Tác giả Sơ Dữ

Editor: VịtK

để tự rước lấy nhục hả?

quyết tâm rồi, chỉ đơn giản xoá luôn lịch sử trò chuyện với Cảnh Phí, bao gồm bức ảnh kia, trực tiếp tắt nguồn điện thoại, chui người vào mền, ép buộc mình  suy nghĩ về .

*

Kỷ Niệm Sơ buồn chán ở nhà  tuần rồi cũng  ra khỏi cửa, cỏ cũng sắp mọc lên cao rồi, đúng lúc bắt đầu quay tiếp game show, Thử Thách Ngôi Sao.

Lần trước quay xong 3 tập, quả nhiên số lượng người hưởng ứng cũng  tồi, độ hot của  và Kiều Lang được xào rất cao, sau đó  lại bị chụp cảnh  hôn môi với Bùi Lương Thành ở bãi đâu xe, độ hot càng thêm cao.

cơ bản mỗi ngày đều có tên   hot search.

Bất quá trong khoảng thời gian này  trốn tránh ở nhà   ra cửa, nên mấy người truyền thông đó cũng  chụp được thông tin tốt gì.

Bên phía Quý Chân mới vừa nhận giúp   kịch bản mới ở Thượng Hải, cho nên chưa kịp bay về Kinh Thị, trực tiếp ở bên kia chờ , bảo để Lý Linh Thanh tới đón .

Hai người ngồi  máy bay, suốt đoạn đường  máy bay Kỷ Niệm Sơ vẫn luôn trò chuyện với Vu Nhiễm.kỷ niệm sơ  đường vẫn luôn cùng Vu Nhiễm trò chuyện thiên.

【 ngủ ngon: Cậu diễn tới chừng nào  đóng máy? 】

【 nhiễm:  biết, nhưng mà chắc cũng nhanh thôi. 】

【 nhiễm: Sao vậy, nhớ tớ hả? / *móc mũi* 】

【 ngủ ngon: Định sau này ở đâu ụ? 】

【 nhiễm: Cậu còn lo lắng cho tớ hả? Tớ có nhiều phòng như vậy, cũng  thiếu cái kia, dù sao tớ cũng  về lại đó đâu. 】

Kỷ Niệm Sơ nhìn tin nhắn Vu Nhiễm  màn hình, lập tức  biết nên  gì mới tốt, hơn nửa ngày, ngẫm nghĩ.

【 ngủ ngon: Lần này hai người   là nghiêm túc sao,   chia tay? 】

Lần này  lâu cũng  nhận lại được tin nhắn gì, Kỷ Niệm Sơ thở dài  hơi, cũng nhàm chán, lướtvòng bạn bè ưu tiên.

[ Sếp lớn:  lâu  gặp các trưởng bối, hôm nay rốt cuộc cũng gặp lại. *cụng ly* ] [ hình ảnh ][ hình ảnh ]

Ở dưới kèm theo  vài hình ảnh, bấm vào hình, là Cảnh Phí và hai người lớn tuổi  khoác vai nhau, hướng về phía màn ảnh mà cười.

Kỷ Niệm Sơ rất là cảm khái, ngày đó nếu  phải thấy băng vệ sinh, khả năng này cả đời  cũng  nghĩ Cảnh Phí là    hàng  giá …

Tuy rằng   vì sao  lại muốn cải trang thành đàn ông, nhưng nhìn vậy  thấy cải trang cũng được lâu rồi, chắc là do chuyện trong nhà nên  thoát vai ra được, nghe  trong nhà sếp lớn là con trai độc nhất.

À, bây giờ con  duy nhất mới đúng.

Nhiều năm như vậy cũng  biết sao  có thể xoay sở được, chắc là cũng mệt lắm.

Cũng  biết mấy năm nay  quen nhiều nữ minh tinh như vậy, nhờ vậy mới làm chuyện này thành thạo được, quen nhiều nữ minh tinh vậy mà cũng chưa từng ngủ chung lần nào, chẳng lẽ mấy người đó  nghi ngờ sao, vẫn còn muốn quen  trong vòng giải trí này sao?

quan hệ tình dục, chuyện sinh hoạt còn có thể duy trì tới tận bây giờ,  bái phục.

