- Hay! Hay cho câu Núi xanh mãi không già, mặc hoa trước sân chớm nở chớm tàn.

Cao Huyện lệnh lớn tiếng tán thưởng, núi xanh không già, quả là đã nói trúng đến đáy lòng ông.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng cười sang sảng của Chu Nguyên Phủ:- Cao Huyện lệnh, bức câu đối này hay là nhường cho ta đi!* Hội nhóm yêu thích = câu lạc bộ.

Độ rượu của loại rượu trắng Thái Hồ quá mạnh, chỉ một lát sau Huyện lệnh và Huyện thừa đã đều được nhóm thuộc hạ nâng lên xe bò đưa về nhà.

Chu Nguyên Phong cũng say đến túy lúy, tìm một gian phòng trống nằm ngáy o o.

Chỉ có Chu Nguyên Phủ vẫn còn rất hăng trí, tửu lượng cũng tốt, uống hết một bầu rượu mà cũng không thấy có chút cảm giác say nào, ngược lại còn hưng trí dồi dào hơn.

- A Ninh, câu đối của cháu rất phù hợp với mấy lão già bọn ta, ta dự định treo nó trong thư phòng.

Chu Bội che miệng cười nói:- A Ngốc, ngươi còn phải viết cho Cao Huyện lệnh một bức câu đối nữa đó, ngươi thấy vẻ mặt ông ta cũng đã khắc khổ đến rớt nước mắt rồi kìa.

- Lần sau tìm được linh cảm thì sẽ viết cho ông ta sau.

Phạm Ninh lại cười hỏi:- Cao Huyện lệnh này là người vùng nào vậy? Khẩu âm rất nặng.

Chu Nguyên Phủ vừa vuốt râu vừa nói:- Y là người Ngô Hưng thuộc Hồ Châu, quả thật đọc sách cũng không dễ dàng! Vốn dĩ phụ thân y có để lại cho y mấy trăm mẫu đất, thi khoa cử mất hai mươi năm trời, không chỉ bán sạch chỗ đất đai đó, mà còn nợ thêm một khoản khác.

- Ba năm trước lúc y vào kinh đi thi, đến lúc đi tới Ngô Giang thì cũng hết sạch tiền trên người, bị khách điếm đuổi ra ngoài, y chỉ còn cách dựa vào việc bán chữ nơi đầu đường mà sống, vô cùng nghèo túng.

- Vừa đúng lúc nhị tổ phụ của Bội nhi về quê tế tổ, thấy chữ y viết rất đẹp nên liền thu y làm môn sinh Chu gia, cũng đưa cho y năm mươi quan tiền để vào kinh dự thi, thế mà cuối cùng y cũng thật sự đỗ được.

Đôi mắt to linh động của Chu Bội chớp chớp, cười nói:- Lão gia tử đang ám chỉ cho A Ngốc cái gì đó đúng không!Chu Nguyên Phủ vội vàng xua tay:- Nào có chuyện này, A Ninh là người thừa kế của Hi Văn, ta cũng không dám thu hắn làm môn sinh đâu.

Trong lòng Phạm Ninh khẽ động, sao Chu lão gia tử lại biết mình là người thừa kế của tam a công?Chẳng lẽ là Triệu học chính nói cho ông ta biết sao?Nhưng lúc này đây Phạm Ninh lại đoán sai mất rồi.


- Lão gia tử, vậy nhị thúc con thì sao?Phạm Ninh chuyển chủ đề câu chuyện.

- A Ninh, nhị thúc ngươi thật sự rất có khả năng!Chu Nguyên Phủ giơ ngón cái lên khen:- Trời chưa sáng mà đã ra khỏi cửa, đến nửa đêm mới về, đi bốn phía thu thập nhiều loại đá lạ, mới có vài ngày mà y đã thu thập được mười mấy khối đá thượng phẩm, thậm chí còn có ba khối có thể được xếp vào hàng mỹ thạch tinh phẩm.

