Q1 – CHƯƠNG 100: BỊ NGƯỜI NHỚ THƯƠNG


Editor: Luna Wong


Nếu nói là Tân Hóa gần Quảng Tây, như vậy Trấn Viễn phủ gần Quảng Tây hơn, mấy ngày trước ở đây đổi chủ xong, bách tính thật không có bị ảnh hưởng bao nhiêu, ngoại trừ đầy đường dán đại tự báo hoan nghênh Quế vương ra, không bất kỳ thay đổi nào.


“Hí văn này, viết ba ngày, còn chưa có đi ra sao?” Trong Trấn Viễn phủ, trong Lỗ gia ban nổi danh nhất, đã nhiều ngày đóng cửa nghỉ ngơi và hồi phục, mấy thư sinh thường ngày biên soạn kịch bản, trở thành trọng điểm.


Một ngày một đêm gấp gáp chế tạo hí văn.


“Phải ca tụng.” Một vị thư sinh tóc rối mặt bẩn, khổ ha ha nhìn bầu gánh nhà mình, “Nhưng Quế vương hai mươi mấy năm tới đây, sự tích rất nhiều, cần phải ca tụng, nhưng bây giờ không dễ dàng a. Học sinh… Học sinh thực sự nghèo từ.”


“Trừ phi ngươi không muốn sống nữa.” Lỗ bầu gánh lo lắng nói: “Mau nghĩ nhanh, nửa tháng, đã qua năm ngày rồi. Mọi người còn phải tập luyện đối đáp, thật sự là không còn kịp rồi.”


Thư sinh mang theo khóc nức nở gật đầu, nói: “Vâng, đêm nay vô luận như thế nào đều phải viết ra.”


“Bầu gánh, bầu gánh, Quế vương gia hắn… Phái người đến, nói, nói trong hí văn, thêm một con heo!” Một nam hài thở hồng hộc chạy vào, “Còn dặn dò, đó là con heo vô cùng xấu xí, để tiên sinh viết vụng về một chút.”


Sắc mặt của thư sinh trắng bệch, lắp bắp nói: “Lại thêm một con heo vừa xấu vừa ngu?”


“Đúng! Còn phải an bài hí treo heo lên đánh, quay heo, ăn heo!” Tiểu hài tử trả lời.


Thư sinh xác nhận, bức tóc ngồi chồm hổm dưới đất, thống khổ bất kham.



Ngọn núi ngoài Trấn Viễn phủ, một mũi tên bắn xuyên qua chóp mũi lợn rừng, đinh ở tại trên cây, lợn rừng không chết, nhưng bởi vì mũi bị đinh mà không động được, liều mạng tru lên.


“Vương gia, Sự tình đều an bài xong, lúc này đây nhất định không có sơ hở.”


Người được xưng là vương gia. Mặc một bộ cẩm bào chu hồng sắc, sợi tóc như mực rũ nghiên xuống, vóc dáng cực cao, mại chân dài bước tiến như gió, hành tẩu ở trong lùm canh xanh um, linh động mà loá mắt.


Thuộc hạ đuổi theo, nói tiếp, “Đã điều tra xong, trước sau hai chuyện, đều là một tụng sư tên là Đỗ Cửu Ngôn làm. Bây giờ hắn là nhi đương gia của mỏ Diêm sơn.”


Thủ hạ xác nhận theo ở phía sau, vương gia đi mấy bước, thả người vào xe ngựa, thuộc hạ vội vàng đi theo dẫn ngựa đóng xe, “Gia, đây là sơn đạo, xe ngựa sẽ xóc nảy, người xem. . .”


“Mệt mỏi, không muốn cưỡi ngựa.” Vương gia nằm ở trong xe, hai cái đùi không chỗ đặt, đều đưa ra ngoài, “Đi chuẩn bị, đêm nay ở nơi này, chờ gia không mệt nữa mới đi.”


Thủ hạ vội xác nhận, đốt ngải thảo huân muỗi, mang người đi chuẩn bị.


“Tụng sư? !” Vương gia ngữ khí bất thiện, cười lạnh một tiếng, “Lại còn có người rảnh hơn ta, chờ gia xuất thủ, nướng ngươi!”


bookwaves.com

Cửa thành Tân Hóa, Đỗ Cửu Ngôn chắp tay nói lời từ biệt với Cầu Chương.


