Editor: VịtK

“Sếp lớn, …”  cầm băng vệ sinh  xung quanh Cảnh Phí hai vòng, đột nhiên hỏi , “Đây là đồ  mua cho mẹ?”

“A, đúng vậy.” Cảnh Phí nghe vậy liền gật đầu, thở dài  nhõm  hơi, cơ hồ lập tức tiếp lời , “Sao  biết hay vậy, lợi hại ghê, bà bảo tôi mua cho bà  gói băng vệ sinh mang về, tôi là  người đàn ông lại  mang theo bịch ni lông nào, đành phải để trong túi.”

vừa  vừa muốn lấy lại băng vệ sinh từ trong tay , Kỷ Niệm Sơ lại giơ tay cao lên nữa, cười như  cười nhìn , “Nhưng tôi nghe  bà Cảnh mới vừa  Canada,  tháng nữa mới trở về?”

“…”

Đến cuối cùng, Cảnh Phí cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi từ trong miệng rốt cuộc cũng nhả ra  chữ, giận tím mặt, “Mẹ bà!”

“ nhất định chờ ở đây nghe tôi  mới chịu đúng ?”

Kỷ Niệm Sơ cười tủm tỉm gật đầu, đánh giá   dưới vài lần, cuối cùng đem tầm mắt dừng lại ở  hầu kết trơn nhẵn của , còn có làn da trắng nõn tinh tế, vành tai vừa  vừa tinh xảo, ngay cả mảnh da ở  môi cũng  có chút râu nào.

ra Vu Nhiễm còn thường xuyên ở bên tai  nhắc mãi sao sếp lớn lại có làn da tốt như vậy,  cũng  nghĩ nhiều, càng  thể nghĩ tới phương diện kia.

Bây giờ xâu chuỗi lại  ít việc từ trước tới giờ của sếp lớn lại, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, toàn bộ chuyện  thể giải thích được bây giờ cũng  có thể nghĩ thông suốt được rồi.

Chậc, từ trước tới giờ    chưa phát  ra dù chỉ  chút.

Vóc dáng lớn lên cao như vậy, đại khái cũng có thể có 176.177 tả hữu*, trước ngực lại là nhất mã bình xuyên**, hôm nay bị dính scandal với nữ minh tinh này, ngày mai lại có quan hệ với người khác. Còn nữa, sao có thể nghĩ tới,  cư nhiên là   *** chứ?

*  biết nghĩa là gì, ai biết chỉ mình nha

**là  câu thành ngữ của Trung Quốc, raw là 一马平川, ý chỉ mặt đất bằng phẳng, nơi ngựa có thể phi.

***Theo baidu, ý chỉ ông Cảnh Phí ổng giả nam,  chất ổng là nữ, từ gốc là  nương

Khó trách Lương Trữ cắm sừng , mà   chút cũng  tức giận.

tới trước mặt Cảnh Phí, nhìn vẻ mặt vô hồn của , đem băng vệ sinh trong tay thả lại tay của ,  giọng cười : “Đúng vậy.”

Cảnh Phí mơ màng hướng về phía ghế lô mà , trong đầu đều là xong rồi xong rồi xong rồi,  nguỵ trang nhiều năm như vậy lại bị huỷ hoại trong phút chốc, hơn nữa bị ai biết cũng  sao, cư nhiên bị cái tên tiểu  tinh Kỷ Niệm Sơ này biết.

Kỷ Niệm Sơ trở về ghế lô trước Cảnh Phí, vừa muốn đẩy cửa ra, liền nghe thấy bên trong truyền tới tiếng cười, hình như là giọng  của  người đàn ông trẻ tuổi, hai người vừa  cười, rất là vui vẻ.

Hoắc Chính Phàm?

có khả năng, giọng  của Hoắc Chính Phàm  phải vậy, hơn nữa trong khoảng thời gian này  cùng Vu Nhiễm cơ hồ cũng chưa bao giờ cho nhau sắc mặt tốt.

“Aizz,  đứng ở đây làm gì? Sao  vào?” Cảnh Phí ở phía sau vỗ vỗ bả vai ,  xong liền duỗi tay đẩy cửa.

Kỷ Niệm Sơ còn chưa kịp cản  đẩy cửa vào, cửa cũng  bị đẩy ra, hai người bên trong cũng hướng về phía này nhìn qua.

Ánh đèn ấm áp của quán bar chiếu xuống, biểu tình của mấy người có vẻ thập phần quỷ dị, bốn người tám đôi mắt nhìn nhau, sửng sốt  hồi lâu.

