Phù dung nở rộ đêm xuân. Hàn Lương ôm Thê Chủ trong lòng, hôn tới hôn lui trên mặt nàng, khóe miệng cong lên xinh đẹp, “Nàng rõ ràng cũng luyến tiếc ta, sao lại cứ phải trở về, Tần Châu không tốt sao?”

“Sắp tới vụ thu rồi, nếu không về, hoa màu sẽ rụng hết,” Thu Diệp thở dài. Cố phủ này nàng không muốn ở thêm một ngày nào nữa, Cố Huyên bức nàng, Hàn Lương lại ở thế khó xử, Thu Diệp biết chàng không nguyện ý gả cho Thôi Tĩnh, nhưng cũng không muốn tổn thương tỷ tỷ… Có lẽ, chàng vẫn muốn thuyết phục Thu Diệp vì chàng mà ở tại Tần Châu.

Còn có Thôi Tĩnh, có lẽ người lần trước tới nhà nàng chính là người rồi, Thu Diệp không muốn oán trách ai, nàng kính trọng Thôi Tĩnh, cũng tôn trọng Cố Huyên, đổi lại nàng là Hàn Lương, cũng sẽ khó xử như vậy.

“Thê Chủ, ta… lưu luyến nàng.” Hàn Lương nhẹ nhàng vuốt mái tóc Thê Chủ, cúi đầu hôn nàng.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Vậy theo ta về đi,” Thu Diệp cười rất miễn cưỡng, “Chàng hiểu mà, ta không thích cuộc sống ở Tần Châu, nếu không sẽ không khăng khăng từ kinh đô trở về quê cũ, ta là một người vừa tiếc mạng vừa ích kỷ…”

Hàn Lương vành mắt nóng lên, chàng cúi người vùi đầu trong lòng Thê Chủ, thở dài… hiếu tình khó mà trọn vẹn. Chàng nhớ khi mình còn nhỏ, vô tư vô lự, nghịch ngợm gây sự, trèo cây tìm tổ chim, còn làm trứng chim rơi xuống đất, mẫu thân giận chàng: Con phá phách như vậy, không biết kinh đô này có nữ tử nhà ai mới có thể quản được con nữa!

“Con không thèm gả những người đó! Con phải gả cho một người không dám quản con! Bằng không con sẽ cạo tóc xuất gia làm hòa thượng!” Chàng tức giận, khi ấy, chàng đã mười tuổi, biết những nữ tử đó suốt ngày trái ôm phải ấp, khoa tay múa chân với phu lang, làm những phu lang kia vì bọn họ mà thương tâm, chàng muốn tìm một người giống mẫu thân vậy, chỉ có mình phụ thân, còn luôn yêu thương phụ thân, thật tốt.

Chàng là nhi tử duy nhất trong nhà, mẫu thân rất chiều chàng, chàng không chịu đọc sách tập võ, phụ thân muốn đánh chàng, mẫu thân lại che chở, chàng không quen nhìn nữ tử tam phu tứ hầu, mẫu thân liền vuốt đầu chàng, mỉm cười nói: Hàn Lương yên tâm, nương sẽ tìm cho con một nữ tử tốt, không để con chịu ủy khuất đâu. Mấy ngày trước nương nhìn trúng một tiến sĩ tân khoa, cảm thấy không tồi, chuẩn bị cho con định hôn ước trước, chờ trưởng thành rồi sẽ gả qua, về đó lại tiếp tục làm tiểu bá vương.

Chàng vừa nghe không ai dám quản chàng liền vui tươi hớn hở, giờ nghĩ lại, mẫu thân hẳn là nói Thôi Tĩnh đi. Ngày trong nhà xảy ra chuyện, chàng và lão bộc Hàn tứ thúc cùng tỷ tỷ đi xem gánh xiếc, đến giờ chàng vẫn nhớ lúc ấy náo nhiệt cỡ nào, chiêng trống gõ ầm ầm không dứt, người trong gánh tạp kỹ đột nhiên phun ra ngọn lửa từ miệng của mình, sau lại từ từ nuốt hết thanh trường kiếm vào bụng, người xem vỗ tay reo hò, vô cùng vui vẻ, nhưng đột nhiên ngoài đường trở nên hỗn loạn, truy binh bắt người khắp nơi, tỷ tỷ dắt theo chàng, đưa chàng và Hàn tứ thúc tới nấp ở một con hẻm nhỏ, trước khi đi lại đưa cho chàng miếng ngọc bội, nói chàng giữ cho tốt, sẽ có một ngày bọn họ đoàn tụ!

