"Tiểu Tuyết, ta biết ngươi thiên tư thông minh, học cái gì cũng nhanh.

Nhưng ta đã nói với ngươi, làm gì cũng đều phải làm đến nơi đến chốn, không thể đua đòi."
"Ngươi hiện giờ còn chưa học đi được mà đã muốn bay, ngươi cũng không sợ cánh không đủ cứng, từ không trung ngã xuống sao?"
"Tiểu Tuyết, ngươi thực sự khiến ta quá thất vọng."
"Phong bá..."
Vân Mật Tuyết suy nghĩ, không biết như thế nào lại nhớ về chuyện lúc nhỏ.

Nàng khi đó thực hiếu thắng.

Trước kia nàng tự cho là đã học xong pháp thuật, liền bỏ qua một bên.

Sau đó bị Phong bá phê bình, nói nàng tâm tính nóng nảy.

Nàng không phục nên đã thi triển cùng một loại pháp thuật thật nhiều lần, mãi cho đến khi pháp thuật của nàng bị hao hết, ngón tay không thể cử động nổi mới thôi.

Nàng lúc ấy, chỉ sợ tựa như tiểu cô nương trước mặt này giống nhau quật cường đi.

Lúc Vân Mật Tuyết hoàn hồn, Yến Trục Quang đã thi triển pháp thuật xong.

Nàng hái xuống bông linh cốc đưa đến trước mặt Vân Mật Tuyết: "Tiên tử đại nhân, ngài xem."
Vân Mật Tuyết nhận lấy bông linh cốc, nàng còn chưa kịp xem thì có người của Nhất Miểu Tông mở miệng.

"Cái này mà là biện pháp sao? Chẳng qua là dồn tinh hoa linh khí của thân lúa vào bên trong bông lúa, đầu cơ trục lợi thôi."
"Đúng vậy, ta còn tưởng có biện pháp tốt gì, biện pháp này ai mà không nghĩ tới? Tạp dịch đệ tử nhỏ bé như ngươi, dám lừa gạt ta...!Đại sư tỷ như thế, thật to gan."
Vừa nhắc tới linh cốc, Yến Trục Quang liền thay đổi.

Trái ngược với hình ảnh cẩn thận lúc trước, thần sắc nàng trở nên nghiêm túc, những người này giống như xúc phạm đến lĩnh vực của nàng, làm lông trên người nàng dựng thẳng lên: "Nếu tất cả mọi người đều có thể nghĩ ra được, vì sao không có ai chịu làm?"
"Sau khi thu hoạch bông linh cốc, mấy thân lúa này cũng không còn tác dụng gì, để lại trong linh điền, chưa đến nửa ngày, tinh hoa linh khí trong thân lúa sẽ nhanh chóng tiêu tán đi hết.

Ta lấy nó tới để tẩm bổ cho linh cốc, khiến cho phẩm chất của linh cốc tăng lên, chẳng phải là vật tẫn kỳ dụng* sao?"
(*Vật tẫn kỳ dụng - 物尽其用: vật dùng đúng chỗ)
Nói tới đây, nàng lại chợt thả nhẹ ngữ khí, tránh chọc cho những người của Nhất Miểu Tông đó phát hỏa: "Ta chỉ là một tạp dịch nhỏ mới vừa dẫn khí nhập thể, ta cũng không biết làm pháp thuật gì cao thâm, chỉ có thể dùng loại biện pháp này để tăng lên chất lượng."

Yến Trục Quang đương nhiên là không chỉ có mỗi một loại biện pháp này để tăng chất lượng linh cốc, nhưng nếu nàng thật sự dùng tới pháp thuật cao thâm gì đó, chẳng phải là khiến cho người khác hoài nghi sao? Chỉ có biện pháp này mới là thứ nàng có thể lấy ra được -- tuy rằng có chút đầu cơ trục lợi, nhưng dùng ít kỹ thuật a.

Hơn nữa, nàng không có cảm tình gì đối với Nhất Miểu Tông, Nhất Miểu Tông nơi nơi làm khó dễ nàng, nàng không đạp xuống đã là nhân từ, còn muốn nàng cho Nhất Miểu Tông thứ tốt sao? Không có cửa đâu.

Kỳ thật, cách làm này của Yến Trục Quang cũng không phải là một biện pháp không tốt, vừa đơn giản lại thuận tiện, cho dù là tạp dịch đệ tử cũng có thể học được.

Chỉ cần trong lúc thu hoạch linh cốc, thêm một bước nhỏ là có thể khiến cho chất lượng của linh cốc tăng lên, là một biện pháp tương đối thực dụng.

