Hôm nay như mọi hôm Nhu Hân Hân được sư huynh của mình là Bạch Chính Thuần dẫn ra thành thị đi dạo chơi.
"Bạch sư huynh muội chán quá, suốt ngày chỉ có mấy quầy hàng này, mấy cảnh vật này, chán quá đi mất !"
"Hay là mình lại vào rừng chơi đi, muội muốn bắt vài con thỏ trắng về làm thú cưng !!"
Bạch Chính Thuần nhìn Nhu Hân Hân với ánh mắt cưng chiều, hắn từ lâu đã coi nàng như em gái ruột.

Chỉ cần có của ngon hay vật lạ gì hắn đều đưa trước cho nàng.
"Được, chúng ta sẽ vào rừng săn vài con thỏ con.

Nhưng muội phải hứa với huynh không được chạy loạn, gần đây người trong ma đạo không hề yên phận, bọn chúng rất hay đi loạn khắp nơi."
Nhu Hân Hân nay cũng đã mười ba tuổi, cũng bắt đầu ra dáng thiếu nữ.

Nhưng do việc nàng đã quen được cưng chiều từ nhỏ nên tính cách còn khá trẻ con.
Nhu Hân Hân nghe sư huynh của mình nói tới ma đạo liền thè cái lưỡi nhỏ:
"Nhắc tới muội liền sợ, cái tên Tử Đồng Tà Quân gì đó, hắn nhìn thật tà ác, đôi mắt của hắn như tới từ Cửu U Địa Ngục nhìn rất ghê rợn, còn luôn đem theo cái quan tài trên lưng nữa, cũng không biết hắn đã giết bao nhiêu người rồi bỏ vào cái quan tài đó nữa."
Bạch Chính Thuần nghe vậy liền thở dài.

Nhắc tới vụ đó hắn liền nhớ tới Lôi Hạc trưởng lão.

Mặc dù tu vi không cao thâm gì nhưng rất được lòng các đệ tử trẻ.

Hắn cũng mới từ hôm qua biết được thẻ bài sinh mệnh của Lôi Hạc trưởng lão đã vỡ nát chứng tỏ người đã chết đi.


Tông môn cũng mau chóng cho người đi điều tra nhưng lại không tra được điều gì có ích.

Theo hắn được biết căn Tứ Hợp Viện khi đó là hang ổ của ma tu, Lôi Hạc trưởng lão vào đó liền bị ma tu ám hại nên thân tử.

Sau đó có cao nhân đi qua tiện tay đánh bại ma tu đồng thời đốt cả tòa Tứ Hợp Viện, thi thể của Lôi Hạc trưởng lão cũng được đem ra ngoài chôn cất tử tế.

Nên tông môn cũng không tiếp tục truy cứu nữa.
"Muội đừng sợ, ở đây là phụ cận tông môn của chúng ta.

Sẽ không có ma tu hay ma đạo nhân sĩ nào dám bén mảng lại gần đâu."
Nhu Hân Hân nghe vậy liền mỉm cười nói:
"Lần này muội phải bắt được mấy con thỏ con thật mập mạp, càng mập thì sờ càng thích !!"
Bạch Chính Thuần vốn là Thiếu Môn Chủ của Vân Hạc Môn nên công sự mà hắn phải xử lý rất nhiều.

Nhưng cha mẹ của Nhu Hân Hân vốn là trưởng bối mà hắn rất kính trọng, chẳng may trong một lần yêu thú tập kích một thôn làng họ đã hi sinh thân mình tại nơi đó, trước khi chết họ lại dặn cha hắn là môn chủ Vân Hạc Môn - Bạch Thiên Hạc phải chăm sóc tốt cho con gái của họ.

Nên trách nhiệm săn sóc cho Nhu Hân Hân cũng từ cha hắn rơi xuống đầu hắn.
— QUẢNG CÁO —
Nhu Hân Hân dù tính cách hơi trẻ con nhưng lại rất hiểu chuyện, nàng chưa từng than trách cha mẹ nàng vì sao lại bỏ nàng ở một mình ở nhân gian, ngược lại hằng năm vào ngày giỗ của họ nàng luôn tự mình chuẩn bị trà bánh, thức ăn, ...!cúng bái một cách chu toàn.

Chỉ có lúc đó hắn mới thấy nàng ngồi im một chỗ mà lặng lẽ khóc.
Hắn cũng đã có hôn phối, vài năm nữa hắn sẽ kết hôn, nên sẽ không thể nào tiếp tục bên cạnh chăm sóc cho nàng.

Điều này khiến hắn rất sầu muộn.
Trong khi suy nghĩ miên man thì hai người cũng đã vào sâu vào cánh rừng phụ cận Vân Hạc Môn.

Tuy nhiên từ sâu trong cánh rừng lại vang vọng từng tiếng hổ gầm gừ có vẻ có hai hoặc nhiều con hổ đang đánh nhau với một sinh vật nào đó.
Hai người Bạch Chính Thuần liền hiếu kì chạy đến xem thử.
Đến khi lại gần mới thấy có ba con hổ đang bao vây lấy một thiếu niên trẻ tuổi.

Thiếu niên mặc một bộ đồ da thú, lưng đeo cung trường cung và cung tên, có vẻ là một thơ săn lành nghề.
Bỗng một con hổ canh lúc thiếu niên không để ý mà nhào lên vồ một cái, thiếu niên dù sơ suất nhưng cũng nhanh chóng phản ứng.