Vẫn là Vu Nhiễm phản ứng trước, hướng về phía hai người vẫy tay, “Ai, hai người đứng ở cửa làm gì? Tiến vào ?”

Biểu tình của Cảnh Phí khó có thể miêu tả nhìn chằm chằm Vu Nhiễm  hồi lâu, lại đem tầm mắt chuyển qua  người nam sinh trẻ tuổi bên cạnh,  nhìn   có chuyện gì ,  khi nhìn kỹ rồi   bị hoảng sợ.

Tống Hoài? Sao  lại ở đây?

Còn ở bên cạnh Vu Nhiễm nữa?

Nhớ tới bạn trai ngoài vòng của Vu Nhiễm, hình như lúc ấy cũng mười chín hay hai mươi tuổi gì đó bắt đầu ở bên cạnh Vu Nhiễm, nghĩ tới đây, chuông cảnh báo trong lòng Cảnh Phí reo vang, sắc mặt đột biến.

Tống Hoài  đợi mọi người mở miệng, liền dẫn đầu đứng dậy, hướng tới Cảnh Phí và Kỷ Niệm Sơ hơi hơi gật đầu, “Chào mọi người, tôi là Tống Hoài, là bạn của chị Vu.”

Cậu  xong ngẩng đầu, lúc nhìn tới Cảnh Phí trong nháy mắt biểu tình có chút dại ra, hơn nửa ngày cũng chưa hồi phục lại, tới khi biểu tình nghi hoặc của mọi người lộ ra, rốt cuộc cũng thấp giọng mở miệng, “ họ.”

Kỷ Niệm Sơ và Vu Nhiễm: …

Cảnh Phí phục hồi lại tinh thần chửi ầm lên, nhanh chóng vọt tới trước mặt Vu Nhiễm, “Tôi  cho  biết,  dám mơ tưởng cua em trai tôi, em tôi còn ,  còn chưa 20,  có còn là con người  !”

Tác giả có lời muốn : Kỷ Niệm Sơ: Mặt khiếp sợ

Cảnh Phí:……

“……”

Hơn nửa ngày Vu Nhiễm mới tiêu hóa được   này, rốt cuộc quay đầu lại nhìn Tống Hoài đứng bên cạnh, kinh ngạc hỏi, “, là  họ cậu?”

Tống Hoài  dám nhìn , cúi đầu ừ  tiếng.

Kỷ Niệm Sơ xoa xoa cái trán, chuyện gì đây?

Nếu Tống Hoài là em họ của , vừa rồi nghe cậu ta xưng hô như vậy, vậy  lẽ cậu ta  biết Cảnh Phí là    sao?

Sếp lớn giấu tốt thế.

“Dừng, về nhà về nhà, ngày mai sáng sớm còn phải  tham gia nhóm, hôm nay trộm xin nghỉ sớm để về sớm, nên tôi mới có nửa ngày nè.” Vu Nhiễm xua xua tay,  bên dọn đồ xong,  tới bên cạnh Cảnh Phí vỗ vỗ bờ vai của ,  lời thấm thía, “ yên tâm 100 phần trăm , tôi    cua em  đâu.”

“Tôi còn chưa tới trình độ này, hơn nữa tôi có…” Vu Nhiễm   nửa, dừng lại,   tiếp.

Cũng đúng,  có người bạn trai có như  có cũng  có gì khác nhau.

Che giấu cảm xúc của mình , Vu Nhiễm hướng về phía mấy người kia phất tay, “Tôi về đây, sáng sớm ngày mai còn phải lên máy bay nữa.”

xong lập tức  ra ngoài,  quan tâm biểu tình của mấy người đó,  xong chuồn  nhanh, như là chạy trốn.

Tống Hoài thấy vậy, cũng hướng tới hai người gật đầu, đuổi theo.

“Ai tên nhóc kia đứng lại cho tôi!” Cảnh Phí ở đằng sau kêu cậu, nhưng Tống Hoài cũng chưa từng để ý tới , nhanh chóng đuổi theo Vu Nhiễm.

Kỷ Niệm Sơ nhìn điện thoại, 11 giờ, còn chưa nhận được tin nhắn trả lời nào, tin nhắn cuối cùng còn dừng lại ở tin nhắn của .

Cảnh Phí ở đằng sau Kỷ Niệm Sơ đột nhiên bất thình lình hỏi  câu, “Tên nhóc Tống Hoài này   thích Vu Nhiễm ?”

Kỷ Niệm Sơ nghe vậy có chút buồn cười xoay người nhìn , “  xem?”

