Hôm nay Phạm Ninh cũng không muốn tiếp tục giả ngốc nữa, thằng bé thản nhiên cười:- Đúng vậy ạ! Dù là chó hay mèo cũng phải đi thi vào học đường Diên Anh đấy.

- Ngươi… sao ngươi lại biết nói chuyện rồi!- Triệu thúc, cháu chỉ lặp lại lời của chú mà thôi.

- Hoang đường! Hoang đường!Tưởng viên ngoại đứng cạnh ngay lập tức liền đau lòng nhức óc, lắc đầu liên tục:- Ngay cả tên mình còn không viết ra nổi, thế mà còn dám đi thi, chung quy cũng chỉ là xấu mặt thôn Tương Loan chúng ta thôi!Phạm Ninh xem thường Tưởng viên ngoại này, keo kiệt bủn xỉn, lời nói cay nghiệt, thế mà còn tự cho là đúng.

Thằng bé lập tức đối lại gay gắt:- Một khi đã vậy, Tưởng viên ngoại cũng đừng có dẫn lệnh lang đi làm gì, để tránh việc thôn Tương Loan phải hổ thẹn!Viên ngoại họ Tưởng tức đến sôi máu, một phụ huynh đứng cạnh kéo áo lão:- Nói chuyện với tiểu tử thối này làm gì, tất cả mọi người đều biết, nếu nó có thể thi đậu học đường, thì Phong nhi nhà ta có thể đậu được Trạng Nguyên rồi!Phạm Ninh còn muốn đáp trả, nhưng phụ thân bên cạnh đã khẽ kéo thằng bé, bảo nó đừng nói nữa.

Lúc này sắc mặt Phạm Thiết Chu ngày càng đen, cuối cùng biến thành màu cà tím, y cắn chặt môi không lên tiếng, một cỗ lửa giận nghẹn ở trong lòng.

Nếu không phải hôm nay sợ ảnh hưởng đến cuộc thi của con trai, thì y đã sớm cho lão kia ăn một đấm rồi.

Phạm Ninh cười lạnh một tiếng, so với mồm miệng sắc bén, còn không bằng nện luôn một quyền thẳng mặt.


Lúc này, âm thanh truyền đến, cuối cùng thuyền nhỏ cũng đã tới, mọi người đều lên thuyền, nhưng không một ai nguyện ý ngồi chung một thuyền với cha con Phạm gia, sợ bị dính xui, làm cuộc thi thất bại.

Thuyền nhỏ chậm rãi tiến vào trong dòng sông, người dân trên hai chiếc thuyền phía trước đều đang bàn luận về cuộc thi hôm nay, âm thanh đã lan theo sương sớm mỏng như tơ lụa truyền vào tai.

- Tưởng viên ngoại, nghe nói năm nay vẫn chỉ tuyển có ba mươi học sinh, ông nói xem chúng ta có cơ hội không đây?- Khó lắm! Năm ngoái hơn ngàn người cùng tranh đoạt ba mươi vị trí, cạnh tranh rất khốc liệt, thôn chúng ta không một ai thi đậu, năm nay ai mà biết được? Xem vận may thôi!Đang lúc mọi người đều cúi đầu bàn tán, mái chèo mảnh khẽ khua vào nước, con thuyền nhỏ lướt qua làn sương mù tựa khói trắng, đi về phía trấn Mộc Đổ cách đó hơn chục dặm.

***Trấn Mộc Đổ là một trấn lớn, nằm dưới chân núi Linh Nham cách phía tây nam huyện Ngô chừng hai mươi dặm, có gần một nghìn hộ dân, giao thông thuận tiện, buôn bán phát đạt, tràn ngập hơi thở văn hóa.

Không chỉ có thể, trong trấn còn ngọa hổ tàng long, có không ít quan lại quyền quý sinh sống.

Trấn Mộc Đổ có rất nhiều trường học, có trường xã, tư thục, có trường học dành cho nhà quan, có học đường tư nhân do nhà nho nổi tiếng sáng lập, trong đó nổi danh nhất chính là học đường Diên Anh.

Được sáng lập bởi một quan viên về hưu, đặt theo tên ông ta, đến nay đã có ba mươi năm tuổi đời.

Học sinh mỗi năm xuất thân từ đó đều có thể thi đỗ học đường của huyện, còn ra được bốn tiến sĩ, là một trong ba học đường lớn nổi danh tại phủ Bình Giang.

Hôm nay là ngày chiêu sinh mùa thu đông của học đường Diên Anh, hơn một ngàn học sinh đến từ tám xã mười dặm trong huyện Ngô và người nhà chúng chen đông nghịt khắp trấn Mộc Đổ.

Hầu hết bọn họ đều xuất phát từ nửa đêm, sáng sớm đã vào đến trấn, ngoài ra cũng có không ít học sinh đến từ hai huyện Côn Sơn, Ngô Giang, bọn họ sẽ trọ ở khách điếm trên trấn một đêm, để tránh chậm trễ cuộc thi.

