Q1 – CHƯƠNG 75: NGUYÊN CÁO BỊ CÁO


Editor: Luna Wong


Dựa theo yêu cầu của thí sinh, tất cả nam tử ở trong thôn lúc án phát của Lưu gia thôn, đều đã đến đông đủ, niên linh từ mười lăm đến bốn mươi lăm tuổi.


Lại dựa theo người có thê và người vô thê, chia ra đứng hai bên.


Dưới mặt trời chói chang, mọi người đều bị khảo, Khâu Thính Thanh lau mồ hôi, di một tiếng, “Sao chỉ có bốn tổ, còn người của hai tổ còn lại đâu?”


“Bọn họ đã tra hỏi nam tử và nguyên bị cáo, bây giờ cùng ngỗ tác nha môn đi khai quan nghiệm thi rồi.” Sai dịch theo tới nói.


Tốc độ nhanh như vậy, mọi người biến sắc, có người hô: “Chúng ta bên này còn chưa tra, bọn họ đều đã kết thúc, đây cũng quá nhanh đi. Các ngươi là không phải chiếu cố chiếu cố người của Tây Nam chứ?”


“Là bọn hắn nói ra yêu cầu trước, chúng ta tự nhiên thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.” Sai dịch nói: “Tài nghệ của các ngươi không bằng người, thì không nên nói lung tung.”


Mọi người ông ông nháo.


“Ồn ào cái gì, nếu cảm thấy chậm thì nhanh chút.” Tiết Nhiên và Lưu Vanh Cần cùng một nhóm bảy tám tiên sinh hoặc là tụng sư nàng không biết xuống xe, Tiết Nhiên ngưng mi bất duyệt, lạnh lùng nói: “Tây Nam cũng không thiên vị ai, coi như là học sinh học phủ, trong khảo hạch cũng đối xử bình đẳng.”


“Cảm thấy bọn họ nhanh, đó là bởi vì bản lĩnh của bọn họ vững chắc, đoàn kết nhất trí. Tuyệt không cóngười chiếu cố hoặc là bởi vì tiện lợi mà làm chuyện gian trá.” Tiết Nhiên nói: “Các ngươi nói như vậy là đúng không tín nhiệm và vũ nhục Tây Nam, nếu như ôm ý nghĩ như vậy, ta khuyên hắn có thể dừng ở đây, không cần thi ở Tây Nam nữa.”


Lúc hắn nói chuyện, không người dám nói tiếp, tất cả mọi người khoanh tay nghe, lặng ngắt như tờ.


Đỗ Cửu Ngôn đứng ở sau đoàn người, đánh giá Tiết Nhiên.


“Đi, đinh, mau hỏi!” Người của bốn tổ không dám oán giận nữa, đều đi đến nam tử trong thôn, Đỗ Cửu Ngôn cuối cùng, vẫn là an tĩnh nghe mọi người hỏi.


Điền thị và Ngưu thị do sai dịch áp, cũng đi vào trong đám người.


“Giọng nam lúc đó, ngươi nghe rồi, cảm thấy niên kỷ bao nhiêu?” Có người hỏi.


Ngưu thị đáp: “Nghe không rõ ràng lắm, nhưng cảm giác ba bốn mươi tuổi.”


“Vậy không phải mười thiếu niên.”


“Lúc sau không phải người lại đứng dậy, nghe được tiếng bước chân sao?”



Ngưu thị đáp: “Ta nghe được, là phương hướng chạy vào thôn.”


Vừa rồi sao ngươi không nói? Lời này của ngươi cũng không có bới với quan phủ dao?”


Ngưu thị nói: “Ta đã nói hết những gì ta biết với quan phủ bên kia rồi. Là buổi sáng các ngươi không ai hỏi ta, nên ta cũng quên nói.”


Ngay cả là nguyên cáo, Ngưu thị cũng có chút phiền táo.


Mọi người hai mặt nhìn nhau, đúng là không người nào hỏi, nhưng trên công văn của quan phủ, cũng không đề cập qua điểm này.


