Trưa hôm đó, bố cáo về hai vụ đại án ở Quảng Ấn phủ và Trí Viễn châu được dán khắp nơi ở Bình An huyện, quả nhiên liền khiến bá tánh kinh sợ không thôi, giống như đang ngày đại tuyết lại nổi sấm chớp

Tuy chi tiết mấu chốt của vụ án không được công khai nhưng đôi câu vài lời đã đủ tưởng tượng về sự hung bạo của hung thủ. Hai nhà đều bị diệt môn, ít lắm cũng phải mấy chục người. Đối với bá tánh bình thường, đừng nói mấy chục người, một hơi giết mấy chục con gà còn thấy sợ ah.

Người đều tích mệnh, dù người chết trong hai đại án đều là đại tài chủ nhưng cũng không ai dám lơ là, nhà nhà đều đóng chặt cửa sổ, ra ngoài cũng phải kết bạn cùng đi, sợ hung thủ cùng hung cực ác kia nhất thời ngứa tay, tùy tiện giết người cho đã ghiền

Nha môn và Tuần kiểm tư cũng bận lu bù, nhiều trạm kiểm soát tăng nhân sự lên gấp đôi, việc kiểm tra người ra vào cũng càng nghiêm hơn

Như vậy, nếu mục tiêu kế tiếp của hung thủ không phải là Bình An huyện thì thôi, nếu phải thì dưới sự canh phòng nghiêm ngặt như thế, hắn cũng phải cố kỵ, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Mà đối phương kéo dài càng lâu, khả năng bại lộ càng lớn. Mặt khác, nếu là án giết người liên hoàn, chắc chắn người chết có mối quan hệ với nhau, tạm thời đoán không ra nhưng những người có liên quan sẽ hiểu, chắc chắn cũng sẽ có hành động

Việc hiện tại bọn họ cần làm là lấy tĩnh chế động.

Nhất thời, Bình An huyện trở nên thái bình, ngay cả đám du côn xưa nay thích gây chuyện trêи phố cũng không dám ngo ngoe

Không có vụ án, Yến Kiêu và Quách ngỗ tác vốn nhiệt tình với công việc lại lần nữa được nhàn rỗi. Hai người đem báo cáo nghiệm thi ra lăn qua lộn lại mấy lần cũng không có phát hiện gì mới, đành phải trông chờ tin tức mới ở bên ngoài. Thế nhưng tin tức lại chậm chạp không có, thật là gấp chết người

Yến Kiêu lòng nóng như lửa đốt, cứ như thế, hai vụ án có nguy cơ bị ngâm nước lạnh

Nhạc phu nhân tâm địa từ bi, hiện giờ tuổi lớn, càng thêm nghe không được các thảm án như thế, liền đốt nhang mấy ngày, còn niệm Vãng sinh chú cho người chết. Dù có trả thù thì các hạ nhân cũng là vô tội, rất đáng thương

Thấy Yến Kiêu mấy ngày nay làm gì cũng thất thần, ăn uống cũng không ngon miệng, Nhạc phu nhân sợ nàng lại sốt ruột thượng hỏa, phạm nhân còn chưa bắt được, bản thân đã ngã bệnh, liền chủ động đề nghị mang nàng đến Nguyên Sơn tự ở ngoài thành dâng hương “nghe nói hoa mai ở đó nở rất đẹp, phương trượng cũng là một diệu nhân, ngày mai chúng ta đến đó giải sầu đi”

Yến Kiêu vốn định từ chối nhưng nghĩ tới cứ tiếp tục nghẹn trọng nha môn cũng không có tác dụng, chi bằng ra ngoài một chút, thay đổi suy nghĩ, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn

Khi ăn trưa, Nhạc phu nhân nói chuyện này với Bàng Mục

Bàng Mục có hơi do dự nhưng không phản đối “hiện trong thành không khí nặng nề, các ngươi ra ngoài một chút cũng tốt, có điều mang thêm vài người, chạng vạng ta sẽ tự mình đến đón, các ngươi đừng đơn độc về nhà” Vừa dứt lời, hắn lại cảm thấy không ổn, liền đổi chủ ý “mà thôi, ta xử lý công vụ xong sẽ đi cùng các ngươi”