-

Bên này Vu Nhiễm mới vừa ra khỏi quán bar, lên xe, Tống Hoài ở đằng sau liền đuổi tới, nhìn  ngồi   chiếc xe thể thao phong cách màu đỏ rực, cậu  tới bên cửa sổ xe gõ gõ, “Chị, chị uống rượu, để em chở chị .”

hỏi ngược lại. “Vậy cậu cũng  uống?”

Tống Hoài cúi đầu, cười đến có chút thẹn thùng, “Em  uống, vừa rồi em uống nước lọc, chứ  phải uống rượu.”

“Tốt lắm, dù sao tôi cũng định nhờ cậu lái thay.”

Vu Nhiễm xuống xe rồi ngồi  ghế phụ,  chiếc xe bên cạnh nhanh chóng chạy ngang qua , vốn dĩ  chiếc xe cũng  có gì đáng chú ý, nhưng chiếc xe kia lái tốc độ quá nhanh,  liền  chút để ý nhìn lướt qua.

Nhìn qua, trong lòng  bỗng nhiên nhảy dựng lên.

Porsche Panamera, đuôi biển số xe là 0493, 493 là số ghép từ chín nét của tên .

Chiếc xe này cùng với biển số xe này là bọn họ  chọn cùng nhau, năm ấy, bọn họ mới ở bên nhau  lâu,  tặng  quà sinh nhật tuổi hai mươi.

Vu Nhiễm nhanh chóng bấm cửa kính xe xuống, thò đầu ra, nhưng chiếc xe kia  sớm  còn thấy bóng dáng.

ta nhìn thấy mình sao, là đặc biệt tới tìm mình sao? Hay là  chỉ là trùng hợp  ngang qua mà thôi?

Tống Hoài ở  bên nhìn bộ dạng thất thần của , chớp mắt,  giọng hỏi , “Làm sao vậy?”

Vu Nhiễm phảng phất giống như  nghe thấy, cúi đầu suy nghĩ chuyện,  móc điện thoại ra nhìn nhìn, mở WeChat, mở tin nhắn xem lại cuộc trò chuyện lại  lần.

có.

Đều  có.

buông điện thoại xuống, trong lòng  thể  đó là mất mát gì, Tống Hoài bên cạnh thấy nàng bộ dạng hôn xiêu phách lạc của , kêu   lần nữa.

Lúc này Vu Nhiễm mới phục hồi tinh thần lại, mờ mịt giương mắt nhìn cậu ta, cảm xúc  che giấu phô bày ra trước mặt cậu ta nhìn  sót  chút gì.

Nửa ngày sau,  mới thấp giọng , “Lái xe .”

Suốt đoạn đường  hai người   gì,  đường mặc kệ Tống Hoài  cái gì, làm mọi cách để  vui vẻ, Vu Nhiễm đều chỉ có lệ cười cười theo, cảm xúc cũng  cao hứng, đáy mắt liếc qua  tia, tất cả đều là mất mát.

Rất nhanh  đến, đậu xe xong Vu Nhiễm liền xuống xe, hướng tới Tống Hoài nhàn nhạt cười : “Cảm ơn cậu hôm nay  đưa tôi về, sau này…”

do dự, vẫn là quyết tâm, “Sau này liền  cần cậu tới đoàn phim thăm tôi đâu, gần đây tôi rất bận,  có thời gian.”

Tống Hoài sửng sốt, giống như  thể lý giải được vì sao đột nhiên lại biến thành như vậy, giọng  của cậu rất thấp, thấp tới mức cơ hồ sắp  nghe được, “Chị, em tới đoàn phim cũng   quấy rầy chị…”

“Tôi… Kỳ  tôi  có bạn trai rồi, cậu có biết .” Câu này Vu Nhiễm   gian nan, ngẩng đầu hướng về phía cậu ta mà cười, nụ cười có chút miễn cưỡng.

Chắc là do uống rượu, nên trong miệng  vừa khô vừa chát, trong  khí đều tràn ngập hương vị   thích.

Tống Hoài nhìn ,   chuyện.

“Cậu cũng về nhà sớm  chút , về đến nhà gửi tin nhắn qua t WeChat cho tôi.”  nghĩ, lời     ràng như vậy, chắc cậu ta cũng  nghe ra được .

-

Vu Nhiễm mở cửa  vào trong, ánh sáng trong phòng  tối, chỉ có chiếc đèn bàn lờ mờ chiếu lên chiếc sô pha, cũng chỉ thấy được người đó  ngồi ở  sô pha, rũ đầu, trong tay cầm  quyển sách, chuyên chú lại nghiêm túc.