Đỗ Cửu Ngôn nhướng mày, đường nhìn lướt qua đoàn người, nhìn lại đám người Tiết Nhiên. Đoàn người đang nói chuyện phiếm, tựa hồ chờ bên này hỏi xong, cùng nhau đi khám nghiệm tử thi.


“Buổi sáng nàng đều không có động tác gì, cũng không có dương dương đắc ý khoe khoang?” Dư quang của Tiết Nhiên nhìn Đỗ Cửu Ngôn, hỏi thư đồng bên người.


Thư đồng trả lời: “Ngày hôm nay không có một câu thừa thải, hỏi cũng không hỏi mấy câu. Cũng không hợp quần, mọi người hỏi, nàng nhìn đông sờ tây.”


“Tiếp tục nhìn chằm chằm nàng, đừng để cho nàng quấy rối.” Tiết Nhiên nói.


Thư đồng xác nhận, lặng yên không một tiếng động đi theo Đỗ Cửu Ngôn.


“Chín, chín người này.”


“Mười người, tiểu tử này mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng thanh âm lại rất to, nghe thanh âm căn bản nghĩ không ra mới mười tám.”


“Vậy mười người, để Điền thị đi qua.”


Mấy người thẩm vấn, ngươi một lời ta một câu. Đỗ Cửu Ngôn lại từ nhà Ngưu thị tìm được cây dù, mở ra đi vào thôn.


Tuy là đường bùn đất, nhưng đường rất rộng, trên đường còn có một dấu vết bánh xe cũ.


Hai bên đường đều là ruộng nước, trong ruộng trồng, đi tới cửa thôn, rất nhiều phụ nhân trong thôn thận trọng ở cửa thôn nhìn xung quanh, vừa khẩn trương lại hiếu kỳ.


bookwaves.com

“Đại thẩm, các ngươi muốn nhìn muốn nghe có thể qua đó a.” Đỗ Cửu Ngôn đi tới trong đống nữ nhân và lão nhân, nói chuyện.



Có vị phụ nhân mập mạp, nói: “Không cho đi. Nháo thế này, trong thôn chúng ta đều lo lắng.”


“Không có quan hệ gì với các ngươi, có gì phải sợ.” Đỗ Cửu Ngôn cười nói.


Mập mạp thẩm nói: “Chủ yếu, Ngưu thâm một mực chắc chắn là nam nhân trong thôn thông dâm với Điền thị, chúng ta nào biết nam nhân nhà ai. Phản chính không phải nam nhân của ta, thường ngày hắn thường làm việc, nữ nhân trong thôn nhà ai hắn đều không phân rõ.”


“Nam nhân nhà của ta cũng thế. Hơn nữa, lúc Điền thị chưa vào thôn, suốt ngày đứng ở giữa đường dẹo tới dẹo lui, ta thấy khẳng định không phải ta nam nhân trong thôn chúng ta.”


“Đều là trong tộc, người của Nhị Tụ lại tốt, ai không biết xấu hổ làm chuyện mất mặt này sau lưng hắn chứ.”


Nhiều nữ nhân, còn nháo hơn nam nhân, Đỗ Cửu Ngôn lại nghe đến hứng thú.


“Đại thẩm, những ruộng này là của nhà các ngươi, hay là thuê?”


“Thuê, nhà nào có ruộng nhiều để bán cho dân chúng chúng ta. Lưu gia thôn chúng ta còn có Điền gia thôn phía sau, đều là điền trang của Liêu gia, hàng năm trời thu giao địa tô cho bọn hắn.”


Thôn trang của Liêu gia a, người trong thôn này đều là tá điền.


Thảo nào thôn này nghèo như vậy.


“Thôn các ngươi có nhà nào có xe lừa không?” Đỗ Cửu Ngôn hỏi.


Mọi người không chút nghĩ ngợi lắc đầu, “Một con lừa đắt như vậy, chúng ta cũng không mua nổi. Hơn nữa, mua nổi cũng nuôi không nổi, không có!”


“Như vậy a.” Đỗ Cửu Ngôn nói: “Ngưu thẩm nói nàng nghe tiếng bước chân, nam nhân chính là chạy vào trong thôn. Lúc đó trời cũng sắp sáng, các ngươi không nhìn thấy ai dậy sớm, hoặc có người lạ vào thôn?”