Lão thái thái “ngươi công vụ bận rộn, chúng ta mang thêm nhiều người là được, đừng trì hoãn chính sự”

“Ta có chừng mực. Hai ngày này cũng không có đại sự gì, hiện lại đang là thời buổi rối loạn, cẩn thận vẫn tốt hơn” Bàng Mục quay sang Yến Kiêu, nói tiếp “trêи núi lạnh, vẫn nên mặc nhiều một chút”

Yến Kiêu băn khoăn “sẽ không quấy rầy ngươi làm việc chứ?”

Lúc này đang là thời điểm mẫn cảm, các nàng còn lôi kéo quan lão gia ra ngoài chơi, nghĩ thế nào cũng cảm thấy có chút làm việc không đàng hoàng

Bàng Mục cười đáp “sẽ không. Không có manh mối mới, ta cũng chẳng có gì làm”

Tính ngày, bồ câu đưa thư hẳn cũng sắp trở lại

Yến Kiêu lúc này mới yên tâm, lại hỏi lão thái thái “đã đến chùa ngắm hoa, cũng không chỉ đến xem không, nhưng nếu quyên tiền dầu mè gì đó thì ta không có tiền, không biết làm chút thức ăn chay, điểm tâm linh tinh gì đó có được không?” Làm nhiều có nhiều, sau khi không cần đến phòng bếp lớn nấu ăn, nàng đương nhiên cũng không dùng quá nhiều bạc, hiện vẫn còn ba lượng. Bình thường ăn uống thì không sao, nếu đi quyên thì giống như lấy trứng chọi đá, chi bằng từ đầu không cần phùng má giả làm người mập

Lão thái thái cười nói “thắp hương bái Phật vốn là tâm thành tắc linh, ngươi có đi tay không, chẳng lẽ còn có người sẽ đuổi ngươi ra? Ngươi cũng quá cẩn thận rồi, có điều lễ nhiều người không trách. Nghe nói thức ăn chay ở trong chùa không tệ, nếu ngươi mang theo lễ, chúng ta cũng không thể đường đột, trước đưa thiệp, ngày mai ở đó ăn cơm trưa”

Yến Kiêu và Bàng Mục đều cười

Có chuyện làm, Yến Kiêu cũng thấy hứng thú, nói thêm vài câu rồi đến phòng bếp nhỏ chuẩn bị

Vì thiết bị và thời gian có hạn, muốn làm điểm tâm chay cũng không dễ như Yến Kiêu nghĩ, cân nhắc nửa ngày, nàng chỉ có thể làm bánh hạch đào hạt mè và đồng la thiêu

Nguyên Sơn tự tọa lạc trêи ngọn núi ở phía đông ngoại thành sáu, bảy dặm, lúc này trời đổ tuyết, càng khó đi, nếu muốn kịp giờ ăn trưa, à không, là sớm bái Phạt, bọn họ vào giờ Mão đã phải lên đường, nên hôm nay phải chuẩn bị mọi thứ thật tốt

Nhân hạch đào được đặt trong bình kín, đậu đỏ và đậu xanh nấu chín, nghiền thành bột, gói trong giấy dầu

Vì lần đầu tiên đi chùa bái Phật, Yến Kiêu kϊƈɦ động đến cả đêm ngủ khôn ngon, sáng hôm sau trời chưa tỏ đã thức dậy. Nàng đem hạt mẹ và nhân hạch đào giã nát, cho vào nước đường đỏ, quấy đều, đợi đặc lại, đổ vào khay, áp chặt, cắt thành khối. Trong lúc chờ bánh hạch đào hạt mè lạnh, nàng lại tiếp tục chuẩn bị đồng la thiêu

