Đột nhiên, ánh mắt Tần Tranh chợt dừng lại trên nắm tay của cô bé, cho đến bây giờ vẫn nắm chặt!
Tần Tranh lập tức đi gỡ nắm tay của cô bé.

Anh king ngạc, đây chỉ là một đứa trẻ tám tuổi! Nhưng nắm tay lại nắm rất chặt, ngay cả anh cũng phải cố hết sức mới mở ra!
Bố mẹ của đứa trẻ, ngay cả bác sĩ vừa rồi cũng đang đứng bên cạnh nhìn.

Khi thấy nắm tay của cô bé được gỡ ra, thứ bên trong xuất hiện trước mắt mọi người.

Mọi người trong nháy mắt cảm thấy lạnh sống lưng, giống như bị quỷ dùng tay bóp cổ!
Đó là một con rối vải nhỏ toàn thân được bao bọc bởi một dải vải trắng.

Cực kỳ giống loại con rối vải cổ xưa đâm kẻ ty tiện bỉ ổi, càng làm cho người ta phát lạnh chính là phía sau cổ con rối vải nhỏ này, buộc một sợi dây đỏ, màu sắc đỏ rực như máu.

Và dưới sợi dây màu đỏ, có một mặt dây chuyền quan tài nhỏ!
Chỗ dây đỏ thắt nút, bóp chặt chính là cổ kẻ ty tiện bỉ ổi này!
Con ngươi Tần Tranh nhất thời trợn tròn, đây đâu phải là quỷ ám người!
Con quỷ này đã nhập vào trên người con rối, chỉ sợ quan tài trên người con rối chính là nơi ở ban đầu của nó!
Mà con quỷ có thể nhập vào con rối vải, có thể ở quan tài nhỏ như vậy...!
Chỉ có thể là vừa mới sinh ra, hoặc là hoàn toàn không kịp sinh ra, đã thai lưu chết trong bụng, thai quỷ!
"Thứ này...!Tôi nhớ khi tôi đột nhiên lấy nó ra từ túi của mình, tôi sợ quá và vội ném nó đi! Làm sao ...!Sao lại bị con gái lấy đi!”
Giọng nói của người phụ nữ sợ hãi đến nói ấp a ấp úng.

Sắc mặt người đàn ông lại trắng bệch: "Roost cuộc đây là cái gì?”
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hỏi con gái anh có lẽ sẽ biết." Tần Tranh chậm rãi nói.

“Cái gì?”
Bác sĩ ngay lập tức nhìn về phía Tần Tranh, không ngừng nháy mắt với Tần Tranh: "Đứa nhỏ đã không còn!”
Tần Tranh làm như không nhìn thấy, mà là nhìn đôi vợ chồng đang bối rối.


"Nhưng con tôi...!Điện tâm đồ đã về 0.” Giọng nói của người phụ nữ run rẩy.

"Cô bảo tôi đến, không phải là muốn cứu con bé sao? Nếu tôi nói muốn cứu, tất nhiên sẽ cứu sống.” Nói xong, Tần Tranh lấy con rối vải kia ra, một cây ngân châm, trực tiếp xuyên thấu đầu con rối vải!
Chợt có một luồng khí đen đau đớn, bị Tần Tranh bóp nát nhanh như chớp!
Anh hành động cực nhanh, không để cho bất kỳ người nào nhìn ra manh mối.

Thậm chí bố mẹ đứa nhỏ chỉ nhìn thấy Tần Tranh đặt con rối kia sang một bên mà thôi!
Nhưng, ngay trong nháy mắt Tần Tranh bóp nát khí đen kia, cô bé đột nhiên mở mắt, hai má đỏ bừng, điên cuồng ho khan!
"Con gái!"
"Con gái!"
Bố mẹ của cô bé choáng váng ngay lập tức tiến lên.

Tần Tranh vội vàng ngăn cản, châm một châm đâm vào cổ cô bé, ngay sau đó, cô bé đột nhiên ho khan một tiếng, từ trong miệng phun ra một thứ đồ màu đen.

Thứ này không phải là máu, giống như cái gì đó bẩn ngưng kết thành khối!
Tần Tranh nhìn thấy thứ màu đen này, vội vàng bóp nát.

Nhất thời, khí đen tán loạn vào không trung!
Cái gì vậy?
Hai vợ chồng choáng váng, đồ đen nhánh kia, thứ hun ra từ trong miệng con gái, là cái gì?
"Mẹ? Bố?"Cô bé đột nhiên tỉnh táo, rụt rè lùi lại.

