Rạng sáng ngày hôm sau, Trương Tịch Nhan cùng chị dâu đến bệnh đưa cơm sáng cho bệnh nhân.

Lúc nàng đi qua phòng bệnh của mấy tay tiểu nhị, nhìn thấy một đôi vợ chồng già hơn 70 tuổi đang chăm sóc cho một tiểu nhị trong đó, còn có cô bé chừng năm sáu tuổi đứng bên cạnh canh giữ cho người nằm trên giường bệnh. Nàng đem bữa sáng đến cho ba nàng, sau đó đi đến phòng bệnh của tiểu nhị, gõ cửa phòng.

Phòng bệnh này là phòng có ba giường, đang nằm ba tay tiểu nhị, còn có thêm ba người nhà thăm bệnh, sáu người sáu đôi mắt tập trung nhìn về phía nàng, không ai quen biết nàng hết, biểu tình trên mặt họ đều viết: Cô là ai? Có chuyện gì sao?

Trương Tịch Nhan tự giới thiệu: "Tôi là Trương Tịch Nhan, Trương Hi Minh là anh trai của tôi."

Một tay tiểu nhị hừ cười, nói: "Trương gia vừa đổ, con chó con mèo gì cũng chạy ra tới." Anh ta ác thanh ác khí kêu lên: "Cút!"

Trương Tịch Nhan nói tiếp: "Ba của tôi là Trương Trường Thọ." Nhưng nhìn thấy biểu tình của ba tay tiểu nhị kia vẫn là "Cô lừa quỷ sao", sực nhớ ra bản thân mình có thể là người mất tích trong núi còn chưa tìm được, vì thế chỉ đành gọi chị dâu tới, chứng minh nàng không phải là lừa đảo.

Ba tay tiểu nhị lập tức thay đổi thái độ, một ngụm một ngụm gọi: "Cô chủ nhỏ", vội vàng nhận lỗi, có chút ngượng ngùng, còn có chút sợ cô chủ nhỏ mặt lạnh. Ông Trương Trường Thọ đã ngã, tới ông chủ của họ cũng tàn phế, cô chủ nhỏ một mình đi lạc trong núi, mọi người đều cho rằng nàng đã gặp phải chuyện bất trắc, kết quả nàng lại không tổn hại chút lông tóc nào, còn tốt hơn bọn họ rất nhiều. Đây là bản lĩnh, muốn không phục cũng không được.

Những người này đều là những người bán mạng cho anh hai của nàng, Trương Tịch Nhan tự nhiên sẽ đối đãi với họ thật tốt. Những người ngày hôm qua đến gây sự kiếm chuyện cũng đã đề tỉnh cho Trương Tịch Nhan một vấn đề, cần phải đề phòng có người kích động người nhà của những tiểu nhị này đến đây gây chuyện. Nàng đi từng phòng thăm những tiểu nhị khác, để lại số điện thoại của mình cho bọn họ, dặn dò bọn họ có chuyện gì thì gọi ngay cho nàng, sau đó kêu chị dâu đi tìm một khách sạn gần bệnh viện để an bài chỗ ở cho người nhà của tiểu nhị, để bọn họ có nơi dừng chân và ăn uống đầy đủ.

Có y tá đến tìm chị dâu, kêu chị ấy đi đóng viện phí và nhận thuốc uống.

Trương Tịch Nhan lúc này mới biết được thủ tục nằm viện của tất cả mọi người ở đây đều là do chị dâu làm, viện phí cũng là do chị ấy lấy tiền riêng của mình đi đóng. Hơn hai mươi người nằm viện, còn có thêm giáo sư Mã và giáo sư Trình nằm ICU đốt tiền như đốt lá me, hơn nữa những tiểu nhị kia đều bị suy dinh dưỡng và thiếu máu nặng, phải truyền dịch dinh dưỡng và hồng cầu liên tục, chi phí nằm viện một ngày thôi cũng đã tiêu hết tiền chị dâu có được.

