Lưu viện chủ đứng trên bục lật bài thi, khẽ thở dài:- Thật không dễ dàng mà! Hai người chép không sai một chữ cư nhiên lại là hai học sinh mới nhập học.

- Hả!Trong lớp học một trận kinh hô, ánh mắt của mọi người đều chuyển sang Phạm Ninh và Chu Bội, trong ánh mắt có kính phục, cũng có không ít ghen ghét.

Chu Bội ngẩng đầu, dương dương đắc ý, dường như kết quả nằm trong dự liệu của mình.

Phạm Ninh lại ngạc nhiên, thật nhìn không ra mà! Tiểu loli này thế mà lại có thực tài, hoàn toàn không phải là dựa vào quan hệ.

Lúc này, Lưu viện chủ phát bài thi, đặc biệt xem kỹ bài thi của Phạm Ninh và Chu Bội, sau đó giao cho họ.

- Phạm Ninh thứ nhất, Chu Bội thứ hai! Hắn cười nói với hai người.

- Vì sao ta lại là thứ hai?Chu Bội đại tiểu thư lập tức nổi giận:- Ta cũng không sai chữ nào, dựa vào cái gì xếp ta sau hắn?Lưu viện chủ không một chút tức giận, cười híp mắt chỉ đoạn cuối cùng ở bài thi của Chu Bội, ở đó có một vết xóa nhỏ, viết sai một chữ, nhưng kịp thời phát hiện, lại xóa chữ sai đi viết lại ở trên.

- Bài của Phạm Ninh không sửa chữ nào, cho nên hắn đứng thứ nhất.

Chu Bội tức đến đỏ bừng mặt, nắm tay kêu răng rắc.


Phạm Ninh lại nhìn chăm chú vào ngăn bàn Chu Bội, tiểu nha đầu nếu như dám lấy đoản kiếm ra, lần này mình nhất định phải cướp lại.

Chốc lát, nắm tay Chu Bội dần dần thả lỏng, sắc mặt cũng khôi phục bình thường, nàng đột nhiên viết một tờ giấy ném cho Phạm Ninh, phía trên chỉ viết bốn chữ, Hôm nay đấu tiếp!.

Phạm Ninh bỗng nhiên có chút đau đầu, tiểu nha đầu này thật quá hiếu thắng.

Lúc này, Lưu viện chủ nói với mọi người: - Hôm nay ta phải tự mình kiểm tra mọi người, chép mười thiên sau của Luận Ngữ, từ Tiên Tiến đến Nghiêu Viết, chuông nghỉ trưa thì dừng bút, ba người đứng đầu sẽ có thưởng, hy vọng mọi người tập trung sức lực, không để ta và thầy giáo Nghiêm thất vọng nữa.

Hai người trợ giảng vào phát giấy thi cho mọi người, thu lại sách Luận Ngữ.

Phạm Ninh hôm nay coi như là hiểu rõ quy củ của lớp học, hắn đặc biệt chuẩn bị một chiếc chén nhỏ, đi đến thùng gỗ phía trước múc một ly nước sạch để mài mực.

Trong lớp học rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bút sột soạt, một người trợ giảng đi đi lại lại giám sát mọi người, Chu Bội hôm nay không để ý Phạm Ninh, tập trung hết sức chép chính tả.

Mặc dù thời gian là một buổi sáng, nhưng lại phải viết hơn tám nghìn chữ, thời gian rất gấp gáp, không thể dừng bút suy nghĩ, thậm chí đến thời gian gian lận cũng không có, nhất định phải hành văn liền mạch lưu loát.

Đây mới là thi thật sự.

.

Tiếng chuông nghỉ trưa vang lên, trợ giảng vỗ vỗ tay nói:- Đến giờ rồi, mời mọi người dừng bút nộp bài!Phạm Ninh viết xong trước thời gian uống cạn một chén trà, nhưng hắn không phải người đầu tiên nộp bài, người đầu tiên nộp bài là Chu Bội, sớm hơn hắn một chút.

Nộp xong bài cũng không nhìn Phạm Ninh một cái, liền nghênh ngang rời đi.

Trên lớp học rất nhiều lời oán thán, thời gian quá ngắn, gần như hơn nửa các học sinh đều chưa viết xong.

Lưu Khang đi lên trước vỗ vỗ vai Phạm Ninh: - Đi thôi! Đi ăn cơm.

- Huynh viết xong không? Phạm Ninh cười hỏi.


Lưu Khang lắc đầu: - Sao có thể viết xong được, ta chỉ viết được tám thiên, còn có hai thiên chưa viết, nhưng đã khá tốt rồi, Phạm Cương kia chỉ viết được sáu thiên.

Lưu Khang bỗng nhiên hỏi:- Chẳng lẽ đệ viết hết à?Phạm Ninh cười gật gật đầu.