Chỉ thấy hắn hạ thấp trọng tâm, hai tay nâng cao, con hổ vừa lao tới liền bị hắn thốc mạnh vào bụng rồi vật ngã ra đất.

Một con hổ khác cũng thừa thế mà xông tới nhưng lại bị hắn bồi cho một quyền như nặng như Thái Sơn đánh bay đi mất.

Hai con hổ thấy thiếu niên hung dữ như vậy liền gào lên một tiếng rồi bỏ chạy, bỏ mặc đồng bạn đang bị thiếu niên đè dưới thân hình.

Thiếu niên sau đó nhanh chóng lấy một thanh chùy thủ cột ở bắp đùi, đâm ngay vào chỗ tủy sống ở sau gáy của con hổ khiến nó chết ngay tức khắc.
Bạch Chính Thuần từ xa thấy vậy liền không nhịn được mà khen thầm:

"Thật là thân thủ nhanh nhẹn, man lực hơn người.

Chẳng qua có chút hoang dã ..."
Nhu Hân Hân nghé con không sợ cọp, khi Bạch Chính Thuần còn chưa kịp phản ứng nàng đã mau chóng chạy đến chỗ bên cạnh của thiếu niên.
"Thơ săn đại ca, thợ săn đại ca ! Ngươi uy vũ quá, ngươi có thể bắt dùm cho ta mấy con thỏ con được không ?"
Thiếu niên thoáng nhìn Nhu Hân Hân nhưng rồi vẫn giữ thái độ im lặng, chuyên tâm xử thi thể con hổ mà hắn mới săn được.

Hắn khẽ lẩm bẩm trong miệng phật kinh siêu độ, tay thì bắt đầu tiến hành lột da con hổ.

Dù hắn bây giờ đã cải trang nhưng thói quen nghề nghiệp vẫn còn a~
Nhu Hân Hân bị khung cảnh máu me làm cho khuôn mặt vốn xinh xắn trở nên tái nhợt, nàng liền chạy núp sau lưng Bạch Chính Thuần.
— QUẢNG CÁO —
Event
Bạch Chính Thuần đương nhiên không hề bị cảnh này làm sợ hãi, hắn tiến lên hỏi thiếu niên:
"Không biết các hạ là ai ? Và vì sao đến phụ cận Vân Hạc Môn săn thú ?"
Thiếu niên nghe vậy liền gãi gãi đầu:
"Tổ chát, đây đã là phụ cận Vân Hạc Môn rồi sao ? Ta mãi đuổi theo mấy con hổ nên chạy tới đây, ta muốn đem tấm da hổ này xuống thị trấn bán, còn xương cốt thì vừa hay một số trưởng lão của Vân Hạc Môn đang mua với giá khá cao."
Thật ra ý định ban đầu của hắn đúng là như vậy, nhưng bây giờ nhìn thấy hai huynh muội trước mặt hắn lại nảy ra ý tưởng khác.
"Không biết hai vị đây là ?"
Bạch Chính Thuần liền cười hòa nhã:
"Bọn ta chính là đệ tử của Vân Hạc Môn.

Nếu các hạ muốn đem bán xương cốt của con hổ này thì lát nữa có thể theo huynh muội chúng ta cùng về, ta cũng biết các trưởng lão đang cần số xương hổ này."
Lâm Bạch liền cười đáp:
"Nếu được như vậy thì còn gì bằng.

Tại họ Tạ tên Ngưu, mấy người quen thường gọi ta là A Ngưu."
Bạch Chính Thuần liền đáp;

"Ta tên Bạch Chính Thuần, còn đây là sư muội của ta Nhu Hân Hân.

Nàng có vẻ đã bị các hạ làm hoảng sợ rồi."
Nhu Hân Hân ló cái đầu nhỏ ra nhìn Lâm Bạch đã dùng Mặt Nạ Ẩn Tàng hóa thân thành một thợ săn phàm nhân.

Nàng lại nhìn chỗ con hổ đã bị lột da kia liền cảm thấy ghê sợ nên lại quay đi không dám nhìn tiếp.
— QUẢNG CÁO —
Lâm Bạch gãi gãi đầu đáp:
"Thật là ngại quái, đã làm tiểu cô nương hoảng sợ.

Vừa nãy cô nương nói muốn bắt thỏ đúng không ? Lúc ta chạy tới đây có thấy một cái hang thỏ lớn.

Hai người xin ở đây đợi ta một chút, mốt lát ta liền quay về liền."
Hắn sau đó chạy đi vào sâu trong rừng, sau khoảng nửa canh giờ hắn lại xách về một cặp thỏ con trắng muốt, béo mụp.
Nhu Hân Hân thấy cặp thỏ con liền quên đi nỗi kinh hãi vừa rồi, nàng liền chạy tới ôm hai con thỏ nhỏ vào lòng, tay thì ra sức cưng nựng, trông rất thích ý.
Bạch Chính Thuần liền chắp tay hướng Lâm Bạch mà cảm tạ:
"Cảm ơn A Ngưu huynh, tiểu sư muội của ta tính cách có chút trẻ con xin huynh chớ chê cười."
Lâm Bạch liền cười ngây ngô, trông rất thật thà chất phát.

Hắn sau đó mang thi thể của con hổ để ở trên vai rồi đi theo hai huynh muội Bạch Chính Thuần về Vân Hạc Môn.

.