Mọi người ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, đều lắc đầu, “Ngưu thẩm hỏi qua, người của quan phủ cũng hỏi qua, chúng ta không ai nhìn thấy. Là giờ nào đến?”


“Giờ mẹo qua nữa đi.” Có người tiếp lời nói.


Đỗ Cửu Ngôn gật đầu, hướng về phía mọi người chắp tay, đạc bộ vào thôn. Cửa thôn có cây đại thụ, đi phía trái còn lại là sườn núi, không có cái khác.


“Đa tạ các vị, cáo từ.” Đỗ Cửu Ngôn chào hỏi mọi người, mọi người dặn dò nàng, “Tiểu ca, quan phủ làm không xong, các ngươi nhiều người như vậy khẳng định có thể. Tranh thủ kết án sớm một chút, chúng ta cũng an tâm.”


Đỗ Cửu Ngôn xác nhận, đi mấy bước bỗng nhiên quay đầu lại hỏi: “Trong thôn các ngươi có xe không, vết bánh xe trên đường là xe của quan phủ sao?”



“Không phải, quan phủ đến không kiệu thì là ngựa thôi, không ai ngồi xe. Xe thường sẽ không vào thôn.”


Đỗ Cửu Ngôn không có hỏi tiếp nữa, nói cám ơn lại đi về nhà của Ngưu thị.


Có một thư đồng đứng ở sau đoàn người, len lén nhìn nàng, Đỗ Cửu Ngôn tìm được đám người Mâu Phó, hỏi: “Thế nào, phạm vi có thu nhỏ lại hay không?”


“Hai người.” Mâu Phó quét nàng một mắt, không quá cao hứng nói quá trình với nàng, Đỗ Cửu Ngôn quan sát, chỉ thấy hai vị nam tử bị đơn độc kéo ra, đều là niên kỷ ba mươi, dung mạo đều thượng đẳng so với những nam nhân khác trong đội ngũ Lưu gia thôn.

Hai người rất kích động, la hét nói: “Chúng ta không có, các ngươi không nên vu oan người tốt.”


Điền thị cũng ở một bên khóc, “Các ngươi quả thực khinh người quá đáng. Chỉ với đám người như các ngươi, căn bản không xứng làm tụng sư, các ngươi đến một bộ khoái cũng không bằng.”


Mắng đến mặt mọi người một trận xanh một trận trắng.


Có người nói: “Hai người hiềm nghi để ở một bên trước sau đó mới tái thẩm, chúng ta đi xem khai quan đã.”


Đỗ Cửu Ngôn quan sát hai vị người hiềm nghi, đầu lông mày hơi cau.


Đoàn người hạo hạo đãng đãng đến môn phía sau thôn. Trong thôn, một vị b phụ nhân iết nam nhân mình bị định vì là người thông dâm mang tội giết người gào khóc, mắng càng khó nghe.


Một vị còn lại là mẫu thân nghe được nhi tử vô thê bị nghi, cũng ngồi dưới tàng cây lau nước mắt nước mũi, nói không có khả năng, nhi tử nàng cũng là bởi vì ánh mắt cao, mới ba mươi mấy không thành, làm sao có thể để ý tao hồ ly Điền thị, còn nàng giết người được.


“Đều uổng công đi học, nhiều người như vậy, một người mang tội giết người đều bắt không được. Cần các ngươi có ích lợi gì. Ta phi!”


“Tiện tay chỉ một cái là được, như vậy ai cũng có thể đi làm tụng sư.”


“Ta thấy các ngươi một người cũng không đậu.”


Đông đảo thí sinh, trong tiếng mắng hốt hoảng đi qua phía sau núi Lưu gia thôn.


bookwaves.com

Phía sau núi là rừng rậm, coi như râm mát. Quan tài của Lưu Nhị Trụ đã đào lên, hai tổ của đám người Chu Nham đang vây quanh quan tài, xem ngỗ tác khám nghiệm tử thi, một trận khí tức bị dấm huân quan vẫn thối nồng như trước, không ngừng theo gió thổi tới.