Nàng đi tìm Trương Hi Minh đòi tiền, biết thêm một chuyện, bởi vì Trương Hi Minh xảy ra chuyện nên không thể cung cấp đủ hàng hóa như đã thỏa thuận cho đối tác, bị bọn họ khởi tố, tài khoản của công ty và của cá nhân anh ấy đều bị ngân hàng đóng băng. Nàng kiểm tra lại tiền công ty, văn phòng hiện tại có khoảng 10 triệu tệ, còn nhà thuốc là số 0. Nhà cung ứng hàng hóa tới, tìm anh họ đòi tiền hàng.

Trương Tịch Nhan lật lại biên lai mà bọn họ đưa, phát hiện tháng trước và tháng này số lượng nhập hàng vô cùng lớn, gấp mấy lần bình thường. Mấy nhà cung cấp hàng hóa nghe nói Trương Hi Minh xảy ra chuyện, ai cũng bắt đầu nóng nảy, suốt đêm chạy tới ngồi xổm trước công ty, ngồi rình trước cửa nhà của Trương Hi Minh, tra xem Trương Hi Minh có những tài sản nào để gán nợ, làm đơn khởi tố và đóng băng tài sản của anh ấy.

Trương Hi Minh nằm trên giường bệnh, bộ dáng muốn chết không muốn sống, để một cô gái hơn hai mươi tuổi đứng ra giải quyết, mấy nhà cung cấp hàng hóa sắc mặt đều không tốt xíu nào. Con gái con đứa trẻ tuổi như vậy thì có thể giải quyết được cái gì.

Trương Tịch Nhan lật qua hóa đơn mà bọn họ đưa tới, nhanh chóng tính nhẩm số lượng, khiếp sợ hỏi: "Hai tháng thôi mà nhập vào số lượng hàng hóa của ba năm, vậy mà các người cũng giao hàng sao?" Lúc anh hai của nàng báo cáo sổ sách, số lượng một tháng, một quý và một năm bao nhiêu đều có nói rõ, đây là loại công việc ổn định lâu dài, trừ phi có tình huống đột phát, bằng không số lượng nhập hàng mỗi năm đều không hơn kém nhau bao nhiêu.

Mấy nhà cung cấp hàng hóa nghe vậy liền biết vị này không phải là người mù mờ không biết gì cả bị lôi ra cõng nồi, nhiều ít vẫn biết một chút chuyện, sắc mặt bọn họ có chút hòa hoãn lại.

Một nhà cung cấp hàng hóa nói, ông ta cùng Trương gia đã làm ăn với nhau mười mấy năm, ngẫu nhiên cũng sẽ có loại tình huống đặc biệt cần nhiều hàng như vậy, thương hiệu của Trương gia vô cùng đáng tin, sẽ không xảy ra sai lầm gì. Ông ta lại liệt kê ra hơn mười loại dược liệu tương đối hiếm thấy và ít dùng tới, sau đó nói cho nàng rằng đột nhiên có ba năm liên tục lượng dùng vô cùng lớn, thẳng đến tiết Thanh Minh năm nay mới ngừng lại. Bọn họ chỉ biết cung cấp hàng hóa mà thôi, đâu cần biết ông chủ Trương vì sao phải cần dùng nhiều như vậy đâu chứ.

Trương Tịch Nhan lật qua mấy bản danh sách dược liệu và giá cả, có chút run bần bật. Thuốc tắm mà nàng ngâm mình, không phải là thuốc mà là tiền a. Nàng đưa trả lại một chồng danh sách và hóa đơn thật dày cho bọn họ, nói: "Các người sao chép ra một bản hóa đơn và danh sách hàng hóa của năm nay đưa cho tôi. Còn tiền hàng, lúc trước tính toán như thế nào thì bây giờ cũng như vậy, tiền hàng chúng tôi nợ các người, ngày mai các người đến công ty của chúng tôi, tôi sẽ thanh toán cho các người. Từ giờ trở đi, trừ bỏ tôi và anh hai của tôi, bất luận người nào đến tìm các người lấy hàng, chúng tôi đều sẽ không trả tiền."

