•Xoảng...Choang...Xoảng...Choang...
Bốn giờ chiều, Chử Liên Dĩnh đi làm trở về, vừa bước vào nhà đã nghe âm thanh rơi bát, rơi nồi...từ phòng bếp vọng ra.

Dì Hoa và An Linh còn đứng lóng ngóng bên ngoài, khuôn mặt lo lắng nhìn vào bên trong.
“ Vợ tôi đâu rồi dì Hoa? ”
“ A...!cậu Dĩnh, mừng quá, cậu về rồi.

Tiểu thư khi nãy bảo tôi và tiểu Linh ra bên ngoài để cô ấy trổ tài nấu ăn, nhưng mà...!”
“ Cái gì, cô ấy nấu ăn? ”
Như sét đánh ngang tai, Chử Liên Dĩnh không muốn tin những gì mình vừa nghe thấy.

Hiểu Châu nấu ăn thì anh cũng không muốn ăn, chính xác là không dám ăn.
“ Cậu chủ, em đếm nãy giờ vỡ năm cái dĩa rồi đó ạ.

” An Linh bảo.
Chử Liên Dĩnh quay mặt ra ngoài, đứng cười một trận.
• Choang...
Tiếng vỡ đồ lại tiếp tục vang lên, nghe mà xót ruột, nhưng sau đó là tiếng la hét thất thanh của Vũ Hiểu Châu.
“ Aa...đau...”
Lúc này, Chử Liên Dĩnh mới thật sự nín cười, chuyển sang tâm lý lo lắng tột độ, quăng chiếc cặp táp xuống sofa chạy nhanh vào trong xem Hiểu Châu xảy ra chuyện gì.
Trong bếp, cô dùng nấp nồi che chắn khuôn mặt, sắc mặt vô cùng sợ hãi, sợ dầu mỡ văng trúng người mình, nhưng cũng cố gắng nhích từng bước nặng nề đi tới...
“ Ui...!đau...sao văng quá vậy? Mình nghiên cứu kỹ lắm mà ta? ”
Vũ Hiểu Châu nhăn nhó ôm lấy cái tay bị mỡ văng trúng của mình, bực mình vô cùng.

Bởi, nấu ăn chưa bao giờ là chuyện đơn giản, dễ dàng với cô, mặc dù cô đã bỏ ra rất nhiều thời gian để nghiên cứu, học hỏi.
“ Hiểu Châu...!”
Chử Liên Dĩnh đã đi tới, kéo cả người của cô ra xa, bước tới tắt bếp, sau đó quay lại kiểm tra vết bỏng trên tay cô.
Không phải một vết đâu, tận ba vết bỏng!
“ Châu ơi là Châu, em đang làm cái gì vậy? ”
Do quá xót, nên anh đã lớn tiếng, vội vàng ôm cô bước đến buồn rửa, rửa nước mát cho vết bỏng đỡ rát.
“ Trâu này, Trâu này! Người ta tên Châu! Còn nữa, anh không thấy đang nấu ăn hả? ”
Vũ Hiểu Châu tức giận, vô cùng hung hăng dùng chân dậm mạnh xuống chân anh hai cái, hậm hực không thôi.
Xem đi, người cô chảy đầy mồ hôi, mục đích không phải nấu cho anh một bữa cơm hay sao?
Vậy mà còn lớn tiếng!
Còn gọi cô là Trâu!
Nghĩ mà tức!
“ Nấu hay phá, em nhìn xem đi.


Nồi, bát, dĩa...những vật dụng có trong bếp đều được Vũ Hiểu Châu trải bày ra từ đầu đến cuối bếp.

Rau, cũ, quả thì nằm ngổn ngang trên bàn ăn, thậm chí cánh cửa tủ lạnh cô còn chưa đóng kín.
Chưa hết, dưới nền thì...
Đâu phải anh tiếc với đống đồ đã vỡ tan nát, mà là anh lo cho cô.

Trong khi cô đang mang thai, lỡ làm đứt tay hay trượt ngã thì thế nào?
Hậu quả anh không dám tưởng tượng!
Để lại căn bếp hỗn loạn như vừa có chiến tranh xảy ra cho dì Hoa và An Linh dọn dẹp, Chử Liên Dĩnh kéo Vũ Hiểu Châu lên phòng, lấy thuốc thoa cho vết thương để không bị để lại sẹo.
Thế ấy, nhưng Hiểu Châu vẫn chưa hài lòng hả dạ, vẫn đinh ninh trong lòng là mình có thể nấu được, những món mình nấu có thể ăn được, trong khi súp thì mặn đắng, thịt thì chưa chín, cá chiên thì đã cháy đen.

