Editor: VịtK

# Lương Trữ đoạt đất diễn #

# Lương Trữ nhanh chóng tiến vào giới giải trí #

# Những bức ảnh khiếm nhã của Lương Trữ #

bấm mở bình luận, quả nhiên phía dưới bình luận tất cả đều mắng  ta.

【  bàn cãi: Minh tinh tuyến 18* này đâu ra đây? 】16.8 nghìn likes (Tuyến 18 là diễn viên kém nổi, thường đóng vai phụ hoặc web drama mì ăn liền, theo: Review Trung Quốc)

【 làm gương dẫn đầu trong giới giải trí V: Chỉ có  mình tôi là  biết người này sao? 】12.4 nghìn likes

【 nhớ mãi  quên: Đây  phải là khách mời  cố định trong Thử Thách Ngôi Sao sao,  ràng chỉ có làm khách mời chỉ có  kỳ, còn cố gắng vì mình mà làm tham gia thêm  kỳ nữa à? 】8.3 nghìn likes

【 hôm nay cũng rất nhàm chán: Đây là tự mình mua hot search hả? Muốn  theo con đường đỏ đen giống Kỷ Niệm Sơ sao? 】6.1 nghìn likes

【  trai tốt là tôi: Hotsearch này  đáng xấu hổ, tự mình xào mình? Nhân lúc còn sớm rút lui . 】2.7 nghìn likes Tán

……

Kỷ Niệm Sơ tắt điện thoại cười cười, nếu hot search ngày hôm qua bị Bùi Lương Thành triệt tiêu,   cần nghĩ cũng biết lần này khẳng định là bút tích của .

Rốt cuộc sếp lớn cũng  làm nên tích  gì, Bùi Lương Thành  như cọng lông hồng triệt tiêu hết mấy thứ đó, còn nhanh chóng dứt khoát nữa, muốn đào ra việc xấu của Lương Trữ cũng  phải việc gì khó.

đứng lên, nhìn quần áo rớt đầy đất ngay chân giường, có chút đau đầu, bất quá tuy  người  đau, nhưng lại khô mát,  có bất luận cảm giác dính nhớp nào.

Nghĩ tới đây, mặt  lại đỏ lên,  khẳng định  tắm cho mình rồi.

Nhân lúc cháy nhà mà  hôi của!

Đồ bại hoại!

Trong lòng Kỷ Niệm Sơ  thầm đem Bùi Lương Thành ra mắng vài lần, vừa định nhặt quần áo dơ bẩn dưới đất lên, lại phát  ra  tủ đầu giường có  cái đầm dài màu lam nhạt, ở  còn có áo khoác màu trắng, xếp gọn gàng chỉnh tề.

Hô, chuyện này. Làm xong chuyện coi bộ cũng khá tốt.

Trong lòng Kỷ Niệm Sơ lẩm bẩm vài tiếng, mới vừa mặc quần áo xong, ngoài cửa liền tiếng bước chân nhè  truyền tới,  vội vàng sửa sang lại tóc mình  chút, lại sửa sang lại quần áo  người, vừa vặn, lúc này Bùi Lương Thành  tới.

“Niệm sơ, lại đây ăn cơm.”  hướng về phía  ôn nhu cười, vẫy vẫy tay.

Kỷ Niệm Sơ cúi đầu  thấy , lại  biết rằng Bùi Lương Thành nhìn  ràng dấu vết  người , còn ở phía dưới cổ, là  cái dấu răng sưng đỏ.

Ánh mắt  tối sầm lại vài phần, kiên nhẫn hỏi lại  lần nữa, “Cục cưng, sao vậy?”

“!”

Kỷ Niệm Sơ bị tiếng gọi ‘cục cưng’ này bỗng nhiên ngẩng đầu, “Em… …”

rối rắm nửa ngày, lập tức  biết nên  cái gì mới tốt, cuối cùng tới khi Bùi Lương Thành nhìn  chăm chú, cọ tới cọ lui, đứng lên,  ra ngoài.

