn Noãn nhà chúng tôi như vậy, không phải là cố tình chiếm tiện nghi đấy chứ?” Một nữ sinh ăn mặc toàn đồ hiệu, phẫn nộ nhìn Dương Thiên, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.


Dương Thiên chỉ mặc quần áo bình thường, chắc cùng lắm chỉ mấy trăm tệ, hoàn toàn đối lập với nữ sinh đang nói.

Cô ta hiển nhiên đã coi Dương Thiên là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

Dương Thiên nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.

Lần này đúng là hắn không cẩn thận nên mới va vào Chu Noãn.

“Được rồi, chị Đình, đừng nói nữa.” Chu Noãn lôi kéo nữ sinh kia.

Cô nhìn Dương Thiên, đột nhiên nghĩ đến cảm giác ấm áp vừa rồi, hai má không nhịn được mà đỏ lên, không dám nhìn Dương Thiên nữa, nhỏ giọng nói: “Không...!Không sao, tôi không sao.”
Nói xong thì lôi kéo tay chị Đình muốn rời đi.

Có vẻ như hoa khôi này hơi nhát gan, Dương Thiên nghĩ thầm.

Nữ sinh được gọi là chị Đình kia nhìn Dương Thiên, cảnh cáo hắn: “Tôi nói cho cậu biết, đừng có suy nghĩ quá phận với Noãn Noãn nhà chúng tôi, cậu như thế này chẳng chăm sóc cho cuộc sống của Noãn Noãn được đâu, đừng có si tâm vọng tưởng.” Nói xong thì kéo tay Chu Noãn rời đi..