Chưa hết, chắc chắn ngày mai cô phải chi ra một số tiền để mua lại những vật dụng trong bếp.
Ấm ức quá không biết phải làm sao, cô lên tiếng hỏi người đàn ông đang tỉ mỉ thoa thuốc:
“ Sao hôm nay anh đi làm về sớm vậy? ”
“ Không về sớm để cho cháy nhà à? ”
Chử Liên Dĩnh ngẩng lên nhìn Hiểu Châu, cô bĩu môi, đạp vô bụng anh một cái, lên tiếng:
“ Làm như em tệ lắm vậy.


“ Em bán câu đó bao nhiêu, anh mua đứt.



Vũ Hiểu Châu đứng dậy lườm anh, bước đi vào phòng tắm tắm rửa, bởi vì hiện tại cơ thể của cô đang rất hôi hám, nhớt nhát và cô không muốn anh hình thấy hình ảnh của mình lúc này.
“ Làm như em dỡ lắm vậy.


“ Anh mua đứt hai câu đó.


Hiểu Châu xoay người lại nhìn anh, gằn lên:
“ Tiền đâu anh mua? Anh giấu quỷ đen à? Còn nữa nha, sau này cấm anh gọi em là Trâu đó.


Nằm hưởng thụ trong bồn tắm, Vũ Hiểu Châu vẫn tức người đàn ông nào đó.

Nếu như anh đi làm về trễ hơn một chút, cô đã có thể chuẩn bị một bữa cơn thịnh soạn, ra dáng người vợ đảm đang rồi.
“ Hazz, hôm muốn về sớm thì về trễ, hôm muốn về trễ thì về sớm, nghĩ cũng lạ...”
Vũ Hiểu Châu thở dài, buồn bã ngồi dậy lấy bọt sữa tắm thổi cho đỡ chán nãn.

Lúc này, Chử Liên Dĩnh mở cửa bước vào, anh cởi bỏ quần áo trên người mình xuống, sau đó tiến lại bồn tắm ngồi vào, lấy bông tắm kỳ cọ sau lưng cho cô như mọi ngày.
” Sau này đừng nấu ăn nữa, anh xót.


“ Anh không chê à? ”
“ Ngốc, em nấu anh mới chê đấy! ”
...----------------...
Ngày lại ngày qua đi, mới đó Vũ Hiểu Châu đã mang thai đến tháng thứ sáu.

Tranh thủ lúc chưa sinh con, chưa có nhiều vướng bận và cái thai cũng còn khá nhỏ.

Thế là, hai vợ chồng sắp xếp công việc đi du lịch ở thành phố Venice hai tuần, mới trở về ba hôm trước.

Dự định sắp tới anh và cô sẽ đi Paris, cô hết nghén xong trộm vía rất khỏe, nên việc đi du lịch khiến cô rất hào hứng.
• Cạnh...
Vũ Hiểu Châu tự ý mở cánh cửa phòng làm việc của Chử Liên Dĩnh mà không cần gõ cửa hay xin phép.

Mặc dù đang rất tập trung nhưng anh vẫn nghe thấy, mỉm cười ngẩng đầu nhìn cô đang chầm chậm bước lại.
Buổi tối thế này, chỉ có vợ anh vào tìm anh thôi, đặc biệt là vào phòng không gõ cửa thế này.
Nhưng hôm nay Hiểu Châu biểu hiện rất lạ, hai tay đưa về phía sau như đang che giấu vật gì đó sau lưng, chẳng lẽ tặng quà bất ngờ cho anh?
Vũ Hiểu Châu đứng đối diện với anh đang ngồi ở ghế da, nhất quyết không đưa hai tay ra phía trước.

Khuôn mặt mũm mĩm do tăng cân thêm phần đáng yêu, cặp mắt bồ câu hút hồn anh năm nào vẫn còn y nguyên như thế.
“ Lại đây.


Chử Liên Dĩnh ngoắt tay, bảo cô vòng qua bàn làm việc lại gần với anh như thường ngày.

