“ Đúng rồi, bà nó, ngày mai sau khi trả hết nợ cho họ hàng, vẫn còn 150.000 tệ chúng ta thuê một căn nhà lớn hơn trong tiểu khu, căn nhà bé , chúng ta ở thì được, nhưng không thể làm khổ tiểu Thiên và San San! Đừng để chúng nó bị người khác coi thường” Dương Gia Quốc suy nghĩ một lúc rồi nói.

Bây giờ nhà của Dương Thiên quá nhỏ, đồ đạc gần như không có, tủ lạnh, tivi màu, điều hòa hầu như không có, mùa hè còn dùng vài cái quạt điện hỏng.

“ Được, tiểu khu Thư Hương bên cạnh rất được, lần trước tôi có đi xem một lần, vừa lớn vừa rộng rãi, có 3 phòng, điều hoà không khí tất cả đều có, vừa đủ một gia đình sống.” Mẹ hắn Thẩm Tân Lan nói.

Lần trước khi đến nhà chị gái làm khách, bà rất ghen tị với điều kiện nhà ở ở đó, rất muốn các con của mình cũng được sống ở đó.

“ Tiểu Thiên, con cảm thấy thế nào?”, cha mẹ Dương Thiên nhìn hắn hỏi.

Dù sao số tiền này cũng là Dương Thiên kiếm được.

“ Bố mẹ quyết định là được!” Dương Thiên vừa cười vừa gật đầu nói.


“ Ô ô!! Chuyển nhà mới rồi.” Cô bé con nãy giờ đang chăm chú lắng nghe đột nhiên reo hò.

Rất nhiều bạn học của cô bé đều sống ở tiểu khu Thư Hương, nên bé có thể đên chơi với chúng!
Cuộc sống của một đứa trẻ, không có gì khác ngoài ăn và chơi.

“ Được, quyết định vậy đi!” nhận được sự ủng hộ của mọi người trong nhà, Dương Gia Quốc trực tiếp quyết định
Sáng sớm hôm sau, cả nhà đều dậy sớm, ngay cả Dương San, cô bé con thích ngủ nướng cũng dậy sớm chạy ra chạy vào, rất náo nhiệt.

“ Lão Dương! Có chuyện gì, sao lại dọn hết đồ đạc ra ngoài?” hàng xóm bên cạnh cười hỏi.

“ Hehe, chuẩn bị chuyển nhà.” Dương Gia Quốc cười, đưa tới một điếu thuốc.

“ Ồ, có vẻ như gia đình ông làm ăn phát đạt!” những nhà hàng xóm nói với vẻ ghen tị với gia đình Dương Gia Quốc đã dọn ra ngoài sống.

“ Hehe, chúng tôi sẽ chuyển đến tiểu khu Thư Hương, khi nào rảnh mọi người có thể ghé thăm!”, Dương Gia Quốc cười nói.

Tiểu khu Thư Hương nằm gần trường trung học Nhất Trung huyện A, ngôi nhà đặc biệt dành cho học sinh và phụ huynh thuê bên trong rộng rãi và sáng sủa , đêm qua mẹ Dương Thiên bà Thẩm Tân Lan nhờ chị gái thương lượng thuê phòng 3 toà 201, tiền thuê hàng năm là 20.000 tệ, hôm nay có thể chuyển thẳng vào ở.

Đồ đạc trong nhà không nhiều, qua mấy lần đi lại, tất cả đồ đạc đều đã được chuyển về nhà mới.

Dương Thiên tùy tiện chọn một căn phòng, cẩn thận xếp các loại thảo mộc mua được vào ngăn kéo theo phân lượng.

Em gái Dương San đi tìm những người bạn trong tiểu khu Thư Hương chơi rồi, cha mẹ hắn đến ngân hàng rút tiền, rồi đến nhà họ hàng để trả nợ.

Dương Thiên lấy ra một phần thảo mộc, cẩn thận nghiền nát, lần thứ hai bắt đầu lau da.


Lần này lượng khá nhiều, đủ để lau toàn thân.

Tuy có chuẩn bị tâm lý, nhưng nước mắt của Dươg Thiên đã chực trào ra.

Khó khăn lắm mới xong, Dương Thiên không nghỉ ngơi, mà đi ra khỏi phòng, bắt đầu chạy bộ.

Giai đoạn đầu, Dương Thiên tự đặt mục tiêu cho mình là chạy bộ.

Tuy rằng đơn gian, nhưng đối với Dương Thiên hiện tại, đây là cách tốt nhất để rèn luyện sức khỏe
Trải qua hai lần lau thuốc, Dương Thiên rõ ràng cảm thấy thân thể mình cải thiện rất nhiều, hiện tại quãng đường chạy càng ngày càng dài, đương nhiên, đây vẫn là chạy chậm, nếu chạy nhanh thân thể Dương Thiên chịu không nổi
Buổi trưa cha mẹ Dương Thiên không về nhà, Dương Thiên đem em gái đến quán nhỏ gần đó ăn lẩu cay, hai anh em cay tới nỗi mồ hôi đầy trán,
Ăn xong, Dương Thiên mua cho em gái một chai nước ngọt, để em tự chơi, con hắn lại bắt đầu tập thể dục
Cảm thấy thân thể càng ngày càng tốt, Dương Thiên lúc này tràn đầy khí thế!
Nếu như được chọn lựa, ai muốn trở thành một tên béo yếu ớt?
Ba bốn giờ chiều, cha mẹ Dương Thiên quay về,trên mặt tràn ngập ý cười, hết nợ một thân nhẹ nhàng!
“Tiểu Thiên, cha hắn Dương Gia Quốc vừa về nhìn thấy Dương Thiên đang chạy bộ quanh đường, vẫy tay cười.

“ Cha , mẹ, đều giải quyết xong chưa?”, Dương Thiên lấy khăn lau mồ hôi trên trán, cười hỏi.


“Đều giải quyết xong rồi!” Dương Gia Quốc cảm thán, “ Tất cả nhờ vào con tiểu Thiên? Trông cậy vào bố con, thì không biết đến lúc nào mới trả được hết nợ?”
Dương Thiên lắc đầu, “ Cha, cha đường nói như vậy.”
Trong nhà vì sao nợ nhiều tiền như vậy? Vì sao nhà mình phải sống trong căn nhà chật hẹp như vậy?
Còn không phải bởi vì hắn! Bởi vì căn bệnh hiểm nghèo bắt đầu từ năm hắn mười tuổi đến nay, hầu hết tiền bạc trong nhà đều dành cho hắn.

Ngay cả bây giờ, cha mẹ cũng thường xuyên đưa hắn đến các bệnh viện lớn để kiểm tra thân thể, nỗ lực chữa bệnh béo phì cho hắn.

Tất cả đều tiêu tốn một khoản tiền khổng lồ.

“Thực ra trước đây tâm nguyện lớn nhất của ta và mẹ con là sức khỏe của con sẽ tốt hơn, gia đình không còn nợ nần chồng chất, gia đình ta sẽ có một ngôi nhà lớn hơn”, Dương Gia Quốc xúc động nói: “ không ngờ bây giờ có hy vọng rồi”.

“ Đúng rồi, tiểu Thiên, ta lần này về quê nghe nói một chỗ có một thầy thuốc trung y chữa bệnh béo phì rất tốt con có muốn dành chút thời gian đi xem không?” Dương Gia Quốc nói.