Kỳ Thạch Quán đã giành được vào mười ngày trước, vốn dĩ lúc đầu Phạm Ninh định sang tên dưới danh nghĩa của nhị thúc hắn, nhưng nhị thúc kiên quyết không đồng ý, cuối cùng Phạm Ninh chỉ đành dùng danh nghĩa của mẫu thân Trương Tam Nương để mở, cửa tiệm chuẩn bị được đổi tên thành Kỳ Thạch Quán Phạm thị.

Năm tiểu nhị kia vốn đều là nhân viên trong cửa tiệm cũ, do sang tay cửa tiệm mà đang ở trong giai đoạn dự bị, nhiệm vụ chủ yếu là tìm nguồn cung cấp, đá Thái Hồ trung phẩm ở ngõ Kỳ Thạch đều có thể mua về.

Nhưng đá Thái Hồ thượng phẩm và tinh phẩm chỉ có thể bắt tay vào việc ra ngoài tìm kiếm, hiện tại nhị thẩm đang dẫn một tiểu nhị trấn thủ cửa hàng, còn nhị thúc và bốn tiểu nhị khác thì đều rời quê.

Phạm Ninh cười nói:- Còn phải nhờ đại quan nhân chiếu cố nhiều hơn!Lúc này, Chu Bội bỗng nhiên nói:- Ông nội, trong nhà cũ của chúng ta không phải còn vài tảng đá thượng phẩm sao ạ, cứ mang đi làm nguồn cung cấp cho Kỳ Thạch Quán là được rồi.

- Khụ! Khụ!Chu Nguyên Phủ lập tức bị sặc trà, một lúc lâu sau, ông ta mới chỉ vào cháu gái mình mà cười nói:- Cô bé con như con, ngay cả đá của ông nội cũng muốn dòm ngó hả?Chu Bội chu cái miệng nhỏ ra, nói:- Kỳ Thạch Quán có bốn phần của con mà, con đang suy xét cho chính mình có được không ạ!Chu Nguyên Phủ không lay chuyển được tôn nữ bảo bối, chỉ đành nhượng bộ:- Ta lấy mấy khối đá thượng phẩm từ nhà cũ Ngô Giang sung vào cho đủ số lượng, nhưng ta nói rõ ràng trước, chỉ một lần này thôi, số đá tích trữ của ta cũng không nhiều đâu.

Phạm Ninh mừng rỡ, vội vàng đứng dậy hành lễ:- Đa tạ lão gia tử hào phóng giúp đỡ!….

.

Cho dù lúc đầu Phạm Ninh chỉ dùng nước mật ong để thay rượu, nhưng sau khi Chu Nguyên Phủ đến, hắn lại uống liền mấy chén rượu trắng Thái Hồ, rượu trắng tinh khiết bốn mươi độ khiến đầu hắn cũng hơi choáng váng.

Ra khỏi huyện thành Trường Châu, bên ngoài thành là con đường đất, xe ngựa có phần hơi xóc nảy, khiến dạ dày Phạm Ninh cũng nôn nao.

- Mau dừng xe!Hắn hô to một tiếng, xe ngựa từ từ dừng lại.

- A Ngốc, ngươi làm sao vậy?Chu Bội thấy sắc mặt hắn không được tốt, không khỏi luống cuống tay chân, vội vàng mở cửa xe ra.

Phạm Ninh che miệng lao nhanh xuống khỏi xe ngựa, đến lúc tới khu trồng rau ven đường đất, hắn mới ngồi xổm xuống mặt u mày ám nôn ra một bãi nước.

Lúc này, Chu Bội cầm một bình nước đến, nàng bịt chặt mũi mình, quay sang hướng khác, đập nhẹ bình nước vào vai Phạm Ninh.


Phạm Ninh nhận lấy bình nước, uống ừng ực mấy ngụm lớn, trong ngực và bụng cũng dễ chịu hơn nhiều.