Nhưng, Hiểu Châu vẫn cứ đứng đó nhìn anh mãi.

Hết cách, anh đứng dậy bước vòng ra với cô.
Lạ thay, anh di chuyển đến đâu thì Hiểu Châu chuyển người ngược lại, như thể không cho anh nhìn thấy đồ vật phía sau lưng.
Cô càng làm vậy, Chử Liên Dĩnh càng thắc mắc, lên tiếng dò hỏi:
“ Em giấu gì sau lưng vậy? ”
“ Vậy anh đã giấu em chuyện gì? ”
Chử Liên Dĩnh cau mày, con ngươi di chuyển qua lại như đang phân tích, sau đó sắc mặt của anh như phần nào đoán ra được.
Nếu anh suy đoán không sai, thì trên tay cô hiện tại là chiếc hộp gỗ hình chữ nhật, bên trong có con búp bê năm ấy cô đã tặng cho anh ngoài công viên.

Anh đã từng bỏ nó, từng đặt nó ở bên lề đường, bỏ rơi nó.


Nhưng, sau đó anh lập tức quay xe trở lại, anh sợ người khác sẽ lấy mất vật đó của anh đi mãi, anh hối hận vì đã bỏ rơi nó.

May mắn là không ai cướp của anh cả, anh tiếp tục đem về nâng niu, đem về nhìn ngắm, để nhớ nhung về cô.
Lúc cô trở về, anh chẳng biết mình đem cất giấu đi đâu.

Phòng làm việc, cô mỗi ngày đều lui tới.

Thế nên, anh tạm thời cất trong tủ đồ của anh, bởi vì vốn dĩ Hiểu Châu ít khi chạm vào.
Trừ khi đem bỏ, chứ dù để ở đâu thế nào cũng có ngày cô phát hiện!
Lúc này, Chử Liên Dĩnh nhẹ nhàng cất giọng:
“ Em biết rồi à? ”
“ Vâng...! ”
Dừng lại một chút, cô lại lên tiếng:
“ Anh mua bánh nhưng giấu không cho em ăn, Chử Liên Dĩnh, anh xấu xa vừa phải thôi.


Bánh???
Thì ra, cô nói tới cái bánh!
Chử Liên Dĩnh thở mạnh ra một hơi, trút bỏ tâm lý nãy giờ.

Hiểu Châu chợt cười, nhưng đôi mắt đang nhìn anh dần dần đỏ hoe lên, đột nhiên rơi xuống hai dòng nước mắt.

Anh khó hiểu, nhưng lập tức bước tới muốn ôm cô vỗ về vì luôn luôn cho rằng mang thai nhạy cảm, và cũng cùng lúc này hai bàn tay của cô đưa ra phía trước, đồ vật trên tay của cô xuất hiện khiến anh sửng sốt.

Không phải là chiếc bánh như cô đã nói, mà chính là chiếc hộp gỗ.
“ Chuyện gì anh cũng giấu giếm, lúc nào cũng để em tự biết.

Liên Dĩnh, em ghét anh lắm, đồ xấu xa...! ”
Vừa nãy nhìn thấy chiếc hộp gỗ trong tủ quần áo khiến cô rất tò mò, lúc mở ra xem thì cô ngỡ ngàng, ngạc nhiên, thậm chí là đến bàng hoàng.

Chuyện đã trôi qua hơn 20 năm, đáng lẽ cô cũng chẳng nhớ đâu, nhưng thật sự con búp bê này quá ấn tượng, quần áo nó mặc đều do chính tay bà Vũ may cho.

Và, năm đó ở công viên sau khi về nhà cô đã bị mẹ phạt úp mặt vào tường ba giờ đồng hồ, còn bị chọc ghẹo đến khi cả nhà biết cô đơn phương Phó Thành Quân mới thôi.
Thì ra, người con trai năm đó chính là anh, người cô tặng cho con búp bê mình yêu thích nhất khi đó chính là anh, Chử Liên Dĩnh!
“ Hiểu Châu, em đừng khóc, ảnh hưởng đến con.


“ Huhu, chuyện thế này...!hức...mà bảo đừng khóc...!huhu.


Vũ Hiểu Châu càng nói thì càng khóc lớn hơn, úp mặt vào ngực của Chử Liên Dĩnh nức nở lên từng cơn đau lòng.