Lúc  đứng rửa mặt trong toilet,  rốt cuộc cũng phát  dấu răng  cổ mình, dùng tay  nhàng chạm vào liền đau đến  chịu được, giống như  được bôi thuốc mỡ, có chút mát lạnh, nhưng vẫn sưng như cũ.

lại ở trong lòng đem  ra mắng mấy lần, phát sốt vậy còn có thể lăn lộn được, coi như cũng tốt.

Rửa mặt xong rồi  ra ngoài, ngồi xuống bàn ăn,  bàn  dọn xong năm sáu món,  có món nào là   thích cả.

“Hot search lần trước là  triệt tiêu sao?”  đột nhiên mở miệng hỏi .

“Ừ.”

“Vậy lần này việc xấu của Lương Trữ cũng là  tuôn ra luôn?”

“Ừ.”

Bùi Lương Thành trả lời từng câu  xong, giương mắt nhìn , trong ánh mắt tràn đầy thành khẩn, “Cục cưng, bất luận em hỏi  cái gì,    lừa em.”

“ vĩnh viễn vĩnh viễn  em, vĩnh viễn chân thành với em.”  .

Tác giả có lời muốn : Hôm nay ngọt hay  ngọt!!!

Kỷ Niệm Sơ bị  bất thình lình thổ lộ  sửng sốt, vì sao  luôn có cảm giác hai người bọn họ  quen biết từ lâu rồi, tình  của   phải là giả,  có thể cảm nhận được.

Nhưng mà bọn họ mới ở bên nhau  lâu, sao tình  lại có thể chân thành nồng nhiệt như vậy chứ?

suy nghĩ tới mức xuất thần,  chú ý tới tới ` Bùi Lương Thành  ngồi xuống bên cạnh , đưa tay vuốt cổ , dùng lòng bàn tay  nhàng vuốt ve, ôn nhu lại thương tiếc.

thấp giọng hỏi , “Đau ?”

Kỷ Niệm Sơ tức giận trừng   cái, “  xem?”

là  nghĩ tới,  cư nhiên có thể cắn  dấu vết  ràng  cổ  như vậy,  như vậy, làm sao  có thể  ra ngoài gặp người khác?

“  thử xem, game show Thử Thách Ngôi Sao em còn chưa quay xong, bây giờ còn phải  quay tiếp, bộ dạng này sao em có thể xuất  trước ống kính?” Miệng  còn  ngậm  ngụm cơm, quai hàm căng phồng, trừng mắt hỏi .

Bùi Lương Thành đem mặt để sát vào  chút, chớp chớp mắt, giọng  trầm thấp, “Cục cưng   muốn trách  sao?”

“!!!”

Bà nó, lại nữa hả!?

Kỷ Niệm Sơ  có tiền đồ mày xoay người qua chỗ khác, gương mặt hồng tới phát sốt, mặt ngoài  nhìn  có gì, nhưng nội tâm  sớm trời sụp đất nứt.

Mẹ kiếp, cẩu nam nhân* này từ khi nào biết dùng chiêu này rồi?! Làm được  lần rồi làm tới hả,  lần hai lần ba lần rồi tới n lần? (xin phép mọi người mình để nguyên vậy, chứ dịch ra nghe thô lắm, người đàn ông chó?)

Nhưng cố tình  còn phải chung đụng với con người này, bị  ép tới gắt gao,  có sức để phản kháng.

được,  thể như vậy được,  nhất định phải tạo ra cuộc cách mạng chống đối!?

*

Phòng họp bệnh viện Nam Cẩm

Giáo sư Tiêu  giảng bài ở phía , mở giáo trình ra, bắt đầu đâu vào đấy giảng bài, viết dòng chữ ‘Lòng tin  hợp lý – liệu pháp hoá cảm xúc hợp lý’  bảng điện tử trắng.

“Trải qua nhiều lần biện luận, nghiên cứu và thảo luận, chúng ta phát ……”  giảng đến  nửa, đột nhiên tạm dừng lại.