Chu Bội kéo hắn, đỡ hắn dậy:- Tên tiểu tử thối nhà ngươi, đã nói đừng uống rượu rồi mà ngươi cứ cậy mạnh cơ, giờ mất hết mặt mũi rồi đấy!Phạm Ninh chỉ cảm thấy đầu choáng váng, chỉ khẽ tựa đầu vào vai Chu Bội, Chu Bội chán ghét đẩy hắn ra:- Thối chết đi được, mau tránh xa ta ra một chút, đừng đụng vào ta!Nàng dìu Phạm Ninh lên xe ngựa, Phạm Ninh lập tức ngồi phịch xuống ghế, không muốn cử động thêm nữa.

- Phu xe Vương, đi chậm một chút!Phu xe đáp lại một tiếng, chậm rãi đánh xe đi.

Lúc này, Kiếm Mai Tử cúi đầu hạ thấp người tiến lên, gõ vài cái ở giữa ngực và bụng Phạm Ninh, Phạm Ninh chỉ cảm thấy bản thân giống như được tiến vào căn phòng hấp dưỡng vậy, trong đầu lập tức tỉnh táo hẳn, giữa ngực cũng không còn thấy khó chịu nữa.

- Kiếm tỷ, thủ pháp của tỷ thật thần kỳ!Phạm Ninh ngồi dậy, sợ hãi than.

Kiếm Mai Tử cũng không quan tâm hắn, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Phạm Ninh lại uống thêm hai hớp nước:- Sau này vẫn chỉ nên uống rượu thường thôi, ta sẽ không uống rượu trắng tinh chất đâu!- A Ngốc này, bình thường ngươi thích cái gì?Chu Bội chuyển đề tài.

- Cái này còn phải hỏi sao? Dĩ nhiên là chơi đá rồi.

- Ta không phải nói đến đá, ý ta là mấy thứ cầm kỳ thi họa kia ấy, không phải mấy người đọc sách đều biết một chút gì đó sao, ngươi biết cái gì?Phạm Ninh gãi đầu, hắn biết chơi đàn ghi ta, hắn chơi cờ thì bị người ta mắng là đi nước cờ dở ẹc, thư pháp thì đang trong quá trình tiến bộ, hội họa thì không cần bàn đến ha.

Chương 158: - Hay! Hay cho câu Núi xanh mãi không già, mặc hoa trước sân chớm nở chớm tàn.

Cao Huyện lệnh lớn tiếng tán thưởng, núi xanh không già, quả là đã nói trúng đến đáy lòng ông.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó là tiếng cười sang sảng của Chu Nguyên Phủ:- Cao Huyện lệnh, bức câu đối này hay là nhường cho ta đi!* Hội nhóm yêu thích = câu lạc bộ.

Độ rượu của loại rượu trắng Thái Hồ quá mạnh, chỉ một lát sau Huyện lệnh và Huyện thừa đã đều được nhóm thuộc hạ nâng lên xe bò đưa về nhà.

Chu Nguyên Phong cũng say đến túy lúy, tìm một gian phòng trống nằm ngáy o o.

Chỉ có Chu Nguyên Phủ vẫn còn rất hăng trí, tửu lượng cũng tốt, uống hết một bầu rượu mà cũng không thấy có chút cảm giác say nào, ngược lại còn hưng trí dồi dào hơn.


- A Ninh, câu đối của cháu rất phù hợp với mấy lão già bọn ta, ta dự định treo nó trong thư phòng.

Chu Bội che miệng cười nói:- A Ngốc, ngươi còn phải viết cho Cao Huyện lệnh một bức câu đối nữa đó, ngươi thấy vẻ mặt ông ta cũng đã khắc khổ đến rớt nước mắt rồi kìa.

- Lần sau tìm được linh cảm thì sẽ viết cho ông ta sau.

Phạm Ninh lại cười hỏi:- Cao Huyện lệnh này là người vùng nào vậy? Khẩu âm rất nặng.

Chu Nguyên Phủ vừa vuốt râu vừa nói:- Y là người Ngô Hưng thuộc Hồ Châu, quả thật đọc sách cũng không dễ dàng! Vốn dĩ phụ thân y có để lại cho y mấy trăm mẫu đất, thi khoa cử mất hai mươi năm trời, không chỉ bán sạch chỗ đất đai đó, mà còn nợ thêm một khoản khác.

