“Để tôi ra mở cửa!” Lý Kiến Hoa nói, sau đó mở cửa phòng ra.

Anh ta vừa mới mở cửa thì đã thấy bên ngoài có hơn hai mươi người đang vây quanh căn phòng, người dẫn đầu là gã đàn ông mập mạp vừa rồi mới bị bọn họ đánh, còn cả Lâm tổng đi xem kịch vui.

“Không ổn!” Lý Kiến Hoa thầm kêu lên một tiếng, đang định đóng cửa lại thì bị gã đàn ông dẫn đầu đạp cho một cái.

Sau đó, cánh cửa phòng VIP này mở tung ra.

“Rầm!” Cả người Lý Kiến Hoa bị đạp bay lên ghế, cốc chén đồ ăn trên bàn đổ tứ tung.

Mấy nữ sinh lập tức sợ hãi kêu ầm lên.

Hoàng Đại Nghĩa hùng hùng hổ hổ đi vào bên trong, nhìn thấy nhóm người Lưu Thiếu Đông không sót một ai thì cười lạnh: “Hay lắm, đều ở trong này! Hay lắm! Hay lắm!”
“Đây chẳng phải là tên béo chết tiệt vừa chiếm tiện nghi của bà đây sao? Thế mà còn dám quay lại à?” Lâm Đình nhìn thấy Hoàng Đại Nghĩa thì khinh thường nói, cô ta vẫn chưa nhìn thấy hơn hai mươi người bên ngoài.

Cô ta nâng Lý Kiến Hoa dậy, nhìn thấy dáng vẻ chật vật thê thảm của anh ta thì mắng chửi Hoàng Đại Nghĩa: “Đồ điên, dám đánh Kiến Hoa nhà chúng tôi à?”

“Tiểu Đình, im miệng!” Lý Kiến Hoa lập tức ngắt lời cô ta.

Vừa rồi anh ta đã thấy được tình hình bên ngoài, cảm thấy người tới không có ý tốt.

Lâm Đình bị Ký Kiến Hoa quát thì ngân ngẩn cả người.

Lưu Thiếu Đông lúc này trịnh trọng đứng lên, khách sáo với Lâm tổng: “Lâm tổng, chào ông, cha tôi là chủ tịch cao ốc Hải Cảnh- Lưu Nhan Thanh, xin hỏi vị này là?”
“Lưu Nham Thanh đúng không?” Hoàng Đại Nghĩa vừa nghe đến cái tên này thì tức giận đi tới: “Mẹ kiếp, ông đây đập chết mày! Để xem Lưu Nham Thanh dám làm gì ông đây?”
Lưu Thiếu Đông nghe thế thì nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ vẻ không vui, nói với Hoàng Đại Nghĩa: “Tại sao ông lại như thế? Chuyện lúc trước thôi thì cả hai bên đều sai, nếu không thì cả hai bên đều bỏ qua đi! Dù thế nào đi nữa thì cha tôi Lưu Nham Thanh cũng có quen biết với chủ nơi này!”
“Ông anh Hoàng!” Lúc này, Lâm tổng cũng lên tiếng, mỉm cười giảng hòa: “Ông anh, dù sao thì Lưu Nham Thanh cũng từng ăn cơm với tôi mấy lần, quan hệ cũng không tồi lắm.

Hay là ông anh nể mặt tôi, tha cho con trai ông ta?”
Hoàng Đại Nghĩa suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được, nể mặt Lâm tổng, tôi có thể tha cho chúng nó, nhưng mấy cô gái này phải ở lại đây!”
Hoàng Đại Nghĩa chỉ vào bốn cô gái đang hoảng sợ đứng trong góc.

“A!” Bốn cô gái nghe Hoàng Đại Nghĩa nói vậy thì sợ hãi hét ầm lên.

“Anh Đông! Dẫn chúng em ra ngoài với! Chúng em không muốn ở lại đây đâu.” Lâm Đình lập tức khóc lóc trước mặt Lưu Thiếu Đông.

