Tần Tranh suy nghĩ một chút: “Ngày mai em sang đó trước, chỗ này của anh cần phải dọn dẹp một chút, có lẽ sẽ đến muộn hơn em hai ba tiếng.”
Vốn nghĩ rằng Tần Tranh có thể sẽ không muốn, Sở Hiểu Đồng cũng đã chuẩn bị xong dự định đi đến thành phố Giang một mình.

Lúc này nghe thấy lời Tần Tranh nói, trong lòng cô chợt cảm thấy ấm áp, người đàn ông này đã có thể là chỗ dựa của cô rồi!
“Được, vậy em mua vé của em trước, Giang thiếu nói sau khi em sang đó thì làm quen với hoàn cảnh công ty, ngày kia đi làm.”
Nói xong, Sở Hiểu Đồng nhìn Lương Khanh ở trong góc: “Tiểu Đàn còn phải đi học, không thể đến thành phố Giang được, vậy Lương Khanh thì sao?”
Tần Tranh hơi dừng lại: “Bên này cần có người trông coi, tạm thời không có cách nào để cho Lương Khanh rời đi được, nhưng mà anh sẽ nhanh chóng tuyển người, lúc anh không ở phòng khám thì chỉ bán thuốc là được.”
Sở Hiểu Đồng gật đầu: “Vậy em đi trước đây.”
“Dọn dẹp xong đồ đạc, đừng quên gì nhé, nếu bỏ sót gì thì nhớ nói với anh.” Tần Tranh tiễn Sở Hiểu Đồng đi, rồi quay đầu lại nhìn Lương Khanh.

“Xem ra ngày mai tôi cũng phải rời đi, bên này tạm thời phải nhờ cô ở lại.”
Nghe vậy, ánh mắt Lương Khanh có chút ảm đạm, nhưng cũng không có bất cứ oán thán nào: “Ông chủ, anh đã cho tôi mạng sống hai lần, là ân nhân cứu mạng của Lương Khanh tôi.

Anh bảo tôi ở lại tôi chắc chắn ở lại, nếu anh cần tôi thì tôi sẽ xuất hiện ở trước mặt anh ngay lập tức!”
Tần Tranh sửng sốt, nhìn Lương Khanh thật sâu: “Chuyện của bạn cô, khi đến thành phố Giang tôi sẽ đích thân tìm họ! Có tin tức chính xác, tôi sẽ lập tức nói với cô.”
“Cảm ơn ông chủ!” Lương Khanh cúi đầu cảm ơn Tần Tranh.

Tần Tranh còn muốn nói thêm gì đó, đột nhiên có một cô gái nhỏ từ ngoài cửa đi vào, dáng vẻ rụt rè, khoảng mười tám mười chín tuổi.

Nhìn qua Tần Tranh cảm thấy gương mặt hơi quen.

“Xin hỏi, nơi này là phòng khám của bác sĩ Tần phải không?” Cô gái nhỏ nhẹ nhàng hỏi, khi ngẩng đầu lên nhìn thấy Tần Tranh, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng, “Ngài, ngài là bác sĩ Tần sao?”
Tần Tranh gật đầu: “Là tôi, nơi này là phòng khám của tôi, làm sao vậy?”
“Tôi… Tôi là Hạ Tư Vũ, y tá của bệnh viện nhân dân.

Lần trước khi ngài thực hiện ca phẫu thuật, tôi ở bên cạnh lau mồ hôi cho ngài, ngài còn nhớ không?”

Cô gái nhỏ có chút rụt rè, đứng ở ngoài cửa không dám đi vào.

Khuôn mặt thanh tú ửng hồng, thân hình mảnh khảnh đứng trong ngày đông trông có chút yếu ớt, một đôi tay nhỏ bé đã đỏ bừng vì lạnh, còn đang vặn vẹo qua lại trước ngực, rõ ràng là nhìn thấy Tần Tranh khiến cô rất căng thẳng.