Trong phòng có quá nhiều người, lúc này bác sĩ nhìn Tần Tranh với vẻ mặt chấn động.

Không hổ là thần y của Dương Thành, bác sĩ Tần!
Đứa nhỏ đã tắt thở, mà vẫn có thể cứu sống lại!
Mà không biết rằng cô bé này không chết, chỉ bị những thứ bẩn thỉu bóp nghẹt huyết mạch mà thôi.

Có thể nói là trạng thái giả chết.


"Con gái, còn khó chịu không?" Người phụ nữ ôm lấy đứa trẻ.

Tuy nhiên người đàn ông lại có sắc mặt nghiêm túc, chỉ chỉ con rối vải trên bàn: "Tiểu Bảo, nói cho bố biết, thứ này con lấy ở đâu vậy?”
Cô bé nhìn qua, ngơ ngác nói: "Có người bỏ vào túi mẹ, mẹ đánh rơi, nên con giúp mẹ nhặt nó lại."
Cái gì!
Trong nháy mắt, một cơn ớn lạnh ập vào lưng của đôi vợ chồng này!
"Ai bỏ vào túi mẹ con?" Người đàn ông lại hỏi.

Cô bé cau mày: "Ừm...!chú béo đã đến nhà chúng tôi chơi lần trước.”
Chú béo?
Người đàn ông sửng sốt một chút, há to miệng!
"Em trai Mao Kiến Phong?"
Ai?
Tần Tranh ngay lập tức nhìn qua.

Mao Kiến Phong?
Sao lại có liên quan với Mao Kiến Phong? Không phải anh ta đã vào tù rồi sao?
"Ông xã, có phải anh nói tới người đến đưa tiền cho anh, yêu cầu anh thả Mao Kiến Phong không?" Người phụ nữ trợn mắt há hốc mồm.

Người đàn ông nhíu mày: "Chính là cậu ta, Mao Kiến Phong được sắp xếp trong nhà lao của anh, người kia đặc biệt tới tìm anh, yêu cầu anh thả người, nói ít nhất không thể ở lại trong ngục giam, mắt nhắm mắt mở là được.


"Anh không đồng ý, rồi cậu ta đi, sau này cũng không đến tìm anh nữa."
"Anh cho rằng chuyện đã qua, không ngờ tới...!Cháu trai kia lại dùng thủ đoạn dơ bẩn này!”
Người đàn ông vừa nói, vừa nhìn Tần Tranh: "Người anh em, cảm ơn ân tình của cậu.

Tôi vẫn chưa giới thiệu bản thân, tôi là quản ngục nhà tù số 3 Dương Thành, Vương n Đức.


Thứ này, tôi nhất định phải mang đi, nhưng tôi cần cậu giải thích cho tôi.”
"Thứ này, rốt cuộc là cái gì?"
Tần Tranh khách khí gật đầu: "Không cần khách khí, đây là việc tôi nên làm.

Điều này nói ra anh có thể không tin, cũng có thể không hiểu.

Đây là thai quỷ thường dùng để hoá trang cho thai nhi vẫn chưa sinh ra, hoặc là vừa mới sinh ra đã chết yểu.”
"Cũng thường được gọi là, nuôi tiểu quỷ."
"Cái gì? Nuôi tiểu quỷ?" Đàn ông đã từng nghe qua từ nuôi tiểu quỷ, dù sao phim kinh dị phát trên TV, cũng đã từng nhắc tới từ này.

"Thứ này, thật sự tồn tại sao?" Người phụ nữ dựng tóc gáy.

"Có một số người có thể khống chế mà thôi, giống như hạ đầu thuật vậy, chúng ta không tin nó tồn tại, nhưng quả thật có người hiểu, cũng có người bị lừa." Tần Tranh giải thích.

"Chẳng qua, bọn họ lựa chọn tiểu quỷ này không có uy lực, không có cách nào lập tức giết người.