Một nhà cung cấp hàng hóa hỏi: "Trương tiểu thư có thể làm chủ không?"

Trương Tịch Nhan nhẹ nhàng đáp: "Một chút việc nhỏ này thì tôi vẫn có thể làm chủ được."

Việc nhỏ? Công ty của Trương gia đều đã bị dọn không, còn kêu là việc nhỏ? Mấy nhà cung cấp hàng hóa biểu tình khác nhau, nhưng đều có điểm chung là một lời khó nói hết.

Trương Tịch Nhan:??? Thuyền bị hư nhưng mà khung gỗ khung thép vẫn còn đó nha. Việc này nói nhỏ thì không nhỏ, nhưng nếu nói là nghiêm trọng thì cũng không đến mức đó. Suy cho cùng thì cũng chỉ là bên tiêu thụ và bên mua sắm vật liệu liên hợp với nhau trộm đi hàng hóa mà thôi, nguồn hàng và kỹ thuật sản xuất trung tâm vẫn còn, chỉ cần nhãn hiệu không bị đạp đổ thì dọn dẹp lại một chút mặt tiền cửa hàng là có thể một lần nữa khai trương lại rồi. Hiện tại anh hai của nàng tài chính quay vòng đã không còn nên không lấy ra tiền, nhưng trong nhà thì có nha. Mấy anh chị nàng đi làm ăn ở ngoài, mỗi năm đều phải gửi tiền biếu về, chuyện làm ăn của hiệu thuốc cũng là một nơi thu được lợi nhuận kếch xù, tất cả tiền đều do bà nội ba nắm giữ kia kìa. Chuyện làm ăn trong gia đình nếu không đủ vốn xoay vòng, nàng chỉ cần tìm bà nội ba lấy tiền là được, không cần phải viết giấy vay nợ.

Nàng gặp mấy nhà cung cấp hàng hóa xong, tự xuất tiền túi mà bản thân dành dụm được đi đóng viện phí, sau đó gọi điện thoại về quê tìm bà nội ba đòi tiền.

Nhà tổ không có tivi cũng không có internet, nhưng vẫn có một cái điện thoại bàn. Ba năm nàng ở lại đó học nghề, bà nội ba vì sợ nàng ăn khổ không được sẽ điện thoại khóc kể với ba nàng nên đem điện thoại khóa vào trong ngăn tủ.

Buổi chiều ba giờ, Trương Tịch Nhan đang trên đường đi đến kho hàng thì nhận được chuyển khoản của bà nội ba.

Hiệu thuốc là một chuỗi cửa hàng, tổng bộ đặt tại Côn Minh, những địa phương khác thì mở chi nhánh, từ tổng bộ thống nhất phân phối hàng hóa. Nàng đi xem kho hàng trước, cổng lớn khép hờ, bên trong chỉ còn lại chút rác rưởi bị vất lung tung, đồ vật trong kho đã bị dọn đi hết, còn có mấy kẻ lang thang đi vào đây phóng đại tiểu tiện. Nàng đi đến công ty, phát hiện cổng lớn đã bị đạp nát, trước cửa còn bị xịt sơn "Công ty rác rưởi mau trả tiền mồ hôi nước mắt cho chúng tôi", bàn ghế ngã chổng chơ trên mặt đất, nơi nơi đều là rác và giấy vụn, thiết bị làm việc và chút đồ vật đáng giá không còn, tới cái đồng hồ treo tường cũng không thấy đâu. Hồ cá vẫn còn, nhưng do lâu ngày chưa thay nước nên cá trong hồ đã chết sạch, nước biến thành màu xanh lục đậm, thành hồ mọc đầy rêu, trong nước cũng có rêu nổi lềnh phềnh.