Có người chịu không nổi, ngồi xổm bên cây nôn khan.


“Công năng lại thêm một hạng, đến chuyện của ngỗ tác cũng có thể làm.” Đỗ Cửu Ngôn làm luật sư hình sự nhiều năm như vậy, thật đúng là lần đầu tận mắt khám nghiệm tử thi.


Lúc trước đều là xem báo cáo khám nghiệm tử thi.


Thể nghiệm và quan cảm, có tố chất đề thăng và bay vọt.


“Tứ chi, hai gò má, xương sọ, bụng không có thương nội ngoại, không có dấu hiệu trúng độc!” Ngỗ tác không nhịn được, cổ thi thể này đã là nghiệm lần thứ hai, “Cổ thi thể này, không có bất kỳ dấu hiệu bị giết.”



Huyện lệnh trước kia, chính là một cái sọt phiền phức. Vụ án này phân minh chính là phụ nhân trong lúc cãi cọ vu cáo nhau, hắn hết lần này tới lần khác lại đi nhận.


Nhậm xong thì thẩm xong mới đi, không nghĩ tới, án tử còn chưa xong xuôi, người đã bị buộc đi.


Lại không thể tiêu án, thực sự là hại những người như bọn họ không tránh được.


“Vậy không phải bị giết, mà là vu cáo.” Mã Nghị lên tiếng nói: “Không có bất kỳ chứng cớ nào, thậm chí ngay cả nguyên nhân cái chết đều không tra được, vụ án này, phân minh chính là án vu cáo.”


Hắn vừa nói ra, có thật nhiều người gật đầu theo.


“Đều xác định?” Việc này, Tiết Nhiên chắp tay xuất hiện ở trước mặt mọi người, “Có thể tự lựa chọn thay nguyên bị cáo biện tụng, vô luận chọn bên nào, cũng không được nửa đường đổi ý.”


Mọi người ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, có chút không xác định.


Ngoài cánh rừng, Điền thị cùng với hai vị nam tử mới bị chỉ chứng là hiềm nghi đều được dẫn tới hiện trường.


Ngoài vài chục bước, thôn dân của Lưu gia thôn tụ lại, đối với loại tình thế cuộc thi hiện trường biện tụng này, cảm thấy hiếu kỳ.


Đương nhiên cũng rất muốn biết kết quả.


“Hài nhi của ta. . .” Ngưu thị nhào tới trước di thể của Lưu Nhị Trụ, mặc dù thân thể đã hư thối mùi thối tận trời, nhưng Ngưu thị như trước nằm úp sấp ở một bên, gào khóc, “Hài nhi a, ngươi đi rồi, nương làm sao bây giờ a?”


Điền thị ở một bên anh anh lau nước mắt, phù phù quỳ xuống với mọi người,” Dân Điền thị, quỳ cầu các vị tiên sinh, dân phụ giải bỏ oan tình, cũng để cho phu quân có thể sớm ngày an giấc.”


“Ba năm giờ lại khai quan nghiệm thi, hắn ở dưới cửu tuyền cũng khó mà ngủ yên a.”


Điền thị tuổi còn trẻ, khóc tự nhiên đẹp, nói cũng tình thiết, tất cả mọi người đồng tình nhìn nàng.


“Tiên sinh, hiện tại phân nguyên bị cáo sao?” Chu Nham hỏi Tiết Nhiên.


Tiết Nhiên gật đầu, “Hiện tại phân.” Lúc nói chuyện, có người từ trong thôn dời hai cái bàn ra, Tiết Nhiên ngồi ở bên phải, Lưu Vanh Cần ngồi ở đối diện.


Bên nguyên cáo, đối diện còn lại là bị cáo.


“Người đọc sách thật đúng là bất đồng a, trong nơi mộ cũng có thể luận học vấn.” Trong thôn có người xì xào bàn tán, lộ ra tôn kính với người đọc sách.


Tiết Nhiên ho khan một tiếng, thư đồng lớn tiếng nói: “Đều qua đây, chọn nguyên bị cáo.”


—— lời nói ngoài ——

Ta muốn đi gõ chữ, ta tồn cảo nga! Ngược ta!