Trong lòng Kỷ Niệm Sơ suy đoán, điện thoại lại nhận được  tin nhắn.

【 nhiễm: Ừ. 】

Kỷ Niệm Sơ thở dài  hơi, bấm vào vòng bạn bè của Vu Nhiễm, nội dung bên trong  bị xoá sạch, chỉ còn lại Hoành Giang.

Rốt cuộc cậu ấy cũng hoàn toàn tỉnh ngộ rồi sao, chứng minh rằng cậu ấy  thay đổi được Hoắc Chính Phàm?

buông điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cảnh sắc bên ngoài cửa sổ cả, Lý Linh Thanh bên cạnh lại là liếc mắt nhìn thấy dấu răng  cổ .

Tuy rằng  qua  khoảng thời gian, hơn nữa còn cố tình dùng áo để che ại, nhưng vẫn  ràng như cũ.

nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng cũng  cẩn thận hỏi , “Chị Niệm Sơ, chuyện ảnh chụp kia là …”

Lời  này của  rất do dự, giống như  suy nghĩ có nên noi ra hay , Kỷ Niệm Sơ cũng  nhìn , chỉ nhàn nhạt , “Muốn hỏi gì  hỏi .”

“Người  ảnh chụp ngày đó là học trưởng Bùi ạ?”  cắn cắn môi, cuối cùng vẫn đem nghi vấn trong lòng ra hỏi.

Kỷ Niệm Sơ rốt cuộc cũng quay đầu nhìn , cười trả lời, “Đúng vậy.”

Trả lời rất kiên quyết,  cảm thấy nếu  ở bên nhau, vậy cũng  có gì để giấu giếm.

“Vậy sao chị Niệm Sơ quen được học trưởng Bùi vậy ạ?”  lại  lần nữa tò mò hỏi.

Kỷ Niệm Sơ cũng  để bụng sao  hỏi vậy,  chút để ý trả lời, “Gần đây, chị quen biết ảnh cũng  bao lâu, sao vậy?”

Quen biết gần đây…

Quả nhiên    nhớ .

Lý Linh Thanh cúi đầu, có chút tỉnh ngộ,  nhớ lại mấy năm trước, hai người nàng lại hồi tưởng khởi mấy năm trước, tình  của hai người làm náo động toàn trường,  ai mà  biết.

Cho dù bọn họ rời trường cùng lúc, Kỷ Niệm Sơ học xong lớp 10   theo Bùi Lương Thành tốt nghiệp cấp ba.

Nhưng lại có  đoạn thời gian rất dài trong trường, vẫn truyền tai nhau tin đồn và truyền thuyết về hai người.

hơn bọn họ vài tuổi, khi nhập học  hai người   còn ở trường nữa, nhưng vẫn như cũ vẫn nghe được  ít chuyện về bọn họ.

Học xong cấp ba, giống như  có tin tức gì của hai người nữa, giống như bốc hơi trong biển người mênh mông.

Vừa tốt nghiệp đại học xong,  liền  nộp hồ sơ xin việc làm khắp nơi, lại  nghĩ rằng trời xui đất khiến được Hoàn Vũ lựa chọn làm trợ lý của Kỷ Niệm Sơ.

khắc kia nhìn thấy  ấy,  cơ hồ lập tức liền nhận ra, cho dù chưa gặp trực tiếp mà chỉ được thấy qua bảng thông báo và mấy bức ảnh.

Nhân vật xuất sắc như vậy,   dễ dàng quên.

Nhưng bây giờ  ấy lại độc thân, hơn nữa hình như cũng  nhớ  chuyện gì  xảy ra.

còn nhớ  hôm đo  tuyên truyền bộ phim,  và Quý Chân ra sân bay đón , đụng phải  và Bùi Lương Thành,  ràng hành động giữa hai người cho người khác cảm giác gì chỉ là người quen với nhau bình thường thôi, thấy sao cũng  phải là cảm giác  quen nhiều năm.

Lúc ấy  liền hoài nghi, hôm nay hỏi như vậy, càng làm cho  thêm xác định    mất trí nhớ. (omgg)

vì sao Kỷ Niệm Sơ lại quên chuyện năm đó, còn chuyện liên quan tới Bùi Lương Thành cũngquên luôn, ngược lại ở trong giới giải trí hô mưa gọi gió, mấy người bạn học năm đo  lẽ  ai từng nhắc qua chuyện của bọn họ với  ấy sao?