Nàng tìm quản lý tòa nhà hỏi thăm xem ai đã dọn sạch công ty, quản lý tòa nhà nói rằng: nghe đồn là chủ công ty chết rồi, công ty phá sản, còn thiếu tiền bên cung ứng hàng hóa, thiếu tiền lương công nhân không trả, có rất nhiều người tới quậy phá, không biết là ai đã đem đồ dọn đi hết. Nàng muốn xem camera, nhưng quản lý tòa nhà lại nói với nàng rằng camera chỉ lưu trữ trong vòng bảy ngày, nơi này bị dọn đi đã hơn một tháng, không còn ký lục lưu lại. Trương Tịch Nhan đi đến cửa hàng chính và các chi nhánh xem qua, phát hiện tất cả đều đóng cửa kín mít.

Nàng liên hệ với tổng cửa hàng trưởng hỏi ông ta chìa khóa cửa hàng, nhưng chỉ nhận được câu trả lời: "Công ty phá sản, chìa khóa cũng không biết đâu mất rồi."

Tổng cửa hàng trưởng họ Vân, kêu là Vân Hải, là một trong số những người tối qua đến thăm anh họ của nàng, đó là một ông già khô gầy, trên người có mùi dược liệu rất nặng, hiển nhiên là người hằng năm tiếp xúc với dược liệu.

Chìa khóa không có khả năng bị mất. Nàng nhẹ nhàng nói: "Không sao, rồi ông sẽ phải trả về thôi." Nói xong liền ngắt điện thoại.

Nàng truy cập vào trang web của công ty, phát hiện trang web vẫn còn hoạt động, vì thế viết một cái thông cáo lên đó: Ông chủ đã trở lại, khôi phục bình thường việc buôn bán, ai chưa nhận được tiền lương, ai chưa kết toán được tiền hàng, mời đến công ty làm việc.

Nàng liên hệ với giám đốc nhân sự của công ty, hẹn anh ta gặp mặt ở quán cafe dưới lầu, tìm hiểu tình huống của công ty và tình hình gần đây của anh ta.

Trương Hi Minh vừa mới ra ngoài khoảng nửa tháng mọi chuyện vẫn bình thường, đến cuối tháng bỗng nhiên có tin đồn thổi này nọ ra tới. Qua tháng sau, quản lý cao tầng xác định ông chủ đã mất tích, vợ của ông chủ cũng không có tin tức của ông ấy, lại qua thêm một đoạn thời gian, mọi người bắt đầu cho rằng ông chủ dữ nhiều lành ít. Ông chủ không tới công ty, vợ ông chủ cũng không xuất hiện, không phát tiền lương, cũng không trả tiền hàng... Không có tiền, mọi chuyện bắt đầu rối loạn. Có công nhân lén trộm đồ vật trong công ty đem ra ngoài bán, nhưng không ai quản.

Trương Tịch Nhan không hỏi vì cái gì không có người quản, cũng mặc kệ có phải là trên làm rồi dưới theo hay không. Hiệu thuốc nhà nàng, kỹ thuật trung tâm được người nhà của nàng nắm giữ, công ty lập ra chỉ là để bán hàng, cái duy nhất có giá trị chính là hàng hóa và nguồn cung. Những thứ quan trọng nhất đều được nhà nàng nắm trong tay, những tên quản lý cao tầng kia có thể tiếp xúc đến nguồn cung cấp nên chỉ có thể lừa bịp một ít hàng hóa. Đến nỗi giám đốc nhân sự kia, mặc kệ việc tăng lượng hàng nhập vào, mặc kệ việc bán ra, mặc kệ tiền bạc, phía trên còn có phó tổng, không tới lượt anh ta chia được xíu nào. Anh ta hiện tại đã bước vào tuổi trung niên, trên lưng gánh khoản vay mua nhà, còn phải nuôi hai đứa con, vợ ở nhà làm nội trợ, bởi vì công ty đóng cửa ông chủ không thấy đâu nên thất nghiệp ở nhà, tìm không ra công việc mới, ngày tháng trôi qua cũng không tốt cho lắm.