Nhưng bởi vì cách thức của nàng quá mức đơn giản mới khiến bọn họ cảm thấy bất mãn.

Biện pháp cơ bản như vậy, tại sao bọn họ lại không nghĩ tới? Người ta sẽ muốn phủ định kết quả đó theo bản năng.

Ta cũng có thể nghĩ ra, dựa vào cái gì ngươi lại được ghi công chứ?
Đương nhiên, cho dù Yến Trục Quang có dùng tới biện pháp cao thâm đi chăng nữa, những người này cũng sẽ không dễ chịu.

Pháp thuật mà đến chúng ta còn không biết, một tạp dịch đệ tử hèn mọn như thế làm sao có thể vận dụng?
Bất kể nàng làm cái gì cũng đều không tốt, cho nên Yến Trục Quang lười đi để ý những việc này --
"Giang tinh*", hệ thống nhút nhát lên tiếng.

(*Giang tinh - 杠精 /gàngjīng/: ngôn ngữ mạng, chỉ những người thích bắt bẻ, không quan tâm người khác nói gì mà luôn phản bác thể hiện ta đây tài giỏi)
Sau khi nghe hệ thống giải nghĩa từ này, Yến Trục Quang đối với nó tỏ vẻ khẳng định, ân, ý nghĩa cũng không khác lắm.

Vân Mật Tuyết cũng không để ý tới người của Nhất Miểu Tông, nàng xem xét bông linh cốc trong tay một lần, liền khen ngợi Yến Trục Quang: "Này đích xác đơn giản lại thực dụng, Yến cô nương, ngươi làm tốt lắm."
Nghe được nàng khích lệ, đôi môi vốn dĩ bởi vì phân trần với những người kia mà mím chặt lại liền lập tức thả lỏng, nàng lộ ra một nụ cười đầy kinh hỉ, đôi mắt cũng trở nên sáng lấp lánh: "Thật vậy chăng, tiên tử đại nhân?"
Vân Mật Tuyết nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu này, nhịn không được giơ tay xoa xoa đầu nàng: "Ân, thật sự."
Yến Trục Quang hai tay ôm lấy chỗ được nàng xoa qua, cười đến ngây ngốc: "Tiên tử đại nhân nói như vậy, ta bây giờ có chết cũng không tiếc nuối."
Có Vân Mật Tuyết lên tiếng, cho dù khinh thường biện pháp của Yến Trục Quang, người của Nhất Miểu Tông vẫn là không thể không phụ họa theo nàng mà khích lệ, chỉ đành nói muốn tìm quản sự tới, đem phương pháp này mở rộng ra.

Bọn họ bị đè nén trong lòng không thể phát tiết, vì thế nhắm ngay vào Đào Chi dám cả gan lừa gạt bọn họ.

Nói cái gì thông đồng quản sự xa lánh đồng môn, người ta là tạp dịch đệ tử ưu tú được Đại sư tỷ khích lệ.

Ngược lại là Đào Chi này, ngay cả linh điền cũng không xử lý tốt, còn ghen ghét, bôi nhọ đồng môn, thật sự là tâm tư ác độc.


Đào Chi bị phế đi đan điền, ném ra khỏi Nhất Miểu Tông.

Lúc này đây nàng đã không còn cơ hội lật ngược tình thế.

Vân Mật Tuyết cảm thấy đối với một tiểu cô nương ở tu chân giới mà nói, phế bỏ đan điền có lẽ có chút quá đáng.

Nhưng nghĩ đến việc nàng ta bôi nhọ Yến Trục Quang, người hiếm khi hành xử bất công như nàng cũng lựa chọn mở một mắt nhắm một mắt.

Tiểu cô nương này thực sự đã rất quá quắt, hẳn là phải chịu giáo huấn.

Nếu nàng xem tu vi như vũ khí để công kích người khác lung tung, vậy nàng nên rời đi tu chân giới, vào phàm tục giới làm một người bình thường.

Việc này vừa xong, đám người đi theo chưởng môn Nhất Miểu Tông liền cung cung kính kính mời Vân Mật Tuyết rời đi.

Khu vực này của tạp dịch đệ tử, bọn họ ở lại thêm chốc lát đều sẽ cảm thấy cả người khó chịu, làm sao có thể ủy khuất Liễn Cơ tiên tử ở lại chỗ này lâu?
Đã tìm ra chân tướng của việc Đào Chi vu cáo Yến Trục Quang, Vân Mật Tuyết xác thực không còn lý do gì để ở lại chỗ này.