- Ba năm trước lúc y vào kinh đi thi, đến lúc đi tới Ngô Giang thì cũng hết sạch tiền trên người, bị khách điếm đuổi ra ngoài, y chỉ còn cách dựa vào việc bán chữ nơi đầu đường mà sống, vô cùng nghèo túng.

- Vừa đúng lúc nhị tổ phụ của Bội nhi về quê tế tổ, thấy chữ y viết rất đẹp nên liền thu y làm môn sinh Chu gia, cũng đưa cho y năm mươi quan tiền để vào kinh dự thi, thế mà cuối cùng y cũng thật sự đỗ được.

Đôi mắt to linh động của Chu Bội chớp chớp, cười nói:- Lão gia tử đang ám chỉ cho A Ngốc cái gì đó đúng không!Chu Nguyên Phủ vội vàng xua tay:- Nào có chuyện này, A Ninh là người thừa kế của Hi Văn, ta cũng không dám thu hắn làm môn sinh đâu.

Trong lòng Phạm Ninh khẽ động, sao Chu lão gia tử lại biết mình là người thừa kế của tam a công?Chẳng lẽ là Triệu học chính nói cho ông ta biết sao?Nhưng lúc này đây Phạm Ninh lại đoán sai mất rồi.

- Lão gia tử, vậy nhị thúc con thì sao?Phạm Ninh chuyển chủ đề câu chuyện.

- A Ninh, nhị thúc ngươi thật sự rất có khả năng!Chu Nguyên Phủ giơ ngón cái lên khen:- Trời chưa sáng mà đã ra khỏi cửa, đến nửa đêm mới về, đi bốn phía thu thập nhiều loại đá lạ, mới có vài ngày mà y đã thu thập được mười mấy khối đá thượng phẩm, thậm chí còn có ba khối có thể được xếp vào hàng mỹ thạch tinh phẩm.

Kỳ Thạch Quán đã giành được vào mười ngày trước, vốn dĩ lúc đầu Phạm Ninh định sang tên dưới danh nghĩa của nhị thúc hắn, nhưng nhị thúc kiên quyết không đồng ý, cuối cùng Phạm Ninh chỉ đành dùng danh nghĩa của mẫu thân Trương Tam Nương để mở, cửa tiệm chuẩn bị được đổi tên thành Kỳ Thạch Quán Phạm thị.

Năm tiểu nhị kia vốn đều là nhân viên trong cửa tiệm cũ, do sang tay cửa tiệm mà đang ở trong giai đoạn dự bị, nhiệm vụ chủ yếu là tìm nguồn cung cấp, đá Thái Hồ trung phẩm ở ngõ Kỳ Thạch đều có thể mua về.

Nhưng đá Thái Hồ thượng phẩm và tinh phẩm chỉ có thể bắt tay vào việc ra ngoài tìm kiếm, hiện tại nhị thẩm đang dẫn một tiểu nhị trấn thủ cửa hàng, còn nhị thúc và bốn tiểu nhị khác thì đều rời quê.

Phạm Ninh cười nói:- Còn phải nhờ đại quan nhân chiếu cố nhiều hơn!Lúc này, Chu Bội bỗng nhiên nói:- Ông nội, trong nhà cũ của chúng ta không phải còn vài tảng đá thượng phẩm sao ạ, cứ mang đi làm nguồn cung cấp cho Kỳ Thạch Quán là được rồi.

- Khụ! Khụ!Chu Nguyên Phủ lập tức bị sặc trà, một lúc lâu sau, ông ta mới chỉ vào cháu gái mình mà cười nói:- Cô bé con như con, ngay cả đá của ông nội cũng muốn dòm ngó hả?Chu Bội chu cái miệng nhỏ ra, nói:- Kỳ Thạch Quán có bốn phần của con mà, con đang suy xét cho chính mình có được không ạ!Chu Nguyên Phủ không lay chuyển được tôn nữ bảo bối, chỉ đành nhượng bộ:- Ta lấy mấy khối đá thượng phẩm từ nhà cũ Ngô Giang sung vào cho đủ số lượng, nhưng ta nói rõ ràng trước, chỉ một lần này thôi, số đá tích trữ của ta cũng không nhiều đâu.