Nàng nói với giám đốc nhân sự: "Trở về làm việc, khoảng thời gian không đi làm này cũng được tính lương, ngày mai sẽ phát tiền lương."

Giám đốc nhân sự khó nén nổi kinh ngạc: "Tài khoản của công ty đã không còn tiền nữa."

Trương Tịch Nhan đáp: "Nhà tôi có tiền." Nàng đưa tin nhắn chuyển khoản của bà nội ba cho anh ta xem rồi hỏi: "Đủ để khai trương một lần nữa sao?"

Giám đốc nhân sự: "..." Giàu đến vô nhân tính!

Trương Tịch Nhan nói: "Thông tri cho công nhân trong công ty, ngày mai tới lãnh tiền lương, khôi phục việc buôn bán bình thường trở lại." Nàng lại bổ sung thêm một câu: "Công nhân cũ nếu kêu quay trở về được một người, anh và người đó sẽ được chia phần trăm là 1000 tệ/người." Tuyển người làm phải tốn thời gian, nếu đi săn đầu người* trích phần trăm hoa hồng cho giám đốc nhân sự thì không bằng kêu công nhân cũ quen tay quen việc quay trở về làm tốt hơn. Có tiền phần trăm hoa hồng treo trên đầu dụ hoặc, giám đốc nhân sự muốn kêu người quay trở về thực dễ dàng, để cho anh ta liên hệ người là nhanh và tiện nhất. Đến nỗi những người ngầm chiếm tài sản của công ty, chờ người quay trở về làm việc là có thể điều tra ra được ngay. Những người không trở lại làm việc, hoặc là đã tìm được chỗ khác tốt hơn để làm, hoặc chính là người đã đem tài sản của công ty đi bán lấy tiền phi nghĩa.

Nàng mang theo giám đốc nhân sự đi đến công ty giúp việc gần đó, thuê người dọn dẹp suốt đêm đem công ty dọn sạch sẽ, sau đó đi gọi điện thoại cho chị ba Trương Tịch Nguyệt. Kế toán lúc trước không thể tiếp tục dùng nữa, lâm thời thuê kế toán khác cũng không thể tin tưởng, đành phải nhờ chị ba đưa mấy người đáng tin cậy đến cho nàng mượn dùng gấp.

*Săn đầu người: tiếng Anh là headhunt, là một loại hình dịch vụ chuyên hỗ trợ tuyển dụng nhân sự cho các công ty có nhu cầu tuyển dụng

Trương Tịch Nguyệt: "..." Thiệt muốn điên mà! Chị ta mã bất đình đề mang theo giám đốc tài vụ và nhóm nhân viên kế toán leo lên chuyến bay sớm nhất chạy đến.

Cả đoàn kế toán buổi tối chạy đến nơi, sau đó phát hiện... À há, công ty nhà này thật sạch sẽ, cả văn phòng kế toán đều đã bị dọn sạch, tới một cái hóa đơn cũng không thấy, sổ sách thu chi và ký lục hoàn toàn không có. Cũng may trong máy tính của giám đốc nhân sự vẫn còn có tư liệu, nhóm kế toán cầm tư liệu của anh ta thức cả đêm tính tiền lương cho công nhân.

Trời vừa rạng sáng, bọn họ chỉ mới chợp mắt được vài tiếng đã bị dựng đầu dậy đi tiếp đãi mấy nhà cung cấp hàng hóa và công nhân đến lãnh tiền lương. Tòa nhà office building của công ty Trương Hi Minh là tòa nhà thuê, công ty bị dọn trống không, thiếu một đống nợ, người bình thường đều sẽ bỏ hẳn chỗ này đi thuê chỗ khác làm lại từ đầu. Trương Tịch Nhan lại đi lấy tiền vá chỗ thủng này, làm rất nhiều người nhìn đều không hiểu nàng muốn làm gì.