Nhìn ánh mắt lộ ra một chút khát khao cùng không muốn rời xa của tiểu bùn hầu, nàng bám vào người, dán sát lỗ tai nàng, nói: "Trục Quang cố gắng tu luyện, sau này tới tìm Vân tỷ tỷ được không?"
Yến Trục Quang sau khi nghe được, trên mặt hiện ra một nụ cười thật tươi, khóe miệng cơ hồ muốn kéo dài tới mang tai, nàng liên tục gật đầu: "Được a, được a, tiên tử đại nhân, ta nhất định sẽ nỗ lực tu hành, tiên tử đại nhân đừng quên ta được không?"
Ý cười trên mặt Vân Mật Tuyết càng gia tăng: "Được, ta đáp ứng ngươi."
Yến Trục Quang nhìn theo đoàn người đi xa, nàng phủi đi bùn đất đã bắt đầu khô cứng trên cơ thể, xoay người trở về ruộng lúa.

Việc của nàng còn chưa làm xong.

Lúc này, hệ thống mới dám ra tới: "Ký chủ ngươi quá tuyệt vời, lần này Đào Chi thực sự là không thể xoay chuyển tình thế, ha ha ha."
Hệ thống từ đầu đến cuối xem hết toàn bộ hành động của Yến Trục Quang, nhìn ký chủ lộ ra bộ dáng ngây ngốc đáng yêu như vậy trước mặt Đại sư tỷ, hệ thống cảm thấy nếu nó có một đôi mắt, chỉ sợ tròng mắt muốn rớt ra ngoài.

Không thể tưởng được ký chủ đã thông minh, còn có kỹ thuật diễn tốt như thế, ở trước mặt Đại sư tỷ hoàn toàn chính là một tiểu cô nương biết tiến tới, nỗ lực, có chút chấp nhất đến ngốc nghếch.

Nếu không phải nó vẫn luôn đi theo ký chủ, đến cả nó đều phải tin.


Ký chủ đạo hạnh* cao a.

(*Đạo hạnh: trình độ)
Yến Trục Quang khinh thường những lời thổi phồng cùng khích lệ của hệ thống.

"Sau việc này, Đại sư tỷ khẳng định có ấn tượng rất sâu sắc đối với ký chủ, về sau cũng có thể thuận lợi đi tìm Đại sư tỷ!"
"Còn chờ cái gì nha ký chủ, tăng lên linh căn của ngươi, mau đi tu luyện đi! Nhiệm vụ phụ về Đào Chi cũng hoàn thành rồi, ký chủ, ta đổi thành bảo bối tăng lên linh căn cho ngươi nha."
"Không cần."
Yến Trục Quang từ chối.

Hệ thống đang hưng phấn thì bị tạt một chậu nước lạnh: "Tại sao vậy ký chủ? QAQ."
Yến Trục Quang đoán không sai, hệ thống thường dùng thủ đoạn là đem linh hồn ký chủ quăng vào một cái thể xác linh căn thiên phú thấp kém.

Bất kể là Hệ thống Cứu vớt bạch nguyệt quang, hay là các loại hệ thống ở thế giới khác, đều là dùng một kiểu kịch bản như thế này.

Ở các thế giới khác có lẽ là sẽ đổi thành gia thế thê thảm gì đấy, hoặc là nguyên chủ có một đống vấn đề lung tung rối loạn không giải quyết được.

Tại sao? Vì để khiến cho ký chủ ỷ lại vào hệ thống.

Nếu cho ký chủ xuyên vào một thân thể vạn sự như ý, vậy còn cần hệ thống làm cái gì? Đến lúc đó làm sao khống chế ký chủ, để ký chủ làm theo yêu cầu của hệ thống đây?
Hệ thống là cọng cỏ cứu mạng duy nhất của ký chủ, chỉ có thể nắm lấy nó, nghe theo sự sắp đặt của nó, mới có thể làm cuộc sống trở nên tốt hơn.

Loại biện pháp như thế này lúc nào cũng dùng được, không có một ký chủ nào là ngoại lệ, trừ người trước mắt nó.

Yến Trục Quang không phải là ký chủ đầu tiên của Hệ thống Cứu vớt bạch nguyệt quang, tất cả những ký chủ trước nàng, sau khi sống lại việc đầu tiên bọn họ làm, chính là bảo vệ mạng sống của mình; việc thứ hai, chính là khuất phục vì áp lực chuyện linh căn, cầu xin được trói buộc cùng hệ thống, sau đó điên cuồng làm nhiệm vụ, sau khi nhận được đồ vật để tăng lên thiên phú mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Chính là vị ký chủ trước mặt này không giống bọn họ, nàng thế nhưng sống trong một cái thân xác Ngũ Linh Căn được lâu như vậy, không những không thèm để ý đến thiên phú của mình, cho dù có đưa cơ hội tăng lên thiên phú đến trước mặt nàng cũng không cần.

