Dương Thiên ở dưới biển chờ đợi hơn một giờ, đương nhiên, hắn cách một đoạn thời gian liền ra hít thở, để đề phòng người khác phát hiện dị thường, cuối cùng, hắn nhìn lưới lớn trong tay đã đầy, liền chuẩn bị bơi trở lại bờ.

Ơ?
Đột nhiên, Dương Thiên cảm thấy lòng bàn chân dường như đang dẫm phải một “cục đá” rất trơn
Đây là cái gì? Dương Thiên cúi đầu, gạt hết bùn cát trên phiến đá nhẵn bóng sang một bên.

Khá lắm! Đợi Dương Thiên xử lý xong, phát hiện ra là một con trai biển khổng lồ với đường kính hơn một mét.

Nhưng có vẻ dường như nó đã chết từ rất lâu rồi, gần như sắp bị cát bao phủ hoàn toàn.

Sẽ có ngọc trai bên trong? Trong lòng Dương Thiên chợt hưng phấn.

Hắn hiện tại thực sự rất cần tiền, món nợ 400,000 tệ của gia đình, việc rèn luyện của bản thân hắn cũng không ngừng dùng đến tiền
Hắn bơi trở lại bờ trước,giăng một lưới đầy tôm hùm và cua trước mặt Chu Cầm và những người khác, bỏ qua sự ngạc nhiên của họ, lại nhảy xuống biển một lần nữa, tay phải Dương Thiên kẹp lấy con trai biển khổng lồ, tay phải ra sức trượt, lần nữa bơi trở lại bờ.


Đặt con trai biển khổng lồ đường kính hơn một mét trên bãi biển, Dương Thiên ngồi phịch xuống, thở mạnh, bận rộn đến bây giờ, hắn cực kì mệt mỏi.

“Oa! Anh tiểu Thiên con trai biển khổng lồ này của anh từ đâu ra! Lớn như vậy, bên trong chắc chắn có ngọc trai nhỉ?”, Lý Cường và những người khác vây quanh, một mặt ghen tỵ nói.

Hầu hết mọi người trên bãi biển đều đến xem.

Còn có rất nhiều em nhỏ vây quanh trai biển nhảy nhót cười đùa.

“Đúng đấy, anh bạn, nhanh mở ra xem xem, có ngọc trai bên trong không?”, mọi người xung quanh chờ mong nói.

Tuy không phải của mình, nhưng việc lấy ngọc từ trong trai biển ra, nghĩ tới thôi cũng thấy rất k1ch thích.

Dương Thiên vui vẻ cười nói, dưới sự mong đợi của mọi người, hắn đưa tay đặt lên khe hở giữa hai vỏ trai, dùng sức ấn, vỏ trai từ từ mở ra.

“Oa!” đám người xung quanh ồ lên thán phục, chỉ thâý bên trong trai biển tuy nhiều cát, nhưng ở những nơi phủ đầy cát, rất nhiều viên ngọc trai đủ màu sắc lộ ra nửa thân tròn trịa.

Các loại ngọc trai đỏ, trắng, đen,...!xếp chồng lên nhau, chói loá.

Dương Thiên từ từ đổ hết cát trong trai biển ra, xếp chồng đống ngọc trai lại với nhau.

Trong này có tổng cộng khoảng 40 viên ngọc trai, tất cả đều lớn và dạng hạt, hầu hết có đường kính từ 11mm đến 13 mm, có 5 viên đường kính 14mm, 2 viên đường kính 15mm, viên ngọc trai đen lớn nhất có đường kính 16mm, hơn nữa 40 viên ngọc trai này đều có màu sắc tròn trịa, thoạt nhìn là hàng cực phẩm.

Dương Thiên không biết tại sao, nhìn Chu Cầm cùng những người khác sững sờ, thành thật gãi gãi đầu.

Hắn tuy biết ngọc trai có giá trị, nhưng hơi mơ hồ về mức giá chính xác.

“A!!! Anh bạn, cậu giàu to rồi!”,Lý Cường lập tức chạy tới, nhìn 40 viên ngọc trai kia, rất muốn lấy đi ngay và luôn.


“ Tiểu Thiên!”, lúc này, Chu Cầm nghiêm mặt đi tới, nói: “ cậu xem tôi mua nhiều hải sản như vậy, cậu có thể bán số ngọc trai này cho tôi không!”
Dương Thiên suy nghĩ một lúc, nói: “ Được! Chị Chu chị xem ra giá đi!”
“ Tốt!” Chu Cầm hào hứng gật đầu, nói thật với cậu nhà tôi kinh doanh trang sức, giá thị trường của những viên có đường kính 11mm là 2.000 tệ, 12mm là 4.000 tệ, 13mm là 10.000 tệ, 14mm là 20.000 tệ, 15mm là 40.000 tệ và 16mm là 200.000 tệ! Cậu có 20 viên 11mm và 10 viên 12mm, 6 viên 13mm tổng cộng là 504.000 tệ.

Tất nhiên, tôi sẽ không để cậu chịu thiệt, cộng thêm số hải sản này, tôi trả cậu tròn 600.000 tệ
Chu cầm nói năng rất mạnh miệng, không quan tâm bản thân bị lỗ.

Thật ra trong kinh doanh trang sức, đáng sợ nhất là không có nguồn cung.

Có số là vô giá, ví dụ như viên ngọc trai đen 16mm này hoàn toàn có thể làm thành ngọc gia bảo nhà họ Chu.

Dương Thiên trong lòng âm thầm tính toán một chút, 600.000 tệ là số tiền lớn, vì vậy hắn gật đầu, cười nói: “ Được, vậy số ngọc trai này đều thuộc về chị Chu”
“Haha!” Chu Cầm sợ người khác lấy mất, nhanh chóng lấy túi gói những viên ngọc trai lại, cười nói với Dương Thiên: “ em trai tiểu Thiên, số tiền chị chuyển cho cậu”, lúc này, Chu Cầm đối với Dương Thiên vô cùng cảm kích bắt đầu gọi hắn là em trai.

“ Chuyển khoản ạ!”, Dương Thiên lấy chiếc điện thoại cũ nát ra, báo số thẻ ngân hàng, một lúc sau nhận được thông tin tài khoản từ ngân hàng Nông nghiệp.

Chỉ trong nửa ngày, Dương Thiên kiếm được 600.000 tệ, khiến người xem phải ganh tỵ muốn giành lấy.

Một vài thanh niên to gan bắt đầu nhảy xuống nước, mò mẫm và cố gắng kiếm chác.


Dương Thiên bình tĩnh quan sát, trong đáy mắt loé lên một tia kinh ngạc.

Hắn chỉ mất nửa ngày để có những viên ngọc trai bí ẩn này và kiếm được số tiền mà người khác phải làm lụng chăm chỉ vài chục năm.

Con đường của hắn chắc chắn không chỉ giới hạn bởi những thứ này.

Giống như Chu Cầm không do dự bỏ ra 600.000 tệ, tương đương với số tiền mà cha hắn Dương Gia Quốc mười năm không ăn không uống mới kiếm được! Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ trở thành người như vậy!
Rèn luyện! Kiếm tiền! Mục tiêu của Dương Thiên ngay lập tức trở nên cực kỳ vững chắc!
“ Nào, em trai tiểu Thiên, đây là danh thiếp của chị, sau nào có chuyện gì cứ trực tiếp gọi điện cho chị.

Tâm trạng Chu Cầm cực kì tốt nhìn thân hình mập mạp của Dương Thiên trong lòng cảm thấy rất vừa mắt.