Nhưng những người đã hợp tác làm ăn lâu năm với Trương gia thì có thể cân nhắc ra được — đây là bảo vệ danh tiếng. Nếu nàng không đem lỗ thủng này vá cho liền thì đừng nghĩ lại tiếp tục lấy hàng từ phía bọn họ, danh tiếng và nhãn hiệu đều bị đánh nát, sau này khó có thể tiếp tục làm ăn.

Làm bên cung cấp hàng hóa, mấy thao tác nhỏ bên trong bọn họ đều biết một ít, hiện giờ nhìn thấy Trương Tịch Nhan thanh toán tiền bạc một cách thống khoái, thoạt nhìn của cải thật sự đủ dày, còn có thể tiếp tục lăn lộn, chuyện làm ăn hẳn là vẫn có thể tiếp tục hợp tác lâu dài, vì thể bọn họ nguyện ý bán cho Trương Tịch Nhan một chút ý tốt, loáng thoáng lộ ra ít tin tức cho nàng.

Trương Tịch Nhan bắt được tất cả bản sao biên lai và danh sách đơn đặt hàng trong vòng một năm nay từ bên các nhà cung ứng hàng hóa. Nàng từ những danh sách và hóa đơn này tìm được chữ ký và con dấu riêng của người đặt hàng, từ đó tìm được người đã đóng dấu vào hóa đơn là ai, sau đó quay trở lại xem danh sách tên của công nhân đến nhận tiền lương, truy tra ra những người tới tiền mặt cũng không dám quay về lấy là những ai, trên cơ bản có thể xác định được nội quỷ trong công ty. Giám đốc nhân sự có đầy đủ tư liệu về công nhân làm việc trong công ty, nàng dựa theo thông tin và số liệu điều tra thu thập được, sau đó viết ra danh sách những tên nội quỷ kia.

Giám đốc nhân sự tuyển thêm công nhân mới, đem những chỗ trống điền đủ. Bên kế toán, nàng nhờ chị ba để lại cho một nhân viên kế toán nhậm chức tổng giám tài vụ, tạm thời sắp xếp mọi việc vào quỹ đạo. Những cửa hàng đã bị dọn sạch thì tìm đội thi công đến sửa chữa, sau đó lấy hàng từ mấy nhà cung cấp hàng hóa bổ sung vào, một lần nữa khai trương bán lại. Trang thiết bị làm việc bị lấy mất thì mua mới. Những vị trung y lớn tuổi và trợ lý của họ đều không có tham dự vào việc này, cho nên Trương Tịch Nhan mời họ trở về làm việc một lần nữa, chuyện làm ăn cứ thế bắt đầu làm lại.

Nàng bận rộn hơn một tháng, mọi chuyện đã quay về quỹ đạo vốn có.

Những người nằm bệnh viện cũng lục tục xuất viện, mấy tay tiểu nhị tuổi trẻ khỏe mạnh, cộng thêm việc Trương Tịch Nhan không tiếc hạ vốn gốc giúp bọn họ chữa trị, cho nên cơ bản đã hoàn toàn hồi phục. Ông Trương Trường Thọ đầu tóc bạc trắng, Trương Hi Minh thì một chân đã bị cưa, một chân thì bị gãy nát xương bên trong phải lắp đinh thép không hủy vào, tạm thời chưa thể làm chân giả, chỉ có thể ngồi xe lăn; giáo sư Trình và giáo sư Mã đều bị tổn thương phổi nặng vô pháp chữa trị, đi vài bước đã thở hổn hển, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng sinh hoạt, chỉ có thể về nhà tĩnh dưỡng.