Vùng núi Bình An huyện nhiều cỏ, nuôi bò sữa cũng không ít, Yến Kiêu sau khi quen thuộc địa hình, liền tìm một hộ, đặt hàng bọn họ mỗi sáng sớm đều đưa sữa đến, nàng còn lôi kéo Nhạc phu nhân uống sữa cùng mình. Vì không có dặn trước, hôm nay chỉ mang đến số lượng như thường ngày, nàng đành nhịn đau, hi sinh không uống. Nhưng vì không có chảo, từ đầu nàng không khống chế tốt độ lửa, bị nát hoặc cứng rất nhiều, đau lòng vô cùng, đến sau quen tay mới làm ra những cái bánh tròn vo vàng tươi đáng yêu

Lão thái thái đẩy cửa đi vào, oán trách “ta cứ nói sao lại có động tĩnh. Ta vốn định kéo ngươi ra ngoài thư giãn, không ngờ lại khiến ngươi bận rộn mệt nhọc như thế, làm ta thấy bất an” Một bàn tràn đầy như thế, đứa nhỏ này hẳn là không được ngủ đủ giấc

Yến Kiêu nhanh nhẹn lấy bánh trong nồi ra, cười nói “xem ngài nói kìa, ta là khó được ra ngoài đi chơi, nên mới cao hứng ngủ không được”

Lão thái thái ngẩn ra “ngươi trước kia?”

Yến Kiêu thành thật “bận quá”

Nàng thực sự rất bận. Lúc nàng học tiểu học, ba mẹ ly hôn, đường ai nấy đi, tiền sinh hoạt phí cho nàng cũng đứt quãng, sau thì cắt luôn, ngay cả người cũng không thấy đâu. Ông bà ngoại nuôi nấng nàng chỉ là công nhân về hưu, kinh tế không mấy dư dả. Vì muốn giảm bớt gánh nặng trong nhà, nàng ra sức đọc sách, nhảy liền mất cấp, kỳ nghỉ cũng làm công khắp nơi, khi lên đại học còn cùng lúc kiêm mấy chức, cả người như con thoi, không có thời gian nghỉ ngơi chứ đừng nói là đi chơi. Sau khi nàng trở thành pháp y, mới biết bận rộn trước kia chưa là gì, có thể dành chút thời gian để ăn ngon chính là tiêu khiển duy nhất, du lịch chỉ là mơ ước

Lão thái thái nghe vậy, thổn thức thật lâu, vô cùng đau lòng cho nàng

Yến Kiêu lại có chút ngượng ngùng “chịu đựng một chút thì tốt rồi, có câu trời giáng sứ mệnh…”

Lão thái thái bật cười, xắn tay áo muốn hỗ trợ nàng

Yến Kiêu không thể nói động nàng, đành phải sai nàng dùng giấy dầu bao bánh hạch đào hạt mè, chỉ là chút việc vặt, không quá mệt nhọc

Chốc lát sau Bàng Mục mang theo mùi thức ăn đi tới, Yến Kiêu hít hít cái mũi, cười nói “lừa thịt lửa đốt và bánh hấp thịt bằm, hợp với món cháo đang hầm trêи bếp”

Bàng Mục bật cười ‘cái mũi của ngươi sắp sánh bằng của lão Đồ rồi”

Yến Kiêu đắc ý “lừa thịt lửa đốt của nhà này là nhất tuyệt, hương vị độc đáo, ngửi cái liền biết”

Bàng Mục chủ động đi bày chén đũa, thấy hai người còn chưa xong việc, cũng muốn hỗ trợ

Yến Kiêu đồng ý, nhưng sau khi thấy hắn bóp nát hai cái bánh, liền nhịn không được, giơ tay đánh lên vai hắn hai cái “ngươi mau buông tay đi” Cứ như thế, chỉ sợ hôm nay bọn họ sẽ mang một hộp vụn bánh ra cửa

Bàng Mục tự nhận da dày thịt béo, bị đánh cũng chỉ cười ngây ngô “nhìn ngươi làm nhẹ nhàng, ta cho rằng đơn giản lắm chứ”

Lừa thịt lửa đốt ngoài giòn trong mềm, lão bản lại phúc hậu, cho thịt lừa thật nhiều, ngẫu nhiên cắn trúng miếng gân, vừa giòn vừa dai, cực ngon miệng. Bánh hấp thịt bằm bên ngoài còn rải hạt mè, bôi dầu nướng vàng, ăn vào giòn tan. Lại uống thêm mấy ngụm cháo, cực kỳ thỏa mãn

Yến Kiêu làm không ít điểm tâm, mỗi thứ đều để lại một chút

Bàng Mục ăn xong, đi dạo một chút, quen cửa quen nẻo mà thẳng tới phòng bếp nhỏ, chỉ vào đồng la thiêu, nói “mùi vị thật đặc biệt, cũng là món ăn ở quê nhà của ngươi?”