“Tân Hóa thành phòng, đại nhân vẫn phải cố thêm một chút. Quế vương không đánh Tân Hóa, là bởi vì hắn dự định lấy Trấn Viễn đột phá khẩu. Môi hở răng lạnh, đại nhân cẩn thận thuyền có thể dùng vạn năm.” Đỗ Cửu Ngôn nhắc nhở.


Cầu Chương gật đầu, “Việc này bổn quan nghe lời ngươi, ngươi là phúc tướng của bổn quan.”



Đỗ Cửu Ngôn bật cười, phóng người lên ngựa chắp tay cáo từ.


“Ngươi về trước đi, triều đình ban thưởng rất nhanh thì sẽ tới. Nhất định gióng trống khua chiêng, nhiệt nhiệt nháo nháo!” Cầu Chương nói.


Đỗ Cửu Ngôn cười nói tạ ơn, người cưỡi ngựa lên quan đạo, đi hướng ngược lại với Quách Đình.


Chạng vạng, nàng ở lại khách sạn lúc tới, hỏa kế cho nàng một gian phòng hảo hạng, cười nói: “Tiểu nhân nhớ kỹ người, mười mấy ngày trước người ở một đêm,. Người đây là từ Tân Hóa về?”


“Đúng vậy.” Đỗ Cửu Ngôn mang theo bọc quần áo, nhìn hỏa kế.


Hỏa kế nhất thời nhãn tình sáng lên, hỏi: “Vậy ngươi có thể thấy được Đỗ Cửu Ngôn không?”


“Thế nào, hắn danh khí rất lớn, các ngươi đều biết?” Đỗ Cửu Ngôn hỏi.


Hỏa kế nhất phó, biểu tình ngươi cư nhiên cũng không biết Đỗ Cửu Ngôn, ngươi là từ núi ra phải khốn, tin tức quá không linh thông, “Hắn bày mưu tính kế cho Cầu Đại Nhân, giữ được Tân Hóa thành. Nếu không có hắn, Tân hóa hiện tại khẳng định như Trấn Viễn, thành đất quản hạt của Quế vương rồi.”


“Tiếng vọng lớn như vậy a.” Đỗ Cửu Ngôn thật đúng là thật không ngờ, lúc nàng ly khai Tân Hóa, tại sao không có dân chúng vui vẻ đưa tiễn trên đường, “Trong Tân Hóa thành không có gì động tĩnh sao?”


Hỏa kế hắc cười, nói: “Vậy khẳng định là có người cố ý đè lại trong Tân Hóa thành, bên ngoài bây giờ, mọi người đều biết chuyện này. Vốn đang sợ Tân Hóa thất thủ, vạ lây chúng ta, hiện tại xem ra, hữu kinh vô hiểm.”


“Quả thực rất lợi hại.” Đỗ Cửu Ngôn gật đầu, chỉ chỉ trên lầu, “Ta đi tới nghỉ ngơi, cơm tối đưa lên là được.”



Hỏa kế xác nhận, vừa quay đầu nhìn bốn năm bà tử đi vào cửa cùng mang theo hai tiểu nha đầu xinh đẹp trẻ tuổi, hai bà tử trong đó đỡ một vị phụ nhân mang duy mão, bước đi có chút què tiến đến, nhìn không thấy mặt của vị phu nhân kia, nhưng từ ăn mặc mà nhìn, hẳn là xuất thân không tệ.


Hỏa kế đi tới, vừa nói chuyện với bà tử.


Đỗ Cửu Ngôn đứng ở cửa thang nhìn thoáng qua phía dưới, chẳng biết tại sao, lập tức liền nghĩ đến vị Lý phu nhân Quách Đình nói kia.


Vị phu nhân kia tựa hồ không chỉ đi đứng không tốt, đến thân thể cũng không được tốt, lúc lên lầu đi hai bậc thang thở một lần, dừng lại lại đi.


Thảo nào Quách Đình sẽ nói gặp, trông nom một phen.


bookwaves.com

Lý phu nhân vào phòng, cũng không đi ra nữa, thẳng đến sáng ngày thứ hai, mới xuất môn lên xe, vội vả chạy đến Bảo Khánh.


Đỗ Cửu Ngôn xa xa một đường đi theo, nhanh đến Thiệu Dương thì thấy xe ngựa của các nàng đi xa, nàng mới vào thành.