Nhìn thấy dáng vẻ này của cô gái, Tần Tranh lập tức nở nụ cười: “Nhớ, mau vào đi, có chuyện gì vào bên trong rồi nói.”
“À! Bác sĩ Tần, bên ngoài đều nói rằng ngài là người tốt, tôi cũng cảm thấy ngài là người tốt.” Hạ Tư Vũ mỉm cười bước vào, đút hai tay vào trong túi áo khoác.

Tần Tranh bất đắc dĩ, gần đây anh nhận được thẻ người tốt thật sự nhiều vô kể.

Lương Khanh bưng cho Hạ Tư Vũ một ly trà nóng, Hạ Tư Vũ vội vàng nhận lấy và nói cảm ơn.

Ánh mắt Lương Khanh mềm mại.

“Tôi đến đây quả thực là có một chuyện.” Hạ Tư Vũ nhìn về phía Tần Tranh, “Kể từ sau việc lần trước, tôi đã từ chức khỏi bệnh viện nhân dân, một lòng muốn tìm một nơi thật sự suy nghĩ cho người dân.”
“Tôi cảm thấy, bác sĩ Tần là người vì người dân nhất, cho nên… Tôi muốn đến đây làm việc có được không?”
Tần Tranh ngạc nhiên, đến làm việc ở chỗ này của anh?
Nhưng mà…
“Ngày mai tôi sẽ rời khỏi Dương Thành, có lẽ sẽ không thường xuyên trở về, phòng khám này không có tôi, nhiều lắm chỉ là một quầy thuốc, nếu cô ở đây thì cũng được, nhưng lại không học được gì cả.” Tần Tranh cười khổ.

Nếu là trước đây, anh cũng thật sự muốn, dù sao Hạ Tư Vũ là y tá, tiêm thuốc, thay thuốc gì đó cô ấy đều rất thành thạo.

Nhưng mà bây giờ rõ ràng… Anh không thể cho cô gái này được bất cứ lợi ích gì, để cô ấy ở lại nơi này cũng lãng phí tuổi thanh xuân.

Cô gái cũng sửng sờ, rõ ràng cô ấy không ngờ rằng Tần Tranh sẽ rời đi: “Tại sao phải rời đi vậy? Nơi này không tốt sao?”
“Không phải không tốt, mà vợ tôi phải đến thành phố Giang làm việc, tôi cũng dự định đến thành phố Giang phát triển.” Tần Tranh kiên nhẫn giải thích.


Hạ Tư Vũ ồ một tiếng, rất nản lòng, nhưng cô ấy đột nhiên cắn răng: “Bác sĩ Tần, tôi vẫn muốn ở lại nơi này, bốc thuốc mỗi ngày cũng được!”
“Để cô ấy ở lại đi, như vậy tôi cũng có người bầu bạn.” Lương Khanh bỗng mở miệng, cô ấy rất có cảm tình với cô gái đơn giản như một tờ giấy trắng này.

Cũng có lẽ là vì cô gái này luôn nói tốt về Tần Tranh, khiến cho cô ấy yêu ai yêu cả đường đi.

“Được.”
Nhìn thấy vẻ mặt mong mỏi của Hạ Tư Vũ nhìn sang, Tần Tranh gật đầu: “Để đền bù cho cô, tôi sẽ trả lương cho cô năm nghìn mỗi tháng.”
“Hả?” Hạ Tư Vũ kinh ngạc, Dương Thành nhỏ bé này, lương ba nghìn một tháng đã là cao rồi, bác sĩ chính của bệnh viện nhân dân, một tháng cũng mới được bảy tám nghìn!
Vậy mà cô ấy có thể nhận được năm nghìn!
“Đây, như vậy là quá nhiều!” Hạ Tư Vũ vội vàng xua tay, “Không được đâu, ngài quá tổn thất.”
Tần Tranh bật cười: “Tôi vẫn luôn như vậy với nhân viên của mình, đã có ý định đến đây thì khi nào cô bắt đầu làm việc?”
“Ngay bây giờ cũng được!” Nói xong, Hạ Tư Vũ cởi áo khoác ra, bên trong vậy mà mặc đồng phục y tá.