Anh xót xa vuốt vuốt tấm lưng của cô, chính anh cũng đang rất xúc động, bồi hồi nhớ về khoảnh khắc năm ấy.
Ừm, chính xác là anh đã đắm say từ năm ấy!
...----------------...
Cuối cùng ngày sinh của Vũ Hiểu Châu cũng đến, như ước nguyện của hai vợ chồng, đứa bé chào đời trước khi căn biệt thự được hoàn thành.
Ngày đầu tiên dọn vào tổ ấm, Hiểu Châu vô cùng háo hức và hạnh phúc.

Niềm hạnh phúc nhân lên gấp vạn lần khi cũng chính đêm đó cô đã vỡ ối, đứa bé cất tiếng khóc chào đời dưới sự vật vã đau đớn của mẹ.
Chử Liên Dĩnh luôn nắm chặt tay của Hiểu Châu, bị cô càu cấu mỗi lần bác sĩ hô lên bảo rặn.

Thật sự lúc đó anh không có một cảm giác đau đớn, bởi vì đau đớn đó sao bằng với cô lúc ấy, dùng cả tính mạng để sinh con cho anh.
Nhưng mà...
Con của anh nó không thích anh!
Lần đầu ẩm con trai của mình trong tay anh xúc động đến chẳng kiềm nén được nước mắt, trong khi đó con trai của anh mặt mày nhăn nhó đỏ trạch, dùng sức khóc thét vào mặt anh.
Tính hiệu chẳng lành cho tương lai!
Buổi sáng hôm nay thật đẹp, bầu trời trong xanh cao vút.


Bên trong căn phòng, người mẹ cho con uống sữa từ bầu ngực no tròn đầy sữa của mình, người ba thì ngồi bên cạnh chau mày chăm chú quan sát tỉ mỉ.
“ Anh Dĩnh, anh chọn tên nào cho con? ”
“ Châu ơi, sao mặt con của mình nó không được vui vậy? ”
Vũ Hiểu Châu bật cười, lườm yêu anh một cái, trả lời:
“ Con mới chào đời mà, từ từ sẽ vui.

Mẹ còn bảo khuôn mặt giống anh.


Đêm qua đến giờ anh đã nghe tám người nói giống anh rồi đó, đến bác sĩ còn bảo vậy, nhưng anh không tin, cũng chẳng thấy giống.
Mặt anh đâu có nhăn nhó, cau có như vậy!
Chắc chắn là do Hiểu Châu mang thai hay giận, hay khóc, anh phải bắt đền cô mới được!
Bảo bối uống sữa no nê lim dim ngủ trên vòng tay của mẹ.

Thấy vậy, Chử Liên Dĩnh bế lại cho nằm xuống chiếc nôi cạnh đó, nhìn con trai khẽ cười.
Anh tự an ủi bản thân mình rằng, sau này lớn lên con trai của anh sẽ rất ngầu!
Buổi trưa, dì Lệ, người đã chăm sóc cho anh từ nhỏ đến khi trưởng thành sang thành phố D thăm hai mẹ con của Hiểu Châu.

Năm nay dì ấy đã 65 tuổi rồi, an hưởng tuổi già bên con cháu.
“ Ây, Liên Dĩnh à, giống con lắm đấy.


Dì Lệ bồng bế bảo bối trên tay, đôi mắt già nua của bà ấy đã rơm rớm, vui mừng cho Chử Liên Dĩnh vì cuối cùng cũng có được một gia đình trọn vẹn.
Công sinh không bằng công dưỡng, với anh, dì Lệ như người mẹ!
“ Dạ! ”
“ Tên là gì hả con? ”
“ Vợ con chọn tên Chử Liên Kiệt! ”
...----------------...
Mới ngày nào tiểu Kiệt bị chính ba mình chê bai nhan sắc thì nay cậu đã lên năm, vô cùng khôi ngô tuấn tú, mũm mĩm đáng yêu.

Vốn dĩ đã nghe mẹ Châu nói qua, thế nên đi đâu, cứ hễ ai bảo giống ba là cậu xụ mặt không vui, về nhà nũng nịu với mẹ Châu một trận, cứ bảo mình giống mẹ.
Tuy sự thật khó lòng tiểu Kiệt chấp nhận, nhưng cậu giống ba y đúc, thậm chí đến từng biểu cảm, từng cái nhếch mày, nhếch môi.
Bởi vì đang trong kỳ nghỉ hè, nên tiểu Kiệt được ông bà ngoại đi sang đón về thành phố B.