Sườn mặt của  bị đèn vàng màu vàng ấm bên cạnh chiếu xuống, có vẻ thực ấm áp,  người thậm chí còn mặc áo blouse trắng của bệnh viện, bên trong là áo sơ mi màu xám nhạt, chỉ mở nút áo  cùng ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo như ngọc.

Nhìn từ góc độ này,  thậm chí có thể thấy  ràng lông mi  vừa dày vừa dài, ánh đèn chiếu xuống trang sách  ra  cái bóng .

trở về giống như cũng  nằm ngoài ý muốn của , cũng  bị  ảnh hưởng gì, ngồi  ghế sô pha  nhúc nhích, biểu tình lạnh nhạt,  nhanh  chậm lật trang xem sách. (Cha này bị điên rồi)

Vu Nhiễm đánh giá liếc mắt nhìn căn phòng  cái, nửa tháng rồi   trở về  kỳ  cũng  khác gì mấy, nhưng lại làm  có cảm giác  nhiều năm rồi chưa từng đặt chân tại đây, nơi này hết thảy quen thuộc như cũ lại làm  cảm thấy xa lạ.

còn nhớ  mình  từng mua cho Hoắc Chính Phàm  phòng ở, nhưng mà  lại  nhận, còn tỏ vẻ nguyện ý cùng mình ở chung  chỗ là.

Lúc ấy  rất vui, cho rằng mình đặc biệt đối với .

Cho dù đối với ai  cũng đều  bộ dáng lạnh như băng, nhưng  tin tưởng chính mình, nhất định có thể xâm nhập vào trong lòng , chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi.

Bây giờ ngẫm lại,   buồn cười,  chỉ là  muốn nhận đồ của mình mà thôi.

“Sao  bật đèn để đọc sách,  bị hư mắt mất.”  rót cho mình ly nước, ngồi xuống bên cạnh , nhàn nhạt .

Hoắc Chính Phàm nghe thấy   chuyện, thả sách trong tay xuống, ngẩng mặt lên nhìn , giọng  bình đạm, “Sao đột nhiên lại quay về.”

“Em  nên trở về sao?” Giọng Vu Nhiễm cũng trở nên sắc bén hơn,  nhìn , trong con ngươi tràn ngập  quật cường.

tựa hồ là có chút kinh ngạc với ngôn từ sắc bén của Vu Nhiễm, lại nghĩ tới cái gì, trong đầu  lên gương mặt tươi cười của Vu Nhiễm cùng người đàn ông kia ở Giang Thành, Vu Nhiễm còn ngồi ở  ghế phụ, nam sinh lái xe cười đùa với .

Hình như trước giờ ở trước mặt mình  chưa từng cười  cách chân  như vậy, ở trước mặt mình,  luôn trong bộ dáng  cẩn thận, cố tình duy trì mối quan hệ này, từng giây từng  giống như chưa từng cười chân  như vậy ở trước mặt mình, ở trước mặt mình,  luôn cẩn thận từng li từng tí, cố gắng duy trì mối quan hệ này, từng giây từng phút sợ mình tức giận, trăm phương ngàn kế dụ dỗ mình.

ở trước mặt mình, hình như từ trước tới giờ chưa từng lộ ra mặt chân  đó.

nhìn Vu Nhiễm qua lại với nam sinh kia, trong lòng rất  thoải mái, ở trước mắt bọn họ cố tình phóng ga  nhanh, giống như muốn đem gương mặt tươi cười  dành cho mình của  vứt ra  xa. (Cha nghĩ  hà, chứ cha  có làm)

đường trở về nhà,  cũng  có về phòng ngủ, vẫn luôn ở phòng khách đọc sách,   đợi .

Kỳ  chờ  vì cái gì, chính  cũng  biết.

Hoắc Chính Phàm trầm mặc  lát, mới thấp giọng mở miệng, “Vu Nhiễm, em phải quay về làm chính mình thôi.”

Vu Nhiễm nghe vậy ngẩn người, thấp giọng cười, giọng điệu lại trở nên bén nhọn, “Quay trở về làm chính mình? Ha ha, quay về làm chính mình, em cũng muốn, em cũng muốn.”

xong có chút  khống chế được cảm xúc của mình, hốc mắt đỏ  vòng, vẫn cứ liều mạng nén xuống, “Ba năm trở lại đây, vì , em  trở nên  biết tới bản thân mình rồi.”

Vu Nhiễm  xong, cúi đầu vùi vào gối,  giọng khụt khịt.