- Hệ thống, đổi đấu kĩ. Tự động.

Trong tay Cơ Huyền có một bộ đấu kĩ Huyền gia cao cấp còn chưa học đâu. Đối với môn đấu kĩ này Cơ Huyền cũng không hứng thú lắm nên đổi.

- Tinh. Tiến hành đổi đấu kĩ.

Hệ thống lên tiếng nói.

Quyển trục trên tay Cơ Huyền bỗng biến mất, một vòng quay khổng lồ xuất hiện trước mặt Cơ Huyền xuất hiện quay tròn.

- Tinh. Đổi đấu kĩ thành công. Kí chủ nhận được đấu kĩ " Huyền giai trung cấp - Đoạt Mệnh Thủ "

Đấu kỹ sau khi luyện thành, hai tay sắc như lưỡi đao, xuất thủ giống như nước chảy.

Yêu cầu: ở bể mặt hai tay ngưng kết thành một tầng đấu khí mỏng, sau đó duới sự tu luyện, khiến đấu khí này trở thành sắc bén như lưỡi dao, giống như đôi tay được biến thành hai lưỡi dao vậy. Sự tu luyện này, điểm khó đầu tiên chính là khổng chế đấu khí ở một điểm giới hạn, không thể nhiều cũng không thể ít.

Cơ Huyền sau khi đọc qua thì cảm thấy thực sự phù hợp. Cuối cùng cũng có được đấu kĩ phù hợp với bản thân.

- Học.

Cơ Huyền không chút do dự học tập.

Sau đó bắt đầu thử nghiệm.

Cơ Huyền vươn hai tay ra, đấu khí được bản thân thúc động, chẩm chậm tràn ra khỏi tay, chỉ là đấu khí lần này lại vô cùng mỏng manh.

Sự tu luyện này, điểm khó đầu tiên chính là khổng chế đấu khí ở một điểm giới hạn, không thể nhiều cũng không thể ít.

Nếu quá nhiều, đấu khí không đủ sắc bén, nếu quá ít, đấu khí không đủ chắc chắn, điểm giới hạn này phụ thuộc vào người luyện, tìm ra cũng có chút khó khăn.

Viu—

Một âm thanh nhẹ vang lên, đấu khí giữa tay của Cơ Huyền chóp mắt tiều tán đi, khẽ nhíu mày, nói:

- Đã là lần thứ mười ba rồi, Đấu khí lần này cơ hồ quá ít, ta lại thử nhiều hơn một chút.

Hừ một tiếng, Cơ Huyền không tin không làm chủ được. Học được môn công pháp khắc nghiệt địa cấp bây giờ lòng tin Cơ Huyền rất lớn.

......

Năm ngày sau, Cơ Huyền vẫn ngồi trong thế tu luyện chợt cười một tiếng, chỉ thấy trên đôi tay cậu lúc này đã hiện ra một tầng hắc quang nhàn nhạt, khẽ chập chờn theo động tác của hắn.

Tầng hắc quang móng manh ấy trông như không hề có uy lực, nhưng bên trong cơ hồ lại ân hiện một luồng hung sát khí, tạo ra một áp lực rất lớn.

Cơ Huyền thấy mình thành công cuối cùng cười một cách xung xướng nói:

- Cuối cùng cũng làm được rồi!

Trong lúc Cơ Huyền đang tự luyến với bản thân thì một đạo năng lượng ba động kịch liệt cùng tiếng sư ngâm cuồng bạo đột ngột vang lên như sấm rền trên trời.

Nghe tiếng sư ngâm ẩn chứa sự cuồng bạo, Cơ Huyền bay ra khỏi động phủ ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bầu trời xa xa, chính là nơi truyền ra năng lượng cuồng bạo, mà nhờ ánh mắt lợi hại, Cơ Huyền dường như mơ hồ nhìn thấy bóng dáng nữ tử uyển chuyển ung dung...

- Vân Vận!!! Cuối cùng cũng gặp được nàng. Cơ hội lần này ta nắm trắc rồi.

Nhìn thấy nữ tử kia tâm trạng Cơ Huyền thoáng trở tên hưng phấn. Thậm trí còn vui hơn cả học được Địa cấp công pháp nữa.

Kiếp trước Cơ Huyền thực sự rất thích nhân vật Vân Vận này. Ừ thì tại sở thích của Cơ Huyền là các ngự tỷ xinh đẹp, nên với mấy ngự tỷ này Cơ Huyền hoàn toàn mất sức đề kháng giống như đối với Nhã Phi và Nhược Lâm.

Trên bầu trời xanh biếc, năng lượng không ngừng ba động kịch liệt tạo ra một thứ âm thanh như sấm rền, dù Cơ Huyền ở khoảng cách rất xa cũng cảm thấy lùng bùng lỗ tai.

Mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía chân trời xa xôi, nơi mà hai màu xanh đỏ cơ hồ tràn ngập phân nửa bầu trời, ngay đến tầng tầng mây trắng cũng bị phủ lên lưỡng sắc quang mang.

Bên tai lại vang lên một tiếng như sấm nổ, năng lượng uy áp truyền đến trên bầu trời làm cho cậu có chút run rẩy.

- Hệ thống ngươi hiện tại có khả năng ẩn đi tối đa khí tức của ta không.

- Tinh. Lời nói của kí chủ có chút kinh thường hệ thống đó, hiện tại hệ thống có thể ẩn đi toàn bộ khí tức của kí chủ cũng không khó.

Hệ thống với sự nghi ngờ của Cơ Huyền thấy rất bất mãn.

- Vậy trông đợi cả và ngươi đó.

Cơ Huyền nói xong Huyễn dực đen tuyền xuất hiện hai cánh rung lên lần nữa rồi hướng địa phương đang chiến đấu mà điên cuồng lướt đi.