Vũ Dịch Kiến cũng đã kết hôn và sinh con, là một bé gái, cô bé đã hơn một tuổi.

Vì thế, mấy hôm nay tiểu Kiệt thường xuyên gọi về, bảo mẹ Châu sinh em gái cho cậu.
Còn một tuần nữa là ngày kỷ niệm 10 năm thành lập tập đoàn H.C, thế nên trước đó Vũ Hiểu Châu đã đặt nhà thiết kế nổi tiếng may cho mình ba chiếc váy, để có thể lộng lẫy xuất hiện cùng chồng.
“ Anh Dĩnh, chiếc váy này đẹp không? ”
Hiểu Châu mặc chiếc váy được nhà thiết kế gửi đến, xoay qua xoay lại cho Chử Liên Dĩnh quan sát và đánh giá.

Anh cũng rất phối hợp với vợ, tặc lưỡi một cái rồi lên tiếng:
“ Phải chi ngực to hơn một chút sẽ rất đẹp.


Vũ Hiểu Châu bất giác nhìn xuống, bờ môi lập tức giật giật, sấn đến lấy gối tác động tới tấp lên người của anh.
“ Ngực to, ngực to này! ”
Chử Liên Dĩnh ngã đùng ra giường chịu trận, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng.

Bao nhiêu năm qua là thế đó, hai vợ chồng lúc nào cũng vui vẻ hạnh phúc.
Xả được cơn tức trong lòng, Hiểu Châu hiên ngang ngồi trên người anh, ưỡn ngực cất giọng hỏi:
“ Chử Liên Dĩnh, thế này với anh chưa đủ to sao? ”
“ Chưa! ”
Vũ Hiểu Châu tức đến run người, gằng giọng hăm dọa:
“ Em nói cho anh biết, anh còn chê nữa, em sẽ đi phẫu thuật nâng ngực đấy.


“ To rồi, được chưa? ”
Đánh mạnh vào ngực của Chử Liên Dĩnh một cái, sau đó mới chịu bước xuống rời giường, thay chiếc váy trên người mình ra.

Lúc này, anh được một trận cười sảng khoái, đùa thì đùa vậy thôi, chứ ngực của vợ anh khiến anh mười phần hài lòng.
Mấy phút sau, Vũ Hiểu Châu trở lại, lườm nguýt bén ngót đến thấu xương.

Chử Liên Dĩnh bước đến, ôm lấy năn nỉ dỗ dành, hôn liên tục vào cơ thể của cô lấy lòng.
“ Vợ của anh là hoàn hảo, không có nhưng! ”
“ Hứ...tránh ra đi.



Vũ Hiểu Châu đẩy anh ra xa, hậm hực bước đến sofa ngồi xuống, mở tivi lên xem.
Chử Liên Dĩnh cũng đi theo ngồi xuống cạnh bên, sau đó nâng cả người cô lên đặt xuống đùi mình, nhất quyết ôm lấy, hôn từng cái lên môi cô.
“ Hết giận đi mà ~”
“ Hết giận anh nha~”
Cuối cùng, Hiểu Châu cũng bật cười, vốn dĩ cô đâu thể giận anh được lâu, bởi miệng anh rất dẻo, rất ngọt.
“ Bởi tiểu Kiệt không muốn giống anh cũng phải.


“ Chúng ta nên dạy con học cách chấp nhận, em nhỉ? ”
Cả hai cùng nhau bật cười vui vẻ, nhưng sau đột nhiên Chử Liên Dĩnh nhớ ra một chuyện cũng rất quan trọng, cần nghiêm túc bàn bạc với Hiểu Châu.