“Xem như vậy đi” Yến Kiêu nghĩ nghĩ, bổ sung “là do danh nhân đề cử”

Bàng Mục thuận miệng hỏi “cái gì danh nhân?”

Yến Kiêu cười thần bí “Lam mập mạp.”

Bàng Mục: “Cái gì mập mạp?” Hắn chỉ biết người có tròng mắt màu lam, chẳng lẽ còn có da thịt màu lam

Yến Kiêu cười mà không nói.

Nàng vốn định cưỡi ngựa lại bị Bàng Mục ngăn lại “chưa nói trời lạnh, đại tuyết khó đi, các ngươi người ngựa đều không đủ kinh nghiệm, không được” Đối mặt vấn đề nguyên tắc, ngữ khí của hắn vô cùng nghiêm túc, không cho bất kỳ thương lượng

Lão thái thái cũng khuyên “đúng vậy, hảo hài tử, ngã ngựa cũng không phải chuyện đùa. Nghe lời, hai mẹ con chúng ta cùng ngồi xe”

Yến Kiêu cũng không phải người không biết nặng nhẹ, lập tức đáp ứng

Bàng Mục lại nói “nếu muốn dắt ngựa đi rong, dắt ra cho đi sau xe cũng được”

Yến Kiêu vui mừng ra mặt, cảm kϊƈɦ cười với hắn, nàng cũng là sợ tiểu bạch mã nghẹn hỏng thôi

Bàng Mục lại mang theo ý cười, nói “chỉ là không biết nó có nguyện ý đi theo ngươi hay không?”

Yến Kiêu ngẩn ra “nó thích ta như vậy, sau có thể không đi theo ta?”

Sau đó, nàng bị vả mặt. Tiểu bạch mã nhìn thấy nàng, đúng là rất vui vẻ, nhảy qua nhảy lại, còn thè lưỡi ɭϊếʍ tay nàng. Nhưng khi nàng mở cửa chuồng ngựa, tiểu bạch mã chỉ chạy ra hai bước liền dừng lại, sau đó xoay người, như tia chớp vọt trở về, còn vô cùng hiểu chuyện mà đá cửa chuồng lại

Yến Kiêu…

Tiểu bạch mã hắt xì mấy cái: đông chết ngựa mà. Nó vẫn còn nhỏ, thời tiết này không cần đi ra ngoài

Dọc theo đường đi, Bàng Mục và lão thái thái đều cười không ngừng, khiến Yến Kiêu vừa xấu hổ vừa tức giận, đành kiếm cớ nói sang chuyện khác “sao hôm nay không thấy Tề đại nhân?”

Phía sau có bốn hộ vệ đi theo, rất quen mặt nhưng không có Tề Viễn

Bàng Mục thần sắc như thường “lão Đồ bận rộn, không rảnh để lo cho nha môn, chỉ để một mình Liêu tiên sinh, ta không yên tâm, bảo lão Tề giữ nhà”

Yến Kiêu và Tề Viễn mà hợp lại, chung quanh liền không an tĩnh, khó có lúc ra ngoài giải sầu, vẫn nên thôi đi

Yến Kiêu cũng chỉ thuận miệng hỏi, thành công chuyển đề tài liền thôi, vén mành, nhìn khung cảnh bên ngoài

Tuyết rơi cả đêm, lúc này không khí rất lạnh, đưa mắt nhìn quanh đều là một vùng trắng xóa. Càng ra ngoài thành, càng có nhiều cây tùng dại, băng tuyết đọng trêи cành, động lòng người

Yến Kiêu dùng sức hít mấy ngụm không khí mang theo hương tùng mát lạnh, Bàng Mục thì dùng roi ngựa chỉ vào dãy núi xa xa, giới thiệu với nàng

Đi chốc lát, Yến Kiêu nhìn thấy những chấm vàng trêи đỉnh núi, hưng phấn hỏi “có phải là hoa mai không?”