Ngay cả Trương Thi Ninh bình thường yên tĩnh lúc này cũng không tránh khỏi hoảng hốt.

Hoàng Đại Nghĩa vừa nhìn đã biết không phải hạng người tốt đẹp gì.

Nếu như bị giữ lại đây thì thực sự không ai dám tưởng tượng sẽ xảy ra những chuyện gì.

“Ông chủ Lâm, ông xem, những cô gái này đều là bạn bè của tôi, chỉ là sinh viên năm nhất, chưa trải sự đời.

Ông xem có thể nào nói đỡ mấy câu với ông anh Hoàng này...” Lưu Thiếu Đông lấy lòng.


“Mẹ kiếp! Đúng là không biết tốt xấu! Ông đây đã đồng ý tha cho chúng mày rồi, nếu tiếp tục đứng lải nhải ở đây, có tin ông đây đập cho mày một trận không hả?” Hoàng Đại Nghĩa tức giận rống lên.

Ông ta vung tay một cái, mười mấy người từ bên ngoài lập tức chạy vào trong phòng! Trận thế vô cùng đáng sợ!
Lưu Thiếu Đông thấy thế thì sợ hãi không dám nói tiếp nữa.

“Tiểu Đông à, mặc dù tôi và cha cậu cũng quen biết nhưng tôi chỉ có thể bảo đảm an toàn cho cậu thôi, còn những người khác tôi cũng lực bất tòng tâm!” Lâm tổng vỗ vai Lưu Thiếu Đông, cười nói.

Sắc mặt Lưu Thiếu Đông vô cùng khó coi, anh ta quay đầu nhìn Trương Thi Ninh một cái, do dự mãi không hạ được quyết tâm.

Anh ta vất vả theo đuổi Trương Thi Ninh lâu như vậy, mãi hôm nay mới có thể hẹn cô ra ngoài chơi.

Anh ta cảm thấy mối quan hệ của hai người đã tiến thêm được một bước, không muốn từ bỏ như vậy.

“Thiếu Đông?” Trương Thi Ninh nhìn Lưu Thiếu Đông, ánh mắt ngập tràn sự cầu xin.

Bây giờ cô cũng chỉ có thể dựa vào Lưu Thiếu Đông.

“Ha ha...!Chuyện này...!Thi Ninh à...!Em xem, thực ra ông chủ Hoàng cũng không tồi...!Mọi người...!Mọi người ở lại cùng bọn họ một chút chắc cũng không sao đâu.

Anh cảm thấy ông chủ Hoàng sẽ không làm khó dễ các em đâu!” Lưu Thiếu Đông ấp úng, cười gượng nói.


Trương Thi Ninh nhìn Lưu Thiếu Đông, vẻ mặt không thể nào tin tưởng được.

Ban đầu Lưu Thiếu Đông để lại cho cô ấn tượng rất tốt, vừa có tiền vừa đẹp trai, mấu chốt là tác phong làm người cũng không tồi.

Anh ta ấm áp như ánh mặt trời, lại còn rất có nghĩa khí.

Trong lòng Trương Thi Ninh cũng đang chuẩn bị đồng ý lời theo đuổi của anh ta, trở thành bạn gái của anh ta, nhưng không ngờ hiện tại Lưu Thiếu Đông chỉ lo cho chính bản thân mình, đẩy cô và những người khác đến miệng cọp.

“Ha ha! Nói thế mới đúng chứ! Hoàng Đại Nghĩa cười ha ha nói, vỗ vỗ bả vai Lưu Thiếu Đông.

“A!” Lâm Đình hét lên, nắm chặt lấy cánh tay Lý Kiến Hoa, trốn sau người anh ta.

Chu Noãn ngây ngốc đứng bên cạnh Ngô Cường, sắc mặt tái nhợt, thân thể run bần bật, cầu xin sự bảo vệ.

Vương Nhã Lộ chạy tới bên người Dương Thiên, cũng sợ hãi tái mét mặt mũi..