Nếu cô đồng ý, ngay ngày mai sẽ thực hiện.
“ Em à, tiểu Kiệt muốn có em gái, em nghĩ sao? ”
Khuôn mặt của Hiểu Châu hơi nhăn một tí, bởi còn ám ảnh việc đau đẻ, còn phải tốn nhiều thời gian lấy lại vóc dáng, nhưng mà...!hình như anh cũng rất muốn có một cô con gái.
“ Em nghĩ sao nếu chúng ta nhận con nuôi? ”
Vũ Hiểu Châu lập tức tỉnh táo, híp mắt nghi ngờ nhìn anh, sau đó nâng chiếc cằm của anh lên, nghiêm giọng tra hỏi:
“ Có phải anh có người phụ nữ khác bên ngoài, sinh ra một đứa con gái, bây giờ giả vờ nhận con nuôi để bế về cho em chăm sóc? ”
Chử Liên Dĩnh thả người tự do về sau thành ghế sofa, hoàn toàn bất lực, tuyệt vọng đến mức chẳng muốn giải thích.
“ Đúng phải không? ”
“ Anh là một sai lầm, chắc chắn anh sẽ không tạo ra một sai lầm khác! ”
Hiểu Châu cười gượng gạo, lên tiếng:
“ Em đùa! Nhưng mà em không thích nhận con nuôi, em có khả năng sinh con mà.


“ Anh biết, nhưng anh không nỡ để em đau đớn thêm lần nữa.

Thôi bỏ đi, không sinh con cũng không nhận con nuôi, anh sẽ lựa lời nói với tiểu Kiệt.


“ Ờ...!chồng à ~ Vài hôm nữa con trở về rồi, anh có nên tranh thủ hay không hở ~? ”
Ngón tay trỏ của Vũ Hiểu Châu lả lướt lên vòm ngực săn chắc của Chử Liên Dĩnh gợi ý, ánh mắt lả lơi quyến rũ, cơ thể mảnh khảnh dần dần áp sát với anh, bầu ngực đầy đặn cứ thế dâng lên trước đôi mắt sâu hút nhiễm đầy dục vọng.
“ Đêm nay đừng hòng anh tha! ”
“ Có xin tha bao giờ đâu.


Hiểu Châu chuyển động cơ thể, mở rộng hai chân ngồi xuống đối diện với anh, đôi tay thon thả choàng lên cổ lên âu yếm, thì thầm vào tai lên tiếng:
“ Lâu rồi chúng ta chưa ở sofa nhở? ”
“ Anh...!anh...!lấy bao...!”
“ Ứm...!hôm nay là ngày an toàn, anh quên rồi hở? ”
“...!”
“ Chồng~ hôm nay em chủ động~ ”
...----------------...
Kỷ niệm ngày cưới, thay vì người ta đi du lịch thì Vũ Hiểu Châu và Chử Liên Dĩnh chọn đưa con trai về thành phố B, nơi ba mẹ lần đầu gặp nhau.

Hôm nay, vợ chồng tay trong tay dẫn con ra công viên năm ấy đi chơi, năm nào cũng vậy, đối với họ như vậy là hạnh phúc, như vậy là ý nghĩa.
Nếu hỏi Vũ Hiểu Châu cô cần gì nhất, cô sẽ mỉm cười trả lời, cô cần gia đình, có Chử Liên Dĩnh và con!
Nếu hỏi Chử Liên Dĩnh anh cần gì nhất, anh ngay lập tức trả lời, anh cần cô gái năm ấy, cần con của bọn họ!
“ Anh Dĩnh, em cho anh cái này...!”
Hiểu Châu mỉm cười rạng rỡ, lấy trong túi xách ra một tờ giấy đưa cho anh.

Anh nghi ngờ nhận lấy mở ra xem, hai mắt lập tức căng ra bất ngờ, nhìn qua cô vỡ òa hạnh phúc, ôm chầm lấy cô nâng niu trong lòng, yêu thương hôn lên trán một cái.
“ Vợ ơi, cảm ơn em! Anh thật sự rất hạnh phúc! ”
“ Hy vọng là bé gái.


Chử Liên Dĩnh đứng dậy, nhanh chóng chạy đến dứt khoát ôm lấy tiểu Kiệt đang chơi, sau dó nâng cơ thể của cậu lên cao.

Tiếng cười giòn giã vang lên, vui mừng lên tiếng:
“ Tiểu Kiệt, con sắp có em gái rồi, vui không hả? ”
Vũ Hiểu Châu mỉm cười cẩn thận đi tới, níu lấy cánh tay của anh dịu dàng cất giọng:
“ Thả con xuống, ngã bây giờ.


“ Ba ơi cao lên nữa, vui quá vui quá, sắp có em gái rồi! ”
Tặng anh thêm một đứa con, tặng anh cả một cuộc đời của cô!
Đối với anh, vợ anh hoàn hảo, không có nhưng...!
...----------------....