Chỉ học sinh  đắc ý nhất  ngồi ở hàng ghế đầu, tuy rằng đôi mắt của Hoắc Chính Phàm nhìn chằm chằm về phía trước, nhưng hai mắt lại vô thần, đáy mắt trống rỗng, hiển nhiên là  thất thần,  biết  suy nghĩ cái gì.

giống như chưa phát  ra giáo sư  ngừng giảng bài lại, trong đầu  lên tất cả đều là đầy mặt nước mắt của Vu Nhiễm, khuôn mặt quyết tuyệt của , còn có câu hỏi kia mà  hỏi .

“Em vẫn luôn suy nghĩ, ba năm trở lại đây, rốt cuộc có người nào có thể làm  trở nên khác  .”

“Chúng ta tách ra  khoảng thời gian .”

Trở nên khác ?

Ba năm này,  trở nên khác  sao?

thay đổi sao? Kỳ , chính  cũng   lắm.

Giáo sư Tiêu đột nhiên xuống bục gõ gõ cái bàn ,, “Bác sĩ Hoắc? Tôi vừa mới giảng lòng tin  hợp lý,  có nghe giải thích ?”

như từ trong mộng tỉnh lại, đứng lên hướng về giáo sư hơi hơi gật đầu, trả lời  cách chi tiết, “Là  nhà tâm lý học về tâm thần học,  cầu đầu tiên cần phải biết nguyên nhân nào dẫn tới bệnh tình của bệnh nhân bị kích phát, sau đó nhà tâm lý học cần phải phân tích thái độ và lòng tin cho người bệnh khi họ đối mặt với tình trạng kích phát…”

xong, ngồi xuống  lần nữa, giáo sư nhìn   sâu, sau đó trở về bục giảng rồi hướng về phía dứoi gật đầu, “Ừ, bác sĩ Hoắc   tồi.”

Cuộc họp kết thúc, Hoắc Chính Phàm    lời thu thập đồ vật rời , còn  chưa được mấy bước  bị người khác gọi lại.

quay đầu lại, chỉ thấy giáo sư hướng về phía  vẫy vẫy tay, cừoi hoà ái, “Tiểu Hoắc rảnh , tới văn phòng tôi  chuyến.”

- ---------------------

Văn phòng khoa tâm thần

“Tiểu Hoắc, sao gần đây tâm trạng của cậu  được tốt, lúc làm đề tài luôn thất thần.” Giáo sư Tiêu đẩy mắt kính lên,  bên sửa soạn lại sách  bàn, giáo thụ đẩy đẩy kính viễn thị,  bên sửa sang lại sách  bàn  cách có trật tự.

mặt Hoắc Chính Phàm mang theo  chút xin lỗi, “Xin lỗi giáo sư, là vấn đề ở tôi, khi về tôi  suy nghĩ nhiều hơn.”

Đối với lời xin lỗi của  giáo sư Tiếu cũng chỉ nhàn nhạt cười cười, cũng  để ý, tạm dừng  chút, tiếp theo lại hỏi , “Bây giờ cậu sắp học xong nghiên cứu sinh rồi, có định làm gì tiếp theo ?”

“Là làm chính thức ở Nam Cẩm, hay vẫn tiếp tục học lên tiến sĩ?”

“Ở lại hay là ra nước ngoài?”

Giáo sư hỏi xong, Hoắc Chính Phàm cơ hồ lập tức nghĩ tới Vu Nhiễm,  tới  nước ngoài điều đầu tiên  nghĩ  phải là mẹ  nằm trong phòng bệnh.

Càng  phải là người ba như quỷ hút máu kia, mà là Vu Nhiễm, bất luận nghĩ tới chuyện tốt xấu gì, vẫn luôn là .

ngẩn người, trầm mặc  lát, “Giáo sư, tôi chưa nghĩ tới chuyện này.”

