Thông tin thể hiện qua sắc mặt của Đinh Xuân Muội không lọt khỏi mắt họ.

Chu Vĩ sầm mặt hỏi cô ta: "Ba năm trước, buổi tối hôm đó, chị chạy đến đồn công an báo án, nói là Hầu Quý Bình đã cưỡng bức chị, chuyện này chắc chị còn nhớ rất rõ đúng không?"

Đinh Xuân Muội cúi đầu không nói gì, vẻ mặc nhận.

"Cậu ấy trực tiếp lôi chị từ nhà đến phòng của cậu ấy phải không?"

"Không phải, tôi... tôi đến phòng cậu ta xin nước nóng, cậu ta... cậu ta thừa cơ cưỡng bức tôi."

"Lúc mấy giờ?"

"7... hơn 7 giờ."

"Thế à?" Giọng Chu Vĩ rắn đanh, "Tại sao chị phải chạy vào trường xin nước nóng, gần nhà chị có nhiều hàng xóm như vậy, hơn 7 giờ, người ta vẫn chưa đi ngủ chứ hả? Từ nhà chị đến phòng Hầu Quý Bình ít nhất phải mất năm sáu phút, tại sao không đến chỗ gần, mà phải chạy đi xa như thế!" Anh chỉ ra xung quanh, cách đó mấy chục mét còn có mấy nhà xây bằng đá.

Đinh Xuân Muội lập tức tái mặt, trước đây cô ta chưa bao giờ bị cảnh sát hỏi câu này, ậm ừ mãi không trả lời.

Giang Dương lạnh lùng nói: "Trả lời cho tử tế! Trước mặt cảnh sát, đừng có nói dối, nếu chị nói dối sẽ được nếm mùi đấy."

"Vâng... vâng, tôi có sang nhà bên cạnh xin, nhưng các nhà khác đều không có nước nóng, cho nên... cho nên tôi chạy vào trong trường xem."

Chu Vĩ cười nhạt: "Thế à, chị đều sang hết, những nhà khác không có nước nóng, đúng không?"

"Đúng... đúng là như thế."

"Thế thì, nhà này có đến xin không?" Chu Vĩ chỉ tay về phía một nhà gần nhất bên cạnh.

"Có."

"Nhà kia có xin không?" Anh chỉ về phía ngôi nhà chếch đối diện.

"Tôi... tôi không nhớ nữa, đã... đã lâu thế rồi, tôi quên rồi, tôi chỉ nhớ là sang mấy nhà xin đều không có, mới chạy vào trường học xem."

Chu Vĩ nhìn về phía nhân viên ghi chép: "Mấy nhà này đều ghi chưa?" Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, anh hài lòng gật đầu.

Giang Dương ho một tiếng, trừng mắt nhìn cô ta: "Mấy hộ mà chị nói là đã sang xin nước này, chúng tôi đều sẽ đi điều tra, nếu phát hiện ra là chị nói dối, thì..." Anh cười khẩy một tiếng, không nói thêm nữa.

Sắc mặt Đinh Xuân Muội càng tái mét, đầu cúi gằm, không dám nhìn họ.

Chu Vĩ tiếp tục truy hỏi: "Sau khi chị đến phòng Hầu Quý Bình, cậu ta liền bắt ép lôi chị vào trong phòng, trong quá trình đó không có ai nghe thấy sao? Kí túc xá của học sinh ở ngay đối diện với phòng cậu ấy, chỉ cách khoảng hai ba mươi mét."

"Cậu... cậu ta làm tôi hoảng sợ, không dám kêu lên."

"Sau đó khi Hầu Quý Bình thả chị ra, chị lập tức đi báo công an?"

"Vâng."

"Trong khoảng thời gian đó chị có gặp người nào, nói cho người ta biết chuyện Hầu Quý Bình cưỡng bức chị không?"

"Khô... không." Ánh mắt cô ta lộ rõ sự hoảng sợ.

"Chị nói là khoảng hơn 7 giờ chị đến phòng cậu ấy, trong nội dung ghi chép của đồn công an sau đó viết là khoảng hơn 11 giờ chị đến đồn công an tố giác, trừ đi thời gian chị chạy đến đồn công an, cũng có nghĩa là, Hầu Quý Bình bắt chị ở trong phòng cậu ta đến hơn ba tiếng đồng hồ?"

"Vâng."

"Trong khoảng thời gian đó, chị không kêu cứu lần nào sao?"

"Khô... không."

"Trong khoảng thời gian đó có ai đến tìm Hầu Quý Bình không?"

"Không."

"Sau này Hầu Quý Bình bị chết, chị có cảm thấy cậu ấy vì sự việc này mà tự sát do sợ bị xử tội không?"

"Tôi... tôi không biết, cậu ta tự làm tự chịu."

Chu Vĩ hứ một tiếng, đang định tiếp tục hỏi cô ta, thì bị ngắt lại bởi giọng nói địa phương của một người đàn ông từ phía sau vọng tới: "Xuân Muội, gọi điện thoại cho anh có việc gì à?"

Chu Vĩ và Giang Dương đồng thời quay người lại, ngay tức khắc ánh mắt của Chu Vĩ lóe sáng, anh lập tức nhận ra người đàn ông đang bước tới này - Ghế Đẩu Nhạc Quân.