Chỉ có thể quấy nhiễu, nhưng thời gian dài không phát hiện ra, dương khí sẽ bị nuốt chửng, sẽ chết ngừoi.”
"Đứa nhỏ tuổi còn nhỏ, thể lực yếu ớt, cho nên vừa lấy được sẽ sinh bệnh."
Tần Tranh dứt lời, đột nhiên hỏi: "Em trai Mao Kiến Phong, tên là gì?”
Người đàn ông sửng sốt một chút: "Hình như tên là Mao Kiến Quốc.”
Tần Tranh trong nháy mắt trừng mắt: "Có phải cậu ta làm hiệu trưởng ở Đại học Dương Thành không?”
“Đúng vậy!” Người đàn ông sửng sốt: "Làm sao cậu biết? Lẽ nào cậu cũng biết Mao Kiến Phong?”
Khóe miệng Tần Tranh nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Có lẽ tôi biết, Mao Kiến Phong tôi có quen biết, hơn nữa từng gặp mặt! Nửa năm trước, anh ta cũng từng đặt thư giống thai quỷ ở trong nhà bí thư trước Lưu Chính, bị tôi giải trừ.”
“Không nghĩ tới, lại gặp nữa!”
Tần Tranh nhíu mày, tên này, làm sao có nhiều yêu thuật như vậy?
"Cái gì? Nói như vậy, anh ta còn hại bí thư Lưu?” Sắc mặt người đàn ông bỗng nhiên tái mét: "Loại sâu làm rầu nồi canh này, lại còn muốn tôi thả ra!
Mao Kiến Quốc kia, tôi cũng phải đi tìm cậu ta một chuyến! Tôi muốn hỏi, cậu ta muốn làm gì tôi!”
Tần Tranh không nói gì, hiện tại anh đang suy nghĩ, nhà họ Giang bên kia đi tìm tư liệu Mao Kiến Phong, có thể cũng bị Mao Kiến Phong nhắm tới không, hay là Mao Kiến Quốc theo dõi!
Vừa nghĩ như vậy, điện thoại di động của Tần Tranh đột nhiên vang lên.

Là Giang Trạch gọi tới.

"Anh Tần, anh mau trở về phòng khám đi, cô Giang Nhiễm xảy ra chuyện rồi! Anh mau cứu cô ấy!”

Ánh mắt Tần Tranh lúc này trở nên lạnh lùng, xoay người điên cuồng chạy về phía phòng khám.

Người đàn ông và người phụ nữ hơi sửng sốt bọn họ vừa rồi cũng nghe được giông nói trong điện thoại của Tần Tranh, thật sự là phòng này quá nhỏ, hơn nữa không khí lại yên tĩnh.

Cho nên, vừa rồi Giang Trạch nói, bọn họ đều nghe tháy!
"Chúng ta...!Anh có muốn qua xem không?”Người phụ nữ do dự nhìn con gái mình.

Người đàn ông cắn răng: "Em đưa con bé về nhà đi, anh sẽ đi xem xem!"
Người phụ nữ gật đầu, hai người nhờ bác sĩ bệnh viện hỗ trợ đưa đến phòng khám, người phụ nữ lái xe đưa con về nhà, người đàn ông thì đi theo Tần Tranh vào trong phòng khám.

Lúc này trong phòng khám, toàn bộ ánh đèn trong đại sảnh đều bật lên!
Đèn không có bóng trên giường bệnh cũng bật hết lên, Lương Khanh hai tay mang theo găng tay cao su vô trùng, cầm cầm máu cho Giang Nhiễm.

Giang Trạch ở một bên đang nghe điện thoại, không ngừng gầm lên giận dữ về phía bên kia điện thoại : "Tôi không nghe! Những gì tôi muốn là, tra rõ ràng tại sao một người đang yên đang lành, đang ngủ trên tầng hai, lại rơi xuống!”
Tần Tranh vào cửa đã nhìn thấy cảnh tượng này, nghe Giang Trạch nói, sắc mặt anh lập tức trở nên lạnh lẽo.

“Lương Khanh, đưa tôi túi ngân châm!”
Tần Tranh xông vào, vội vàng rửa tay, xoay người mặc quần áo vô trùng, đeo khẩu trang.

Vừa xoay người, anh mới nhìn thấy dáng vẻ của Giang Nhiễm lúc này.

Toàn bộ cơ thể của người phụ nữ bị biến dạng, cũng may chỉ là trật khớp không phải gãy xương.

Nhưng có thể là do đầu đập xuống đất, cho nên trên mặt có rất nhiều máu, ngực bị tảng đá xạch xước, cũng chảy máu tươi đầm đìa.

Tần Tranh lúc này cầm máu bằng vài cây ngân châm trước, sau đó bắt đầu băng bó vết thương.

"Mang thuốc mỡ của tôi ra."
Lương Khanh lập tức xoay người đi lấy thuốc.

Giang Trạch lúc này đi vào: "Anh Tần, xin lỗi, hơn nửa đêm con gây phiền phức cho anh.”
Tần Tranh không trả lời, mà hỏi ngược lại: "Rốt cuộc đã chuyện gì xảy ra?”.