“Cậu cũng biết, trình độ của khoa tâm thần trong nước  cao, nếu tính làm lâu dài, tôi đề nghị cậu vẫn nên ra nước ngoài đào tạo sâu, đương nhiên, nếu cậu vẫn muốn ra sức học lên tiến sĩ, giáo sư tôi cũng có tài nguyên  tồi, có thể vì cậu mà giới thiệu.”

Ông nhàn nhạt , “Cậu là người tài năng thiên phú nhất trong đám học sinh của tôi, tự nhiên tôi cũng có hy vọng cậu có thể tốt hơn, hy vọng cậu hiểu được.”

“Dạ, giáo sư, tôi hiểu, cảm ơn ngài.” Hoắc Chính Phàm đứng lên, cúi đầu chào giáo sư Tiêu.

ra tới cổng lớn bệnh viện, thời tiết ngày càng lạnh, gió thổi bên ngoài, vốn dĩ định về nhà, nhưng  trận rồi  trận gió thổi lạnh làm  đau đầu.

định về nhà.

đem chìa khoá xe mới vừa lấy ra tuỳ tay ném trở lại trong túi, sắc trời  tối, nhìn bóng đêm bao phủ thành thị,  có chút mờ mịt, ở trong bóng đêm phát ngốc, trong lúc nhất thời cũng  biết nên  đâu.

Tới Kinh Thị  nhiều năm, giống như ở đây  người bạn để  chuyện  cũng  có,  rất bận, thời học sinh  bận học, vội vàng lấy học bổng, vội vàng  làm việc bán thời gian.

Sau đó lại có công việc, lại bận rộn với công việc, bận làm việc quan trọng, hình như  cho chính mình có  chút cơ hội để thả lỏng.

Lúc học đại học tính cách quái gở, đối với ai cũng lạnh nhạt, có thời gian rảnh rỗi cũng ngâm mình trong thư viện, cũng  thích xã giao, cho nên dù là công việc, vẫn như cũ duy trì thói quen này.

phải  có người có ý muốn tiếp cận ,  phải  có người muốn theo đuổi , nhưng  vẫn luôn là bộ dáng  mặn  nhạt, những người đó cũng từ bỏ.

Chỉ có  mình Vu Nhiễm,   thường xuyên quấn lấy mình,   thường xuyên nấu cơm cho mình ăn, còn nếm thử  số món ăn kỳ lạ nữa.

Vì để  thích, còn  đặc biệt quay lại hỏi thăm sở thích của , chỉ cần   đóng phim,  khi rảnh rỗi, cơ hồ đều quấn lấy mình.

Năm ấy,  đứng trước mặt mình,    ấy biết mẹ mình bị bệnh nặng,  lo được tiền thuốc men, ngay cả tiền học cũng là tiền vay mượn.

có thể trợ giúp cho mình, điều kiện tiên quyết là ở bên cạnh , làm bạn trai .

Lúc ấy  18 tuổi, phản ứng đầu tiên là chán ghét ,  cùng những người đó giống nhau, thấy trong ánh mắt của chính mình đều là kinh diễm, chán ghét việc  điều tra mình, vì mình mà khuôn mặt kia  từ thủ đoạn.

Nhưng  lại  có biện pháp,  thực trước mặt,   thể  cúi đầu.

đề ra   cầu, cho  thời gian là  năm, sau đó   ở cùng , Vu Nhiễm cũng rất dễ  chuyện, cơ hồ  do dự chút nào liền đồng ý.

Sau đó, vào lúc 19 tuổi,  23 tuổi, bọn họ rốt cuộc ở bên nhau.

Ký hợp đồng 4 năm. (Vậy là còn 1 năm)

-

Bên cạnh truyền tới tiếng kèn dồn dập, Hoắc Chính Phàm phục hồi tinh thần lại, lúc này mới lui ra phía sau  chút để nhường đường.

cảm thấy mình có chút  tỉnh táo, bằng  sao lúc nhắm mắt tất cả chỉ toàn thấy gương mặt của Vu Nhiễm?