Bàng Mục hiếm thấy nàng có biểu tình như vậy, mỉm cười gật đầu “đúng vậy. Trước khi Nguyên Sơn tự thành lập, trêи núi đã có hoa mai, về sau các đời phương trượng lại trồng thêm rất nhiều, hiện giờ ở trêи núi có hơn hai ngàn gốc”

Hắn nói tới đâu, Yến Kiêu lại oa một tiếng tới đó, phối hợp rất tốt, khiến bốn thị vệ đi sau cũng cười thầm

Trí Viễn phương trượng Nguyên Sơn tự là một trung niên nam tử mập mạp, ước chừng bốn mươi tuổi, mặc áo bông màu xanh hơi bạc màu, vì trời lạnh nên hai má và chóp mũi đều đỏ rực, nhìn rất bình dân

Hình tượng mảnh khảnh như trúc, tiên phong đạo cốt trong lòng Yến Kiêu lập tức tan vỡ

Hai bên thi lễ với nhau, Trí Viễn phương trượng mời bọn họ đi vào, còn dâng lên trà lúa mạch nóng hôi hổi, ngay cả bình trà cũng tròn tròn mập mập. Lúa mạch xào trước tỏa mùi thơm ngào ngạt, nấu cùng nước sôi lại thêm phong vị khác, giản dị y như con người hắn

Yến Kiêu nhấp một ngụm, hai mắt sáng lên: thơm quá. Tức khắc liền tràn ngập hảo cảm đối với phương trượng

Vừa ngẩng đầu lên, thấy Trí Viễn phương trượng đang mỉm cười nhìn nàng, nói “đây là vị Yến ngỗ tác nhiều lần lập kỳ công sao?”

Yến Kiêu vội khiêm tốn nói không dám. Nàng cứ tưởng đối phương sẽ giống như những người khác, nói mấy lời nịnh hót, nào ngờ vị phương trượng này lại đứng dậy, đi đến bên tủ ở góc tường lục lọi một hồi, mang ra một cái khay chất đầy đậu phộng, hạt dưa, hạt bí, hạt hướng dương…

Yến Kiêu vẻ mặt khϊế͙p͙ sợ nhìn hắn, giống như hiểu vì sao hắn ở nơi ăn uống hạn chế mà có hình thể như vậy

Trí Viễn hòa thượng cũng vui vẻ bày đồng la thiêu và bánh hạch đào hạt mè nàng mang đến ra bàn, rất có tư thế chuẩn bị mở tiệc trà

Hạt hướng dương giòn, hạt bí vô cùng thơm, hạt dưa tẩm chua chua ngọt ngọt, còn là vị xí muội. Yến Kiêu chợt hiểu vì sao lão phu nhân lại muốn ở đây ăn trưa

Uống xong một bình trà, Trí Viễn hòa thượng mới cảm thấy mỹ mãn, vỗ tay đứng lên, trịnh trọng hành lễ với Yến Kiêu “nữ thí chủ sau này hãy tới thường xuyên” Sau lưng hắn là mâm điểm tâm đã trống không

Yến Kiêu nhìn hắn, trịnh trọng đáp lễ “nhất định, nhất định”

Ăn uống no đủ, người cũng ấm hơn, mọi người liền cùng nhau ra sau núi ngắm hoa

Trí Viễn phương trượng vui vẻ nói “bần tăng còn phải tụng kinh, sẽ không đi, mời các vị cứ tự tiện, khi trong viện gõ chuông, đừng quên trở lại ăn cơm”

Lúc này, Yến Kiêu đã có thể bày ra vẻ mặt nghiêm túc thong dong ứng đối “phương trượng, thỉnh”

Lên núi tuyết ngắm cảnh đã là việc vui, lúc này còn đẹp hơn khi cả núi nở đầy hoa mai vàng, ngay cả không khí lạnh băng cũng nhiễm hương hoa