Sau đó tỷ tỷ ra ngoài, dẫn sự chú ý rời đi, từ đây không còn tung tích. Cố gia sụp đổ, trong một ngày ngắn ngủi chàng mất đi tất cả thân nhân!

Chàng nằm mơ cũng ngóng trông ngày cùng tỷ tỷ đoàn tụ, biển người mênh mông, chàng chỉ có thể nỗ lực tìm kiếm, không để lộ ra nửa phần sơ hở, cũng không từ bỏ khát vọng được đoàn tụ với thân nhân, nhưng không ai nghĩ tới, chàng gặp Thu Diệp…

Mẫu thân từng hy vọng chàng có thể gả cho Thôi Tĩnh, dù lúc ấy chàng không biết gì, tỷ tỷ nói làm người có ân phải báo, dù là mạng thì cũng phải trả. Nhưng dù vậy chàng vẫn không muốn lấy phương thức này để báo đáp.

Chàng phải làm sao đây?

***

Thu Diệp không ngủ được, nàng khoác áo ra khỏi phòng, ánh trăng thanh lãnh chiếu xuống phủ một tầng sương, cảm giác lành lạnh lan tới. Bóng in trên đất, hương đêm lan tỏa, đứng trên thềm đá, nàng phiền muộn không thôi, cứ thế này, vậy phải kéo dài tới khi nào đây.

Hàn Lương yên lặng lại gần, từ phía sau nhẹ nhàng ôm chặt nàng, “Thê Chủ.”

“A Lương, chàng trở về phòng đi, để tỷ tỷ biết chàng lại trộm chạy tới đây nhất định sẽ không vui.” Thu Diệp nhẹ giọng nói.

“Thê Chủ… nàng thật sự không cần ta sao?” Hàn Lương nhíu mày, đầu gác trên cổ Thu Diệp.

“Là chàng không cần ta mới đúng…” Thu Diệp nhàn nhạt cười nói, Hàn Lương dù khó lựa chọn thì trong lòng chàng… ắt đã có đáp án rồi!

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Thê Chủ… không hiểu lòng ta sao?” Giọng Hàn Lương run run.

“Biết chứ, sao ta có thể không biết? A Lương, ta không để bụng đâu, cũng chỉ muốn chàng nói cho rõ rốt cuộc có theo ta hay không?”

Hàn Lương ôm chặt eo nàng, giống như sợ buông lỏng tay sẽ mất đi vậy, “Ta luyến tiếc nàng!”

Thu Diệp bình đạm cười, “Được, vậy chàng treo ta ở thắt lưng ấy…” Nàng ở trong lòng thở dài một hơi, Cố Huyên nói đúng, Hàn Lương căn bản không nên là của nàng, Hàn Lương khó xử, nàng hiểu. Hàn Lương không nói ra quyết định, nàng cũng hiểu, một khi đã như vậy, sao còn không buông bỏ, giờ đã tới lúc rồi…

Nàng xoay người, dùng ngón tay mang theo vết chai mờ mờ vuốt mi tâm Hàn Lương, dùng tất cả dũng khí, thản nhiên nói: “A Lương, chàng không cần khó xử, cũng không cần lo lắng. Bất luận chàng quyết định thế nào, đều là đúng.”

***

Thu Diệp mang theo mất mát đau lòng rời khỏi Tần Châu, không ai thấy nàng vừa xoay người nước mắt đã rơi xuống, không ai chú ý tới nàng cúi đầu rũ mắt như dã hồn cô đơn. Khi nàng rời Cố phủ, nàng đã đem thư hòa li đặt lại trên bàn, sinh mệnh của nàng, từ đây không còn ai tên Hàn Lương nữa.