Tần Tranh ngây người, cô gái này thật là nói gì thì là cái đó.

“Được, vậy cô làm quen trước một chút, hôm nay đông chí nên không có ai đến, có lẽ ngày mai sẽ có nhiều người hơn.

Đây là Lương Khanh, cô ấy lớn hơn cô, chăm sóc lẫn nhau nhé…”
“Tần tiên sinh có ở đây không?”
Tần Tranh đang nói chuyện, thì đột nhiên có một giọng nói vang lên từ cửa, Tần Tranh và những người khác quay đầu lại nhìn.

Nhìn thấy người đến, Tần Tranh bỗng mở to đôi mắt: “Tào Tiểu Thất? Cô khỏe rồi?”
Người đến chính là Tào Tiểu Thất, bạn của Giang Nhiễm!
Cô gái đó đã chiến đấu với căn bệnh và từng hóa trị ba lần, sau đó may mắn được Tần Tranh cướp khỏi tay Diêm Vương!
Lúc này cô ấy đứng ở cửa, mặc một chiếc áo phao lông vũ, đội mũ lưỡi trai, chiếc khăn quàng cổ lớn gần như che hết cả khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy.


Nhưng cô ấy lại tươi cười vẫy tay với Tần Tranh: “Mấy ngày không gặp, bác sĩ Tần lại đẹp trai nữa rồi, tôi nghe Giang Nhiễm nói, ngày mai anh sẽ đến thành phố Giang.”
Nói xong, cô ấy đi vào.

Tần Tranh nhìn cô gái đứng sờ sờ ở trước mặt mình cười nói lúc này, mà không dám nghĩ đến dáng vẻ nằm hấp hối trên giường bệnh lúc trước.

“Đúng vậy, ngày mai tôi đi.” Tần Tranh mỉm cười, “Cô đến có chuyện gì không?”
“Tôi? Nếu tôi nói là tôi cấp cứu cho anh thì anh có tin không?” Tào Tiểu Thất ngồi trên ghế đẩu, cởi khăn quàng cổ ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt kia tràn đầy nụ cười khiến cho lòng người ấm áp.

“Nếu anh đi đến thành phố Giang, thì cửa hàng này sẽ không có bác sĩ phải không? Anh có phiền nếu tôi thay thế anh không? Nói thật, tôi vẫn muốn làm bác sĩ, nhưng gia đình sợ tôi lại làm bác sĩ phẫu thuật.”
“Sau này tôi muốn đến chỗ này của anh, trước đây tôi học Đông Tây y kết hợp, đều tốt nghiệp thạc sĩ, cho nên anh cứ yên tâm trình độ của tôi.”
Nói xong, Tào Tiểu Thất nhìn Tần Tranh: “Thế nào?”
“Được!” Tần Tranh lập tức nói, một cô gái vì cứu bệnh nhân mà suýt chết vì bị lây nhiễm, tỉnh lại vẫn muốn làm bác sĩ, điều này cho thấy trong lòng cô ấy rất ngây thơ và lương thiện.

Dù sao anh cũng sắp đi, sao không giao phòng khám cho Tào Tiểu Thất?
“Tôi sẽ không yêu cầu cổ phần gì của anh cả, anh trả lương cho tôi ba nghìn mỗi tháng, đủ cho tôi ăn ở là được, tôi bây giờ thế này, trong khoảng thời gian ngắn cũng sẽ không tìm được bạn trai đâu.” Nói xong, Tào Tiểu Thất nhìn về phía Lương Khanh và Hạ Tư Vũ.