Hay là mấy bạn học năm đó bị Bùi thị cảnh cáo,  cho phép tiết lộ ra? Hay là  thời gian  qua lâu rồi, nên  quên rồi?

Nhưng rốt cuộc tại sao  ấy lại quên những chuyện năm đó, rốt cuộc năm đó  xảy ra chuyện gì?

Càng làm cho  cảm thấy kinh ngạc hơn là, bây giờ  vòng vòng, rốt cuộc cũng quay lại điểm bắt đầu, bọn họ lại ở bên nhau. (Tự nhiên tới khúc này làm nhớ tới bài ‘Nếu Ta Còn ’ của Lê Thiện Hiếu, trong đó có  câu là ‘Em à, khi  nhau  về bên nhau.’)

“Rốt cuộc vẫn là ở bên nhau…” Lý Linh Thanh chìm vào trong hồi ức  tự kiềm chế được,  thào trongmiệng.

Trong lòng Kỷ Niệm Sơ sơ  nghĩ về chuyện của Vu Nhiễm,  nghe kỹ   gì, “Vừa rồi em mới  gì, chị nghe  .”

Lý Linh Thanh bỗng nhiên phục hồi lại tinh thần, lắc đầu, cúi đầu,  giọng : “ có gì.”

Kỷ Niệm Sơ thấy bộ dạng này của ,   gì nữa, quay đầu nhìn lại.

Lý Linh Thanh nghĩ rồi lại nghĩ, ở trong lòng suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc  chắc mà hỏi, hỏi  cách cẩn thận, “Chị Niệm Sơ, hồi cao trung* chị học trường nào vậy ạ?”

Kỷ Niệm Sơ nhướng mày, “Trường trung học tư nhân Dục Đức, sao vậy?”

Thấy Lý Linh Thanh vẫn còn bộ dáng mờ mịt,  xin lỗi mà cười cười, “Năm mười chín tuổi chị bị tai nạn giao thông, chuyện trước đo  nhớ , rất nhiều chuyện  quên. Sau đo chị  du học Mỹ, cho tới tận bây giờ, trí nhớ còn kém, làm chuyện gì xong cũng rất mau quên.”

Lý Linh Thanh mừng rỡ hiểu ra, gật đầu. (Bà này có vấn đề)

ra là như vậy, tai nạn giao thông sao…

Chỉ là  biết có   là tai nạn giao thông hay là mấy người đó dùng chuyện này để giấu giếm chuyện năm đó.

biết lần này hai người  lần nữa ở bên nhau, có bị truyền thông đưa ra ánh sáng, bị công khai hay ? Nếu chuyện năm đó bị vạch trần, nếu  khôi phục lại ký ức,   biến thành bộ dáng gì?

Rất nhanh  tới Thượng Hải, hai người xuống máy bay liền có nhân viên công tác tới đón, tâm trạng của Kỷ Niệm Sơ cũng  tệ lắm, dọc theo đường  đều  chuyện phiếm với nhân viên công tác.

“Chị Niệm Sơ, chị biết ,  biết tại sao Lương Trữ lại bị thế này,  ràng việc xấu bị tuôn ra nhiều như vậy, còn ký hợp đồng làm khách mời nửa mùa sau với tổ tiết mục,  là làm ngừoi ta cảm thấy phản cảm.” Chuyên viên trang điểm nhìn xung quanh, thấy chỉ có mình Kỷ Niệm Sơ và Lý Linh Thanh, và  nhà tạo mẫu, lúc này mới  giọng .

“Đúng vậy, tôi cũng  thích  ấy, lúc nào cũng trông như vậy, còn  phải nhờ việc ‘ngủ’ mà phất lên được sao…” Nhà tạo mẫu tiếp lời.

“Bây giờ bị tuôn ra nhiều việc xấu như vậy, tổ tiết mục chắc là bị điên rồi ư?”

“Đúng vậy, mỗi lần nhìn thấy bộ dạng nhút nhát của  ta tôi lại thấy phiền, lớn lên nhìn cũng coi như là tạm được , nhưng ở trong dàn nữ minh tinh cũng  tính là xuất chúng.”