Trương Hi Minh ngồi xe lăn, nhưng không ảnh hưởng tới chuyện xử lý việc công ty, Trương Tịch Nhan giống như ném củ khoai lang phỏng tay trả công ty lại cho anh ấy, cả danh sách điều tra cũng đưa đi kèm. Chuyện xử lý những người đó như thế nào là chuyện của anh hai, nàng nếu có thể không nhúng tay vào thì tuyệt đối sẽ không nhúng tay, nàng chỉ muốn tiếp tục cuộc sống gia đình nhẹ nhàng của riêng bản thân mình mà thôi.

Trương Tịch Nhan đem cái nồi bự ném trả lại cho Trương Hi Minh, thoải mái nằm xuống ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đã là trưa ngày hôm sau, nàng thần thanh khí sảng thu thập hành lý chuẩn bị quay về đạo quan nhỏ thế ngoại đào viên của mình, nhưng vừa đi đến phòng khách, mẹ nàng đã nhét một lá thư vào tay nàng, nói: "Anh hai của con đưa cho con này."

Trương Hi Minh để lại một lá thư cho nàng, nói rằng thương thế của anh ấy quá nặng cần phải về quê tĩnh dưỡng, vợ và con gái lẫn công ty đều tạm thời giao cho nàng, thỉnh nàng thay anh ấy chăm sóc một vài.

1

Trương Tịch Nhan:??? Nàng là cu li hả?

Nào là đám nội quỷ đào rỗng công ty, nào là lượng trữ hàng của các nhà cung cấp, hơn nữa những người đồng hành trong nghề sấn anh ấy bệnh muốn anh ấy mệnh, hiện tại nguyên liệu và dược liệu thiếu hụt nghiêm trọng. Trương Hi Minh, tôi đã nói với anh rồi mà, Liễu Vũ là nhà cung cấp hàng cực lớn nhưng kín tiếng a, anh có thể đi tìm cô ấy đặt một lượng hàng khẩn cấp, nhưng mẹ nó anh lại chạy mất! Chạy! Chạy!!!

Trương Tịch Nhan tức thành con cá nóc, hùng hổ gọi điện thoại cho Trương Hi Minh, tắt máy! Không sao, nàng có số điện thoại bàn của nhà tổ. Nàng gọi điện thoại qua, bà nội ba là người tiếp điện thoại, nàng một giây liền túng.

Trương Tịch Nhan đáng thương hề hề đi cáo trạng.

Bà nội ba nói: "Anh hai của con thấy bà nội ba tuổi đã lớn, thừa dịp dưỡng thương sẵn tiện về đây bồi bà. Con nếu cảm thấy làm buôn bán không thích hợp, thì trở về đây bồi bà cũng được."

Trương Tịch Nhan: Cáo từ!

Nàng ngắt điện thoại, đối với một đám gào khóc đòi ăn.... Ủa lộn không phải, mấy chục công nhân viên trong công ty của Trương Hi Minh yêu cầu nuôi ăn, cùng với mấy chuỗi cửa hàng đang bị thiếu hụt hàng hóa nghiêm trọng... Trương Tịch Nhan chỉ nghĩ trong bụng: Trương Hi Minh tôi hỏi thăm cả họ nhà anh!

Nhưng mà, nếu như vậy thì cũng sẽ đem cả bản thân mình đáp vào trong đó thăm hỏi một lượt a.

Đám tiểu nhị đã đi theo Trương Hi Minh nhiều năm như vậy, đều có chút bản lĩnh. Vì thế Trương Tịch Nhan đem danh sách nội quỷ đưa cho bọn họ, để bọn họ đi thu hồi nợ. Nàng còn dặn dò: "Chỉ cần không ra mạng người thì lăn lộn như thế nào cũng được, có việc tôi sẽ chịu trách nhiệm." Sau đó, nàng vác balo vào núi, tìm nhà cung cấp hàng hóa cực lớn nhưng kín tiếng - Liễu Vũ!