“Tôi tên Tào Tiểu Thất, là bệnh nhân của Tần Tranh.”
“Lương Tranh.”
“Xin chào, Hạ Tư Vũ.”
Nhìn cảnh này, đột nhiên Tần Tranh cảm thấy tất cả những việc mình làm trước đây đều đáng giá.

Tào Tiểu Thất là kiểu người đẹp rất phóng khoáng, khi cười sẽ để lộ hàm răng và trong đôi mắt to tràn đầy sức sống.

Bạn sẽ rất khó mà tưởng tượng ra rằng, ba ngày trước cô gái này đã đi dạo đến âm phủ một vòng.

Ba người đang nói chuyện, Tần Tranh quay người đi thu dọn đồ đạc, anh đem hết kim bạc đi.

Đến thành phố Giang nhất định sẽ có công dụng quan trọng.


Đúng vào lúc này, điện thoại của Tần Tranh đột nhiên vang lên, người gọi đến lại là Giang Nhiễm.

“A lô, bạn thân tôi nói với tôi rằng cô ấy ở lại trông coi phòng khám giúp anh.”
Tần Tranh gật đầu: “Đúng.”
“Là tôi đề xuất đấy, cô ấy nói cô ấy vẫn muốn làm bác sĩ, vẫn muốn chữa bệnh.

Tôi nghĩ ngày mai anh sẽ đến đây, cho nên bảo cô ấy đến hỏi anh, không ngờ anh sẽ đồng ý.”
“Tại sao lại không đồng ý?” Tần Tranh nở nụ cười, “Cô ấy là người tốt, suy nghĩ cho người dân.”
“ Ha ha, anh không sợ y thuật của cô ấy không tốt bằng anh, phá hỏng thương hiệu của anh à?” Giang Nhiễm đùa.

“Trong khả năng cho phép là được, cô ấy không giống kiểu người giấu dốt.” Tần Tranh nhìn người trong đại sảnh, bỗng nhiên điện thoại lại có người gọi đến.

“Cô đợi một chút, tôi nhận điện thoại của người khác.” Nói xong, Tần Tranh ấn nút trả lời.

“Tần tiên sinh.” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói rất tang thương, Tần Tranh vừa nghe đã biết là ai.

“Cục trưởng Cao.” Tần Tranh mỉm cười, “Sức khỏe tốt hơn chút nào chưa?”
“Tần tiên sinh, ngài là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi và Tử Lâm mãi mãi cảm ơn ngài!” Cao Khải Lượng nói xong thì bật khóc.

Trong lòng Tần Tranh cảm động, nghĩ đến cô gái đã gầy trơ xương trong vòng một tháng đó: “Đã không sao nữa rồi, tất cả đều sẽ ổn thôi.”
“Cả đời này, Cao Khải Lượng tôi đều ghi nhớ ân tình của ngài! Nếu ngài có thời gian, ngày mai tôi muốn mời ngài ăn cơm.” Nói xong, Cao Khải Lượng sờ đầu cô gái bên cạnh, “Đưa Tử Lâm đi cùng để cảm ơn ngài.”
“Không cần khách sáo, ngày mai tôi sẽ rời khỏi Dương Thành, tôi chỉ hy vọng, sau này ngài và Tử Lâm đều sẽ ổn.” Tần Tranh từ chối, Cao Khải Lượng vừa ra tù, có lẽ bây giờ rất khó khăn.

Nghĩ đến đây, Tần Tranh nghĩ chi bằng giúp người thì giúp đến cùng.

Cúp máy, anh xin số tài khoản của Cao Khải Lượng từ chỗ Lưu Chính, gửi cho ông ấy năm triệu.

Lúc này Cao Khải Lượng vốn đang dọn dẹp cái sân bẩn trong nhà, điện thoại đột nhiên rung lên, khi ông ấy nhìn thấy một số tài khoản lạ chuyển cho mình năm triệu, thì bỗng sững sờ..