Yến Kiêu không có tài văn chương nhưng nhìn tình cảnh này cũng cảm thấy lòng tràn đầy kϊƈɦ động lại không chỗ phóng thích, nếu có thể vẽ tranh hay làm thơ thì quá tốt, liền cảm khái nói “nếu Liêu tiên sinh cũng ở đây thì tốt rồi”

Bàng Mục…Hắn không muốn nghe

Có lẽ vì thời tiết lạnh, vừa rồi lại uống nhiều nước trà, ngắm hoa một lát, Yến Kiêu liền muốn đi trút bầu tâm sự. May là hôm nay có Nhạc phu nhân đi cùng, nếu không một màn nghĩ lại mà kinh trước kia sẽ phải tái diễn

Nàng đi đến cạnh lão thái thái, nhỏ giọng nói vài câu, lão thái thái cười vỗ vỗ tay nàng, chỉ vào một ngôi nhà tranh như ẩn như hiện ở phía xa “ở nơi đó đó”

Yến Kiêu vui mừng nói “làm phiền ngài ở trong đình đợi ta, ta đi một chút rồi về”

Bàng Mục theo bản năng hỏi “ngươi muốn đi hái hoa? Đường núi khó đi, vẫn nên để ta đi thay ngươi”

Yến Kiêu làm ngơ, chân bước nhanh hơn

“Yến cô nương?” Thấy nàng không nói năng gì, Bàng Mục đuổi theo, lại lão nương nhà mình ngăn lại

Yến Kiêu vừa thở phào nhẹ nhõm, lại nghe lão thái thái giải thích “ngươi đúng là ngốc tử, không có mắt nhìn, cô nương người ta cần trút bầu tâm sự…” Nàng liền lảo đảo, mặt nóng bừng lên. Lão thái thái, đừng nói nhi tử ngài, nhìn lại mình trước đi. Đến khi nào nàng mới có thể an tĩnh mà đi ngoài ở nơi dã ngoại đây chứ

Chung quanh phòng vệ sinh đều có cây mai, vô cùng kín đáo, xuyên qua trần nhà cao cao còn có thể thấy hoa mai xinh đẹp, có thể nói là nhà vệ sinh năm sao

Yến Kiêu tâm tình phức tạp giải quyết xong vấn đề cá nhân, dùng xà bông thơm và nước ở trong góc rửa tay rồi đi ra ngoài, lập tức bị hoảng sợ.

Ngoài cửa lại có hai nam nhân. Không biết hai người này đến đây từ lúc nào, nhìn thấy nàng đi ra đều cười hắc hắc đầy quái dị, chăm chú nhìn nàng, còn quét tới quét lui

‘Tiểu nương tử, một mình thưởng mai chẳng phải sẽ mất hứng sao?”

“Đúng vậy, chi bằng để các huynh đệ cùng đi với nàng”

Những lời kịch cũ kỹ này thực sự là nghe không nổi, Yến Kiêu không muốn để ý tới, chỉ nghĩ xem lúc nãy mình có bị rình coi hay không, đến khi xác định ngoại trừ trần nhà trống thì không có khe hở nào khác, liền nhẹ nhõm thở ra

Yến Kiêu không chút khách khí, mắng “cút” Sau đó xoay người rời đi. Lưu manh thời nào cũng có, nàng gặp nhiều rồi, đương nhiên sẽ không giống nữ tử cổ đại bị đùa giỡn liền thấy xấu hổ và giận dữ muốn chết

Hai người kia liếc nhau, càng thêm hứng thú, một trước một sau vây quanh nàng, còn giang hai tay, háo sắc nói “tính tình thật cương liệt”

Yến Kiêu toàn thân nổi da gà, ôm cánh tay run run

Hai người kia lại cho rằng nàng sợ, cười càng thêm càn rỡ, một người còn đưa tay muốn sờ mặt nàng

Yến Kiêu cười lạnh một tiếng, túm chặt ngón tay hắn, hung hăng bẻ quặp lên trêи, lại nhấc chân, đầu gối thúc vào chỗ bí hiểm của hắn