Sau khi thuyền nhỏ của Phạm Ninh vào đến bến thuyền cũng đã tương đối trễ rồi, tiếng người huyên náo khắp bến đỗ, người đến người đi nườm nượp.

Bên bờ sông, mấy trăm chiếc thuyền nhỏ cùng chen chúc một chỗ, khiến cho bọn họ không có cách nào lên bờ, đành phải mượn thuyền nhỏ khác để lên.

Thuyền nhỏ chậm rãi dừng lại, mọi người đều đứng dậy đi về phía bờ.


Đúng lúc này, một con thuyền hoa cạnh đó chậm rãi lái đến, đầu thuyền có một đứa bé chừng bảy tám tuổi đang đứng khoanh tay, môi hồng răng trắng, khuôn mặt trông rất sáng sủa, mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt bằng tơ lụa, eo buộc thắt lưng thuộc da, đầu đội khăn sĩ tử, chân đi ủng Tiểu Man, bên hông đeo một đoản kiếm được chế tác khéo léo.

Phạm Ninh đột nhiên cảm thấy người này hơi quen quen, hình như đã gặp nhau ở đâu rồi thì phải?Bên cạnh đứa trẻ cũng có một tiểu nha hoàn tuổi tác cũng không lớn, đang líu ríu nói gì đó, có vẻ như rất phấn khích.

Lúc này, từ trong khoang thuyền có một cô gái mặc trang phục võ sĩ màu đen đeo kiếm bên người, chừng độ hai mươi tuổi bước ra, khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng, toàn thân ngập tràn sát khí.

Mà khi cô gái ấy hoàn toàn bước ra khỏi khoang thuyền, ngay lập tức liền không giống người bình thường, chỉ thấy chiều cao nàng chừng hơn mét tám, thân hình ấy đứng ở đầu thuyền trông thật nổi bật.

Phạm Ninh lập tức ngây ngẩn cả người, đây không phải là vị nữ hiệp đeo bảo kiếm đã từng gặp gỡ ở kinh thành hay sao?Phạm Ninh chợt nghĩ đến điều gì đó, lại vội vàng nhìn về phía đứa bé kia, giờ thì Phạm Ninh nhận ra rồi, quả nhiên chính là nhóc loli kia, chẳng qua sau khi cô nhóc mặc nam trang vào, bộ dạng lại thay đổi khá lớn, hơn nữa bên hông cũng không còn đeo thanh kiếm kia, chẳng trách vừa rồi mình không nhận ra nàng.

Phạm Ninh không kìm được liền bật cười, thế giới này đúng là nhỏ bé thật! Không ngờ lại gặp lại ở trấn Mộc Đổ.

Thuyền hoa từ từ dừng lại trên một bến thuyền chuyên dụng, trên bến đã có một lão quản gia và mấy tên gia đinh chờ sẵn từ lâu, cung kính đón nhóc loli kia lên bờ.

- Tổ phụ của ta đến rồi sao?Tiểu loli hơi mất hứng hỏi.

- Thái lão gia đã đến lâu rồi, vẫn luôn chờ tiểu nha nội!Lúc này, đôi mắt to hắc bạch phân minh của tiểu loli dừng trên người Phạm Ninh, ánh mắt nàng sáng lên, khóe miệng lộ ra một nụ cười.


Phạm Ninh vẫy vẫy tay với tiểu loli, không ngờ tiểu loli lại khẽ hừ một tiếng, khinh thường hất mặt, bước lên bờ dưới sự vây quanh của mọi người xung quanh.

Nàng ngồi trên một chiếc xe ngựa hoa lệ, mấy hộ vệ cưỡi ngựa chạy theo chiếc xe ngựa.

Tay Phạm Ninh ngừng lại giữa không trung, quả thực thấy hơi mất mặt, bản tính của cô nhóc này vẫn không thay đổi, nhanh như vậy mà đã giả vờ không quen biết rồi?- Đi thôi! Loại người phú quý này không có quan hệ đến chúng ta đâu.

Phạm Thiết Chu thấy ở trong mắt, thấy con trai mình có vẻ túng quẫn, liền đồng tình khẽ kéo hắn lại, Phạm Ninh hậm hực lên bờ, hai cha con cùng đi về hướng học đường.

Mấy ngày trước Phạm Thiết Chu đã ghi danh cho con trai rồi, lúc đến nơi Phạm Ninh chỉ cần vào thi là được, Phạm Thiết Chu đưa cho con trai một khối bài bằng trúc, dặn hắn nói:- Phải cẩn thận một chút, viết từ từ thôi, phụ thân chờ con ở bên ngoài, thi xong rồi chúng ta đi ăn.

Phạm Ninh gật gật đầu:- Con đi đây ạ!Hắn đeo túi sau lưng hừng hực quyết tâm đi về phía cửa chính, hôm nay thí sinh rất đông, học đường Diên Anh không thể chứa hết, vậy nên đồng thời mượn thêm mấy học đường khác làm trường thi.

.