Hệ thống thật là đối với ký chủ không còn cách nào.

Hơn nữa, ký chủ lại tắt đi chức năng tâm niệm giao lưu, làm nó không biết được nàng suy nghĩ cái gì.

"Linh căn của ta, ngươi không cần lo lắng."
Yến Trục Quang đang nghĩ gì?
Nàng xác thực đang suy nghĩ về linh căn của mình, chẳng qua, nàng cũng không phải không chút nào để ý đến linh căn thiên phú giống như hệ thống nghĩ.

Ở tu chân giới, linh căn thiên phú là thứ quan trọng nhất, ngay cả gia thế bối cảnh đều xếp phía sau nó, sao nàng lại có thể thật sự thờ ơ?
Chỉ là, Yến Trục Quang không giống những người khác, nàng có ý tưởng khác đối với linh căn của mình, tăng lên linh căn cũng không cần dựa vào hệ thống.


Kỳ thực Yến Trục Quang còn thập phần cảm tạ hệ thống đã nhét nàng vào thân xác này.

Nàng hiện giờ đang có Ngũ Linh Căn thiên phú, linh căn thuộc tính mộc đầy đủ nhất, lại còn cực kỳ lớn, Tứ Linh Căn còn lại thì cực kỳ nhỏ, nếu có thể tẩy đi các linh căn thuộc tính khác, linh căn thuộc tính mộc của nàng chỉ sợ thiên phú càng tốt hơn so với những người có Đơn Linh Căn.

Nhưng Yến Trục Quang còn chưa thỏa mãn với điều này, chỉ là linh căn thuộc tính mộc, vậy thì quá ôn hòa, cũng không phù hợp với nàng.

Nàng muốn, chính là linh căn thuộc tính mộc biến dị -- Độc Linh Căn.

Biến dị linh căn càng khó có được hơn so với ngũ hành linh căn, mà biến dị linh căn, cũng phân ra thành thường thấy cùng hiếm thấy.

Như ba loại linh căn băng, phong, lôi chính là những linh căn tương đối thường thấy, mà hầu như chỉ tồn tại trong truyền thuyết chính là Huyết Linh Căn và Độc Linh Căn.

Huyết Linh Căn cùng Độc Linh Căn hầu như không có khả năng có được từ khi sinh ra, muốn cải tạo sau khi tu luyện đều là trăm chết vô sinh*, phần lớn là do cơ duyên xảo hợp mới có một tỉ lệ nhỏ người thành công.

(*Trăm chết vô sinh: 100% chết hết, nghĩa là có cải tạo cũng không thành công mà còn chết luôn)
Đời trước linh căn của Yến Trục Quang chính là Độc Linh Căn, nàng tự nhiên biết nên cải tạo thành Độc Linh Căn như thế nào.

Chỉ là đời trước lúc ban đầu thiên phú của nàng không lý tưởng, dẫn tới Độc Linh Căn cũng không được cải tạo một cách hoàn hảo.

Mà hiện tại, Ngũ Linh Căn có thuộc tính mộc làm chủ đạo này là khuôn mẫu tốt nhất để cải tạo thành Độc Linh Căn.

Đã có thể lựa chọn Độc Linh Căn, nàng sao lại muốn tẩy đi linh căn? Đừng tưởng rằng nàng không biết, hệ thống cho cái gọi là bảo bối tăng linh căn, đều là tẩy linh căn ngẫu nhiên.

Nói cách khác, nếu vận khí không tốt, Mộc Linh Căn to nhất kia cũng sẽ bị tẩy đi.

Nàng lại không phải đồ ngốc.

"Còn về Vân Mật Tuyết, lần này ta sẽ khiến cho nàng mang ta trở về."
"Ách?" Hệ thống trợn tròn mắt.

Khiến cho Đại sư tỷ mang ký chủ trở về đương nhiên là kết quả lý tưởng nhất, nhưng điều này cơ hồ là không có khả năng.

Phong Hoa Tiên Tông là siêu cấp tông môn, thiên phú cùng thực lực của ký chủ như thế này, ngay cả xin vào làm tạp dịch đệ tử còn không được nhận, hệ thống trước nay cũng chưa từng hy vọng xa vời như vậy.

Hiện tại ký chủ thế nhưng nói muốn khiến cho Đại sư tỷ mang nàng trở về.

Ký chủ...!đến tột cùng sẽ làm như thế nào?.