Kỷ Niệm Sơ nghe vậy từ điện thoại ngẩng mặt lên, có chút kinh ngạc, “ ta ký hợp đồng làm khách mời nửa mùa sau?”

“Đúng vậy.” Chuyên viên trang điểm gật đầu.

cạn lời đỡ trán, “Đó có phải đại biểu cho việc tôi phải gặp  ấy trong khoảng thời gian sắp tới ?”

Chuyên viên trang điểm cùng nhà tạo mẫu hai người liếc nhìn nhau, khẽ cười , “Thấy chưa tôi  rồi, quả nhiên chị Niệm Sơ cũng giống như chúng ta cũng  thích  ấy.”

“Ai, tôi  có đừng  bừa, là hai người   có.” Kỷ Niệm Sơ lập tức phủ nhận, nghiêm mặt .

“Ha ha ha ha ——” Mấy người ở đây đều bị chọc cười, Kỷ Niệm Sơ lại có chút này phiền lòng, ở trong lòng cân nhắc, còn 3 tập nữa, được 1 tuần rồi,  tâ  định từ bỏ sao?

phải sợ gì, mà chỉ là  muốn thấy  ấy, ngẩng đầu  thấy cúi đầu lạ thấy, còn phải diễn kịch trước mặt  ta nữa, quá ảnh hưởng tới tâm tình mình rồi.

*

Vào khách sạn mà tổ tiết mục an bài, sắc trời hôm nay   còn sớm nữa, ngày mai  bắt đầu quay.

Quý Chân gửi tin nhắn cho  qua WeChat,  rằng mình  sớm tới nơi rồi, đợi   lâu, ở phòng 3302, bảo    chuyến, có  số việc tìm .

Kỷ Niệm Sơ nhắn lại  từ ‘ừ’, bảo Lý Linh Thanh về nghỉ ngơi trước , còn mình  tới lầu  khách sạn mua bao thuốc lá, mới vừa tiến vào thang máy ấn tầng 33,  có  người tiến vào.

giương mắt nhìn, Lương Trữ.

Mẹ kiếp,  đúng là  muốn thấy ai,  người đó liền xuất  trước mặt mình, Kỷ Niệm Sơ cũng mặc kệ  luôn, trực tiếp coi như  thấy.

Nhưng người này cố tình  buông tha . tình nhân gia  tính toán buông tha nàng.

“Tiền bối Kỷ, trùng hợp ghê.”  mặt Lương Trữ mang theo nụ cười chào hỏi , nhìn  ra có gì bất thường.

Kỷ NIệm Sơ lạnh nhạt gật đầu, “Ừ.”

phát  Lương Trữ  ấn thang máy, lễ phép dò hỏi, “Ở tầng mấy, cần tôi ấn tầng giúp ?”

“Tôi cùng tầng với .” Lương Trữ cười trả lời.

Kỷ Niệm Sơ  noi gì nữa, thang máy có hai người bọn ,  khí có chút chút quỷ dị, bất quá rấtnhanh,  tới tầng 33 rồi.

dẫn đầu  ra ngoài, cũng  định  chuyện gì với người kia cả, mà người kia ở phía sau rất nhanh cũng  theo.

vừa mới  hai bước, còn chưa được bao lâu, Lương Trữ ở đằng sau  nhàn nhạt mở miệng, “Tiền bối Kỷ, tôi cảm thấy chúng ta cần phải  chuyện.”

“Nhưng tôi lại cảm thấy chúng ta  có gì để .” Kỷ Niệm Sơ cũng  quay đầu mà trả lời lại.

Lương Trữ bị thái độ ngó lơ của  tức giận tới mức   nên lời, dậm chân,

“Tôi biết  là người tuôn ra việc xấu của tôi, tôi cũng biết  có nhược điểm của tôi, nhưng  phải  cũng hack máy tính với điện thoại của tôi rồi sao, dù sao tôi cũng là bất đắc dĩ…”

Kỷ Niệm Sơ nghe vậy rốt cuộc cũng quay đầu lại, hai người đứng ở  hành lang khách sạn bốn mắt nhìn nhau, cười như  cười nhìn , “Chuyện xảy ra tới mức này rồi,   này nọ còn có ý nghĩa gì nữa ?”