- Hả! Lưu Khang kinh hô một tiếng, dựng thẳng ngón cái khen: - Không hổ là thiên tài thần đồng Lưu viện chủ nhìn trúng, lần này chắc chắn đệ lại đứng nhất rồi!- Chưa chắc, Chu Bội cạnh ta còn viết xong trước ta.

- Nàng cũng lợi hại, một tiểu cô nương lại có thể vượt qua hầu hết nam nhân, thật không đơn giản!- Huynh cũng biết nàng là một tiểu cô nương?- Trong lớp học có ai không biết đâu, tiểu thư Chu gia, ai dám nói lung tung?- Gia tộc nhà nàng rất lớn sao? Phạm Ninh tò mò hỏi.

Lưu Khang có chút bất đắc dĩ nhìn Phạm Ninh: - Xem ra đệ cái gì cũng không biết! Kẻ không biết thì không sợ, cho nên đệ mới dám ngồi cạnh nàng.

- Ta chỉ là không quan tâm mà thôi!- Thật ra cụ thể ta cũng không rõ lắm, chỉ là nghe được một vài tin đồn, hình như Chu gia là hoàng thân quốc thích.

Phạm Ninh hoảng sợ, cư nhiên lại là hoàng thân quốc thích.

Lưu Khang nhìn ngó hai bên, đè thấp giọng nói: - Chuyện này không phải ai cũng biết, đệ ngàn vạn lần đừng đi nói lung tung!Phạm Ninh gật gật đầu.

Lúc này, trên hành lang phía trước truyền đến một hồi tiếng cười quái dị: - Hôm qua ta quen được một người bạn mới, tên là Tưởng A Quý, các ngươi đoán xem cậu ta nói như thế nào?Dưới tán cây tử đằng phía trước vài bước có ba học sinh cà lơ phất phơ đang đứng, người cầm đầu chính là Phạm Cương, gã liếc xéo Phạm Ninh, trên mặt mang nụ cười chế nhạo.

- Tưởng A Quý nói cho ta biết, trong thôn của họ cũng có họ Phạm, gia cảnh hắn nghèo túng, ở trong ba gian nhà cỏ, đến cơm trưa cũng không có mà ăn, cuối cùng phải chạy đến lớp học ăn chực.

Phạm Ninh bước nhanh đến chỗ Phạm Cương, Lưu Khang giật mình, vội kéo hắn lại nói: - Đừng làm loạn, đánh nhau cũng bị đuổi học đấy!Phạm Ninh hất tay Lưu Khang ra, chậm rãi bước đến trước mặt Phạm Cương, cười tủm tỉm hỏi: - Tưởng A Quý là bạn của ngươi?Phạm Cương hừ một tiếng:- Là bạn của ta thì sao, ngươi muốn làm gì?- Không có gì, phiền ngươi chuyển lời tới nó giúp ta!- Chuyển lời gì?Mặt Phạm Ninh trầm xuống, lạnh lùng nói: - Ngươi nói cho nó biết, nếu nó ngứa ngáy muốn bị đánh thì tới tìm ta, ta đảm bảo không đánh chết nó!Nói xong, hắn xoay người vẫy tay với Lưu Khang: - Chúng ta đi!Phạm Ninh dẫn theo Lưu Khang nghênh ngang rời đi, để lại ba người con cháu Phạm gia trợn mắt há mồm.


Sáng sớm, một ông lão cao gầy đến trước cổng huyện học Ngô huyện, người nọ tóc hoa râm, da đen, mặc một chiếc áo dài xanh, bên ngoài khoác một chiếc áo giáp đấu da dê.

Người này chính là ông nội của Phạm Ninh Phạm Đại Xuyên, mới đi thăm bạn từ Vô Tích trở về, đi qua huyện Ngô, đặc biệt đến huyện học thăm tiểu nhi tử.

Huyện học bình thường học ba năm, Phạm Đồng Chung mấy năm trước đã học xong rồi, nhưng sư phụ của gã là giáo thụ của huyện học Lưu Nghị, cho nên Phạm Đồng Chung vẫn ở trong huyện học như cũ, ở huyện học này gã còn có một phòng kí túc đơn.

Gần như mỗi một huyện đều có một đám sĩ tử đọc sách như thế, thi không qua, không lên được phủ học, lại không muốn về nhà làm nông.

Bọn họ cả ngày lấy danh chuẩn bị thi khoa cử mà ở trong những thành phần tri thức, sống dựa vào tiền trong nhà cung cấp.

Lúc này, một người canh cửa chạy đến nói với Phạm Đại Xuyên: - Lão tiên sinh, ta đã giúp người hỏi qua rồi, Phạm Đồng Chung mấy ngày nay không ở huyện học!- Thôi bỏ đi!Phạm Đại Xuyên có chút thất vọng, mình đặc biệt chạy đến, nhi tử lại không ở đấy, sớm biết liền trực tiếp ngồi thuyền từ Thái Hồ về nhà rồi.

Phạm Đại Xuyên xoay người định đi, lại phát hiện có một lão già đang đứng đằng sau, cười tủm tỉm nhìn mình.

.