Người nọ lập tức kêu thảm thiết, sắc mặt trắng bệch, ngã xuống đất, tay che đũng quần

“Nhị đệ” Người còn lại không ngờ nàng xuống tay dứt khoát tàn nhẫn như thế, nhất thời có chút ngây người, sau khi lấy lại tinh thần liền dữ tơn nói “tiểu tiện nhân không biết sống chết, ngươi có biết chúng ta là ai không?” Còn giơ tay lên muốn đánh nàng

Yến Kiêu tránh qua một bên, ánh mắt vui vẻ, chỉ vào sau lưng hắn “ta không biết các ngươi là người nơi nào nhưng biết hắn là ai”

Bàng Mục nghe được động tĩnh chạy tới, không nói một lời, hai tay túm lấy cổ áo người nọ, nâng lên quá đầu, ném hắn ra ngoài

Người nọ ngã mạnh trêи tuyết, không rêи một tiếng đã ngất xỉu.

Người còn lại biết mình đã gặp phải thứ dữ, quên cả đau, lòm còm bò dậy, run đến răng va lộp cộp nhưng vẫn mạnh miệng nói “ngươi, ngươi đừng tới đây. Ngươi biết cha ta là ai không?”

Bàng Mục bước đến trước mặt Yến Kiêu, tỉ mỉ xem xét, lo lắng hỏi “ta đến chậm, không có việc gì chứ?”

Yến Kiêu lắc đầu, chỉ vào người nọ, cười nói “ta không sao, nhưng hắn thì có”

Thấy nàng không giống như bị dọa sợ, tảng đá trong lòng Bàng Mục rơi xuống, lại tự trách “ta nên đi theo”

Yến Kiêu trừng hắn “ngươi nói gì?” Ta không cần mặt mũi sao

Bàng Mục cười với nàng, quay đầu, lạnh lùng nói với người kia “cha mình còn không nhận ra, lại có mặt mũi đi hỏi người khác?”

Yến Kiêu bật cười thành tiếng

Người nọ sửng sốt, hồi lâu mới phụt hồi tinh thần, mặt bầm như gan heo “hỗn trướng”http://www.tieunguyennguyen.wordpress.com/

Đúng lúc này có mười mấy người vừa hô vừa chạy về phía này “thiếu gia”.

Có người mắt sắc, từ xa nhìn thấy hai đăng đồ tử nằm trêи đất, chưa kịp cao hứng lại phát hiện thiếu gia nhà mình bị đánh, đồng thời biến sắc

“Người nào?”

“Dám đụng đến thiếu gia nhà ta, đảm bảo ngươi không biết bản thân mình chết thế nào”

Nam tử vừa rồi còn sợ hãi không thôi, nhìn thấy đám người này, như có chỗ dựa vào, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào ba người Bàng Mục, nói “đánh chết bọn họ cho ta” Nói xong lại sửa lời “tiểu nương tử kia giữ lại, đánh chết lão bà cùng nam nhân kia thôi”

Yến Kiêu sửng sốt, theo bản năng nhìn Bàng Mục, quả nhiên thấy mặt hắn trầm như nước

Lão thái thái nhổ một cái, lôi kéo Yến Kiêu lui ra sau “không biết nhà nào lại dạy súc sinh như thế”

Bàng Mục trầm mặt tiến lên nghênh địch, như cọp xông vào bầy dê, đi đến đâu, tiếng kêu rêи vang lên không ngừng tới đó, mười mấy người kia không đủ cho hắn đánh một quyền. Hắn ngày sau chết thế nào không biết, lại biết ngày chết của đám người này là lúc nào

Thiếu gia kia không ngờ gặp trúng cao thủ, ngây người đến mức bị Bàng Mục nắm cổ áo nhấc lên giữa không trung mới hoàn hồn, liều mạng giãy dụa “ngươi không thể đụng tới ta, cha ta là Triệu Quang Diệu Triệu đại thiên nhân”

Bàng Mục không nói hai lời, bóp cằm hắn, lại nhìn đám người đang ngã trái ngã phải trêи đất, trầm giọng quát “bảo Triệu Quang Diệu lăn tới Thập lí đình dưới chân núi chờ ta”