Bên trong cửa núi.

Một con đường núi rộng mười mét dẫn thẳng đến vùng trung bộ sơn cốc của núi Nhị Long, cách đường chính khoảng tám trăm mét.

Trung bộ sơn cốc này có hình quả bầu, chỉ có một lối vào và một lối ra, ba mặt còn lại là vách đá dựng đứng, dễ phòng thủ nhưng khó tấn công.

Long Bảo khiêng mỹ nhân áo hồng liều mạng chạy về phía sơn cốc, chỉ cần dụ được thương binh của Hoang Thân vương vào đó là có thể “đóng cửa đánh chớ”.

Kế hoạch của bọn họ sắp thành công.

Chỉ nghĩ đến đây thôi đã khiến Long Bảo hưng phấn, không khỏi nhéo nhéo mông của mỹ nhân áo hồng.

Cơ thể mỹ nhân áo hồng mềm nhữn: “Thả ta ra!” Vào lúc này. “Lộp bộp...”

Cao Phi cùng đám thương binh đuổi kịp bọn cướp đang tụt lại phía sau, giơ đao lên chém xuống, đầu người rơi xuống đất.

“Phụt phụt phụt...”

Máu của bọn thổ phỉ bắn lên mặt ky binh, rất ấm áp, xua tan phần nào cái lạnh.

Tám trăm mét không phải là một khoảng cách dài.


Trong khoảnh khắc, một nhóm ky binh đuổi theo bọn cướp lao vào sơn cốc.

“Giết!”

Có khoảng ba trăm tên thổ phỉ đang đứng trong sơn cốc, khi nhìn thấy ky binh Hoang Châu tiến vào, liền gầm lên: “Giết!”

Chỉ thấy tên dẫn đầu bọn cướp cưỡi ngựa, trên mặt có vết sẹo, hung hăng nhìn Cao Phi hét lên: “Đóng cửa cốc!”

“Giết...”

Trong khu rừng rậm rạp hai bên lối vào cốc, hai nhóm thổ. phỉ lao xuống, chặn kín lối vào trong cốc.

“Ha ha ha..."

Long Bảo khiêng mỹ nhân áo hồng trên vai vui vẻ chạy đến phía trước đội hình của đám thổ phi, xin công lao với tên hãn phỉ trên lưng ngựa: “Lão đại, cái tên Hoang Thân vương kia thật sự không đành lòng nhìn thấy thảm kịch, muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, kết quả là ngu ngốc để đám thương binh này đuổi đến đây!”

“Giết hết bọn chúng!” “Chúng ta sẽ phát tài!” Thời điểm này.

Mỹ nhân áo hồng mạnh mẽ nhảy khỏi vai Long Bảo, ngón tay xinh đẹp chỉ ra bên ngoài cốc: “Nghe nói năm nay Hoang Thân vương kia mới mười sáu tuổi, còn là một con gà tơ, lão đại, nếu như có thể bắt sống hắn, hãy để muội tử phá thân hắn trước, sau đó mới gi ết chết rồi báo cáo công việc!”

“Trong đời muội tử đã ngủ với vô số nam nhân, nhưng còn chưa được ngủ với Vương gia!” “Lần này vừa hay có cơ hội!” Đại đương gia núi Nhị Long lắc đầu từ chối: “Muội tử, cái vị


ở Đông Cung kia đang chờ đầu của Hoang Thân vương, cho nên, không có thời gian để nàng ngủ với hắn đâu!”

“Hoang Thân vương phải chết ngay lúc này, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn!”

Mỹ nhân áo hồng tỏ vẻ thất vọng, cắn răng nói: “Vâng!”

“Vậy thì giết!”

Đại đương gia của núi Nhị Long gật đầu, hét vào mặt Cao. Phi: “Cao thống lĩnh, nếu ngươi dẫn người của mình bỏ vũ khí trong tay, quỳ xuống đầu hàng, ta có thể để ngươi chết thoải mái một chút!”

“Nếu không, ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!”

“Cung thủ, chuẩn bị!” Vào lúc này.

Hàng chục cung thủ xuất hiện trước sau đội hình của đám thổ phỉ, giương cung rút tên, nhắm vào ky binh Hoang Châu.

Chỉ trông thấy trên đầu các mũi tên có luồng sáng xanh mờ nhạt, chắc chắn trên tên có độc.

Thổ phỉ trên núi Nhị Long đã bố trí một con đường chết.

Nhưng mà, Cao Phi lại không hề sợ hãi, hắn ta nhướng mị, chĩa thanh kiếm trong tay về phía trước, hét lên: “Vương gia có lệnh, trong núi Nhị Long đều là ác phỉ, không giữ lại bất cứ ai, giết!”

“Giết!”

Ky binh Hoang Châu gầm lên, quân tiên phong tiến về phía trước, bắt đầu tấn công, hoàn toàn không thèm để tâm đ ến

trận tên của núi Nhị Long.