Vẫn chưa tới cửa thành, liền gặp người quen cũ, Vương Mậu Sinh và Đắc Ngọc đeo bao phục đi bên quan đạo. Đắc Ngọc mang duy mão đi theo phía sau Vương Mậu Sinh, hai người vừa nói vừa cười, tâm tình rất tốt.


“Tiên sinh, Đỗ tiên sinh.” Vương Mậu Sinh vẫy tay, “Đỗ tiên sinh, người trở về rồi sao?”


Đỗ Cửu Ngôn xuống ngựa, đánh giá hai người, “Các ngươi đây là ly khai Thiệu Dương? Chuẩn bị đi nơi nào?”


“Ta và Đắc Ngọc thương lượng, đi Đăng Châu tìm một tiểu tỷ muội của nàng.” Vương Mậu Sinh nói: “Tiên sinh, ta nấu ăn rất được, sau này ta làm trù tử, có thể nuôi Đắc Ngọc.”


Đắc Ngọc lấy mũ xuống, hành lễ với Đỗ Cửu Ngôn, “Nếu không có tiên sinh, lúc này Đắc Ngọc đã là người chết rồi, là tiên sinh cứu mạng Đắc Ngọc, cuộc đời này của Đắc Ngọc không có mặt mũi đi theo tiên sinh, báo đáp tiên sinh. Kiếp sau, Đắc Ngọc nhất định làm trâu làm ngựa, hầu tiên sinh.”



“Ta không cần người chiếu cố, các ngươi sống tốt là được.” .” Đỗ Cửu Ngôn thấy sắc mặt nàng không u ám giống trước đây, nhìn qua tinh thần cũng không tệ, lại cười nói: “Ta đây chúc các ngươi hạnh phúc, bạch đầu giai lão.”


Mặt của Đắc Ngọc đỏ lên, cúi thấp đầu ngại nói.


“Tiên sinh, ta nhất định tốt với Đắc Ngọc, tuy rằng nàng. . . Bất quá ta có thể lấy được đã là phúc khí của ta, đời này ta sẽ tốt với nàng gấp bội, không để cho nàng chịu thêm chút khổ nào nữa.” Vương Mậu Sinh cười ngây ngô, bảo đảm nói.


Nếu không phải Đắc Ngọc theo hắn đi Tân Hóa, cũng sẽ không xảy ra chuyện. Làm một nam nhân hắn không có bảo vệ tốt, trách nhiệm đều là của hắn.


Đỗ Cửu Ngôn hơi gật đầu, coi như là an ủi, “Đi đi, có trắc trở viết thư về xin đại tiểu thư tới các ngươi giúp đỡ, nàng sẽ quản các ngươi sẽ quản đến cùng, đừng sợ phiền phức nàng.”


“Đại tiểu thư cũng là nói như vậy.” Vương Mậu Sinh cười nói: “Tiên sinh, người cũng bảo trọng.”


Đỗ Cửu Ngôn hơi gật đầu, phóng người lên ngựa vào thành.


Đắc Ngọc và Vương Mậu Sinh đi dọc theo quan đạo, trên đường ít người, Vương Mậu Sinh dắt tay Đắc Ngọc, mặt Đắc Ngọc đỏ lên, nói: “Mậu Sinh ca, sẽ bị người nhìn thấy.”


Không sợ. Tiên sinh nói, ánh mắt và ngôn luận của người ngoài, không nên quản. Người ăn nó rửng mỡ nhiều mà!” Vương Mậu Sinh cười nói: “Đắc Ngọc, chờ chúng ta đến Đăng Châu sau này thành thân, nhất định phải gửi bánh kẹo cưới cho tiên sinh.”


—— lời nói ngoài ——

Có muội muội hỏi 100 chương nội Quế vương có thể hay không ra kính, ta lúc đó không chút suy nghĩ đã nói khả dĩ. Ngày hôm nay một chương này phát ra ngoài, nhanh lên thở phào nhẹ nhõm.

Nguy hiểm thật, không thôi ta là được phiến muội muội tên lường gạt.

Niên thiếu đi ra a, hình dạng thế nào sẽ không viết, chờ chúng ta cửu gia thấy được, trở lại miêu tả một chút!

Mọi người tiên cảm thụ một chút bức tranh phong, khụ khụ. . . Khiết không khiết vấn đề, không cần lo lắng.

Tối hậu, hôm nay không có canh, ngày mai chân chính nam chủ củ cải nhỏ gặt hái, đương đương đương!