Thôn Cố Hà vẫn sơn thủy hữu tình như vậy, rừng cây phủ vàng sắc lá, dòng sông xanh uốn lượn vờn quanh, đồng ruộng mênh mông, lúa trổ trĩu bông cong thân xuống mà vẫn nhịn không được đón gió đung đưa… Nhìn đi, lại một mùa bội thu rồi, Thu Diệp trong lòng cảm khái, Hàn Lương rời xa nàng nhưng cuộc sống không vứt bỏ nàng, cố hương vẫn đang chào đón nàng.

Nàng khoác túi, trở lại trong thôn, vẫn là thân ảnh đơn bạc như trước, không che dấu nổi biểu tình ưu thương, mọi người trong thôn không ai sấn tới hỏi han như ngày nàng mới trở về quê, họ đều cảm thấy nàng chỉ là đi một chuyến xa nhà mà thôi, bây giờ ai cũng đang vội vàng đi gặt, nhìn thấy nàng thì chào hỏi một tiếng là xong, không ai phát hiện nàng bất thường.

Trong nhà quạnh quẽ, nàng dọn dẹp giường, quét sân, nấu nước, chỉnh đốn bản thân một lượt, muốn căn nhà của nàng và Hàn Lương có sức sống một chút. Chỉ là, khổ sở trong lòng bao giờ mới dứt, chính nàng cũng không biết.

Thu Diệp cảm thấy mệt mỏi, muốn nhắm mắt ngủ một giấc, mới nằm xuống, Xuân Hoa đã mang theo thương tích vọt vào, thấy nàng liền ôm lấy mà khóc: “Muội muội… Muội về rồi… Ô ô ô ô… Tỷ phải làm gì bây giờ… Ô ô ô ô… Tỷ phải làm gì bây giờ…”

“Làm sao vậy?” Thu Diệp tâm trạng không tốt, nhìn vết thương đã kết vảy của tỷ tỷ, trong lòng có chút lo lắng lại có chút bực bội, ngữ khí nàng khó chịu, chỉ là Xuân Hoa lúc này nào còn nghe ra được gì, chỉ lo khóc lóc mà thôi.

“Dì nhỏ, cha con lại đi rồi, người nói lần này người sẽ không trở lại nữa.” Đồng Chùy cõng A Chiêu, cùng Thiết Đản đứng ngoài cửa ngó vào nhìn xung quanh.

Xuân Hoa thút tha thút thít, đứt quãng kể chuyện cho Thu Diệp. Thì ra chuyện của Xuân Hoa và Hà thị không biết làm sao lại để Thê Chủ Hà thị là Hương Thảo biết được. Hương Thảo trước giờ luôn đuối lý, hơn nữa nhà mẹ Hà thị cũng không dễ ứng phó, không thể làm gì được Hà thị, lần này tóm được nhược điểm sẽ không buông, nàng ta không định gây ra mạng người nhưng lại muốn nhân cơ hội hưu Hà thị, đuổi hắn ra khỏi thôn Cố Hà, cưới người khác.

Hà thị không thuận theo, nếu hắn bị hưu vì tội dan díu với nữ tử khác thì làm sao còn mặt mũi ra đường nữa, tới nhà mẹ cũng không thể quay về. Sau đó lại nhờ các trưởng lão phán xét, Hà thị một mực chắc chắn là Xuân Hoa uống say cưỡng bức hắn, xong chuyện lại sợ hắn nói ra ngoài liền gọi phu lang Lưu thị của nàng tới uy hiếp hắn, hắn nói mình bị đánh không ít, thương thế trên người đều là thật, Hà thị còn đem nhà mẹ đẻ của mình gọi tới chống lưng, nhất thời loạn tới không đâu ra đâu.

Vốn chỉ là hai nhà mâu thuẫn, lập tức biến thành hai tộc mâu thuẫn, nhà nhà nói lý, nháo mãi, tộc trưởng Lý thị rốt cuộc tuổi tác cũng lớn rồi, thấy tình thế không khống chế được, nghe Hương Thảo và Hà thị càn quấy, vì tránh nháo đến quan phủ tổn hại thể diện liền vấn tội Xuân Hoa. Xuân Hoa tuy luôn cường điệu rằng nàng đã say tới bất tỉnh nhân sự căn bản không làm gì được, nhưng Hà thị lại nói được ra trước ngực nàng có một mụn ruồi đen nhỏ, làm nàng khó mà cãi nổi…

Bỏ qua lời Hà thị, mặc kệ có sai hay không, Xuân Hoa cuối cùng vẫn phải ăn hai mươi roi, làm Lưu thị phải vì nàng mà nhảy ra can ngăn. Lần này Lưu thị một thân một mình, không mang thêm gì, trở về nhà mẹ đẻ.