Cách trận chiến trên không trên không một khoảng, Cơ Huyền thân thể ngừng lại, mượn rừng cây rậm rạp che giấu mà lẻn đến chỗ một cây đại thụ che trời.

....

Đầu của ma thú là một đầu sư tử sắc diện dữ tợn, nhãn đồng phát ra tử quang xen lẫn ánh huyết hồng kì dị, miệng rộng đầy răng nanh, trên đầu còn có một chiếc sừng xoắn màu hoả hồng với từng luồng tử sắc hoả diễm lượn lờ vây quanh. Trên thân sư tử khổng lồ mọc ra một đôi cánh màu tím, mỗi lần vỗ cánh, đoàn đoàn hỏa diễm màu tím nhạt phô thiên cái địa mà cuốn ra, bốn cái trảo tráng kiện đồng dạng cũng là được bao phủ bởi tử sắc tinh thể, mỗi một lần đạp hạ đều muốn làm không gian chấn động, lực lượng to lớn khó mà tưởng tượng được.

- Đó chính là Tử Tinh Dực vương sao? Thu làm toạ kị chắc oai lắm.

Cơ Huyền nhìn Tử Tinh Dực vương khẽ nói. Lời nói ngông cuồng, lớn lối.

- Tinh. Kí chủ chém như vậy không sợ đau lưỡi sao, có giỏi thì kí chủ thu phục nó làm toạ kị đi thì hệ thống cho kí chủ thêm một lần quay đấu kĩ và vũ khí.

Hệ thống đối với lời nói của Cơ Huyền thì phản bác nói, thậm chí còn treo phần thưởng một cách cà khịa.

Cơ Huyền đối với hệ thống này không thèm để ý đâu.

.....

- Nhân loại nữ nhân, tại sao muốn tới quấy rầy bổn vương nghỉ ngơi?

Trên bầu trời, cự đại tử tinh dực sư vương đột nhiên dùng tiếng người quát to.

- Muốn mượn tử linh tinh của sư vương để dùng!

Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm tử tinh dực sư vương, nữ nhân thần bí đôi môi đỏ mọng hé mở, âm thanh lạnh nhạt mà thanh thúy êm tai truyền ra như trân châu lạc ngọc.

- Tử linh tinh? Tử tinh dực sư bộ tộc của ta hai mươi năm mới có thể từ trên thân thể lột ra một khối nhỏ, há như ngươi nói muốn có là có?

Tử tinh dực sư vương trào phúng nói.

- Ta có thể dùng đồ vật mà người cần để trao đổi.

Nữ nhân thần bí tựa hồ cũng có chút kiêng kị lục giai ma thú hung danh hách hách này, cho nên lời nói cũng không quá cường ngạnh.

- Trao đổi? Hắc, hảo a, vừa lúc ta gần đây bị vây ở giai đoạn hóa hình, chỉ cần ngươi có thể làm ra cho ta một khoả hóa hình đan, ta liền cho ngươi tử linh tinh, như thế nào?

Nghe vậy. Tử tinh dực sư vương nhất thời truyền ra tiếng cười to.

Nghe yêu cầu của tử tinh dực sư vương, nữ nhân thần bí lông mày đen liện nhíu lại, lắc đầu nhẹ giọng nói:

- Xin lỗi, hóa hình đan này ta nghĩ dù trong Gia Mã đế quốc sợ rằng cũng không có mấy người có thể xuất ra, bất quá nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể dùng ba khối ngũ giai ma hạch cùng huyền bậc cao cấp công pháp và đấu kĩ thích hợp với ngươi để trao đổi.

- Không có hứng thú, nếu không có hóa hình đan thì ngươi hãy cút khỏi ma thú sơn mạch đi.

Phe phẩy cái đầu khổng lồ, tử tinh dực sư vương miệng hơi khép lại, không chút do dự cự tuyệt điều kiện của nữ nhân thần bí.

Nhẹ nhàng mà thở dài một tiếng, nữ nhân thần bí chậm rãi giơ trường kiếm kì dị, có chút bất đắc dĩ nói:

- Nếu đã như vậy, ta đây không thể làm gì khác hơn là mạnh mẽ ngươi giao ra!

- Ha ha! Loài người thủy chung vẫn như thế này.

Nhìn thấy hành động của nữ nhân thần bí, tử tinh dực sư vương liền phát ra một tiếng cười lớn đến nỗi làm mặt đất chấn động, sau một lúc lâu mới chậm rãi thu liễm, âm thanh lại từ từ lạnh dần:

- Ta biết ngươi cũng là đấu hoàng cường giả, bất quá nếu thật muốn giao chiến, ngươi có thể còn sống ra khỏi ma thú sơn mạch hay không lại là một vấn đề khác.

- Cái này cũng không cần sư vương quá lo.

Thản nhiên lên tiếng, nữ nhân thần bí bàn tay trắng nâng nhẹ, một đoàn thanh sắc long quyển theo bàn tay hiện lên, lúc mới đầu chỉ có lớn chừng hai thước, song chỉ sau một lát long quyển đã đón gió mà tăng vọt, nháy mắt đã biến thành một cái long quyển đến vài chục trượng

Thanh sắc long quyển gào thét bạo xoáy, đại thụ không ngừng bị nhổ bật lên rồi bị gió lốc mạnh mẽ phá tan, vụn gỗ bay đầy trời.

- Hừ, ma thú sơn mạch không phải là địa bàn của nhân loại, cũng không tới phiên ngươi dương oai!

Nhìn cơn lốc bạo càng thêm khổng lồ, tử tinh dực sư vương quát một tiếng, trong miệng vang lên một tiếng rít gào trầm thấp, ô ô vang vọng khắp sơn mạch.