Phạm Ninh mừng rỡ, vội vàng đứng dậy hành lễ:- Đa tạ lão gia tử hào phóng giúp đỡ!….


.

Cho dù lúc đầu Phạm Ninh chỉ dùng nước mật ong để thay rượu, nhưng sau khi Chu Nguyên Phủ đến, hắn lại uống liền mấy chén rượu trắng Thái Hồ, rượu trắng tinh khiết bốn mươi độ khiến đầu hắn cũng hơi choáng váng.

Ra khỏi huyện thành Trường Châu, bên ngoài thành là con đường đất, xe ngựa có phần hơi xóc nảy, khiến dạ dày Phạm Ninh cũng nôn nao.

- Mau dừng xe!Hắn hô to một tiếng, xe ngựa từ từ dừng lại.

- A Ngốc, ngươi làm sao vậy?Chu Bội thấy sắc mặt hắn không được tốt, không khỏi luống cuống tay chân, vội vàng mở cửa xe ra.

Phạm Ninh che miệng lao nhanh xuống khỏi xe ngựa, đến lúc tới khu trồng rau ven đường đất, hắn mới ngồi xổm xuống mặt u mày ám nôn ra một bãi nước.

Lúc này, Chu Bội cầm một bình nước đến, nàng bịt chặt mũi mình, quay sang hướng khác, đập nhẹ bình nước vào vai Phạm Ninh.

Phạm Ninh nhận lấy bình nước, uống ừng ực mấy ngụm lớn, trong ngực và bụng cũng dễ chịu hơn nhiều.

Chu Bội kéo hắn, đỡ hắn dậy:- Tên tiểu tử thối nhà ngươi, đã nói đừng uống rượu rồi mà ngươi cứ cậy mạnh cơ, giờ mất hết mặt mũi rồi đấy!Phạm Ninh chỉ cảm thấy đầu choáng váng, chỉ khẽ tựa đầu vào vai Chu Bội, Chu Bội chán ghét đẩy hắn ra:- Thối chết đi được, mau tránh xa ta ra một chút, đừng đụng vào ta!Nàng dìu Phạm Ninh lên xe ngựa, Phạm Ninh lập tức ngồi phịch xuống ghế, không muốn cử động thêm nữa.

- Phu xe Vương, đi chậm một chút!Phu xe đáp lại một tiếng, chậm rãi đánh xe đi.

Lúc này, Kiếm Mai Tử cúi đầu hạ thấp người tiến lên, gõ vài cái ở giữa ngực và bụng Phạm Ninh, Phạm Ninh chỉ cảm thấy bản thân giống như được tiến vào căn phòng hấp dưỡng vậy, trong đầu lập tức tỉnh táo hẳn, giữa ngực cũng không còn thấy khó chịu nữa.

- Kiếm tỷ, thủ pháp của tỷ thật thần kỳ!Phạm Ninh ngồi dậy, sợ hãi than.

Kiếm Mai Tử cũng không quan tâm hắn, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Phạm Ninh lại uống thêm hai hớp nước:- Sau này vẫn chỉ nên uống rượu thường thôi, ta sẽ không uống rượu trắng tinh chất đâu!- A Ngốc này, bình thường ngươi thích cái gì?Chu Bội chuyển đề tài.

- Cái này còn phải hỏi sao? Dĩ nhiên là chơi đá rồi.

- Ta không phải nói đến đá, ý ta là mấy thứ cầm kỳ thi họa kia ấy, không phải mấy người đọc sách đều biết một chút gì đó sao, ngươi biết cái gì?Phạm Ninh gãi đầu, hắn biết chơi đàn ghi ta, hắn chơi cờ thì bị người ta mắng là đi nước cờ dở ẹc, thư pháp thì đang trong quá trình tiến bộ, hội họa thì không cần bàn đến ha.

.