Xuân Hoa nước mắt nước mũi tùm lum, nức nở nói: “Muội muội, tỷ nên làm gì bây giờ? Muội nói tỷ nên làm gì bây giờ?”

Một cơn lửa giận xộc lên, Thu Diệp nói: “Tỷ tỷ! Tỷ có tiền đồ chút đi!” Thu Diệp lạnh lùng giương giọng, “Tỷ muốn gì chứ? Cứ dung túng hắn như vậy sao?! Hắn không tin tỷ chưa nói, tỷ một thân thương tích thế này, hắn lại không quan tâm lấy một chút?! Không muốn trở về đúng không, vậy cho hắn một tờ hưu thư, tan hợp đều vui!”

Xuân Hoa nghe vậy, trợn tròn mắt, nghẹn họng nói không ra lời.

“Để một nam nhân khi dễ như vậy, uổng cho tỷ là nữ tử! Trên đời này còn gì quan trọng hơn ba đứa con của tỷ chứ, mấy tên phu lang ở đâu chả có! Dù là quan gia mai mối cũng tốt hơn so với Lưu thị kia!”

“Thu Diệp, muội…” Xuân Hoa há hốc miệng, giống như không thể tin người trước mặt là muội muội của nàng.

“Tỷ tỷ! Nghe muội khuyên một câu đi, nếu tỷ không cam lòng… vậy một lần cuối cùng, đưa ba đứa con theo, đứng trước cửa nhà hắn, nếu hắn vẫn không thèm quan tâm, vậy bỏ đi… tuyệt đối đừng quay đầu lại!”

Xuân Hoa ngơ ngác mà nhìn Thu Diệp hai mắt hồng hồng, thoáng chốc đột nhiên cảm nhận được Thu Diệp đang buồn cỡ nào, ngẩn ra một chút rồi liên tục gật đầu, “Thu Diệp… muội nói rất đúng! Tỷ tỷ nghe muội, tỷ tỷ chuẩn bị ngay! Muội đừng buồn, chờ tỷ trở lại, chúng ta lại sống cuộc sống bình yên, được không?”

Xuân Hoa xoay người ra ngoài thu dọn đồ đạc. Trong phòng yên tĩnh tới đáng sợ… nàng vừa nói gì vậy? Thu Diệp để tay lên ngực tự hỏi, đứa nhỏ ở ngoài cửa ngó đầu vào, “Dì nhỏ!”

“Hai đứa lén lút cái gì, vào đi.” Thu Diệp cúi đầu nhanh chóng lau sạch nước mắt, cong miệng cười.

“Dì nhỏ, cái này cho dì!” Thiết Đản đem một miếng thịt đưa tới trên tay Thu Diệp, “Đây là thịt thỏ mà ca ca săn được khi đi theo đám Trụ Tử đại ca, vẫn để dành cho dì.”

Thu Diệp nhìn hai đứa nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt sáng ngời mang theo chút nhút nhát, vừa nãy bị nàng dọa sợ rồi sao?

“Ai da, đều lớn cả rồi, còn biết để dành thức ăn cho dì nhỏ nữa.” Thu Diệp cười xoa đầu mấy đứa bé, A Chiêu nhỏ nhất được ca ca cõng trên lưng, quơ quơ tay nhỏ ê ê a a.

“Dì nhỏ,” Đồng Chùy ánh mắt trong sáng kiên định, so với ngày trước Thu Diệp nhìn thấy đã rất giống một nam tử hán, “Bây giờ con cũng đi săn thú rồi, huynh đệ chúng con nhất định sẽ nỗ lực, để dì nhỏ sau này mỗi ngày đều có thể ăn thịt, không cần lo lắng gì cả!”