Dương Tử Mi có chút thẹn thùng, cô duỗi hai tay ra, quấn quanh cổ anh như dây leo.

Có lẽ, trong tiềm thức cô không có cảm giác an toàn nên muốn dùng cơ thể của mình để trói buộc anh, để cho anh càng thêm mê muội mình.

Đây là bệnh chung của rất nhiều cô gái.

Vào lúc tình yêu không ổn định, nội tâm bất an thì muốn dùng cơ thể để cầm tù đối phương, làm cho đối phương tưởng rằng họ là người của mình rồi, từ đó chịu trách nhiệm với mình.

Nhưng họ thật không ngờ, đây là biểu hiện ngu ngốc nhất.


Cảnh giới cao nhất của tình yêu là linh hồn và thân thể hòa quyện.

Nhưng, hoan ái xác thịt không phải là một biện pháp tốt để giữ tình yêu, ngược lại, có khi nó còn đẩy tình yêu ra xa hơn, khiến cho đối phương không biết trân trọng.

Đôi mắt đỏ giăng kín tơ máu tràn đầy dục vọng của Long Trục Thiên nhìn vào cô, anh nuốt nước bọt, sau đó lắc đầu, vuốt ve đỉnh đầu cô:

- Không! Nhất định phải đợi tới khi em mười tám tuổi!

- Bây giờ em đã mười sáu tuổi rồi, đợi đến khi mười tám tuổi thì vẫn còn hai năm nữa, quả thật là quá lâu rồi, em không muốn đợi! Em muốn anh thật sự thuộc về em ngay bây giờ!

Dương Tử Mi cố chấp nói.

- Anh vẫn luôn thuộc về em mà. Mi Mi, tương lai của chúng ta vẫn còn rất dài, không cần để ý đến việc đợi hai năm này. Chúng ta không thể vì sung sướng nhất thời mà khiến cho võ công của em bị phế.

Long Trục Thiên kéo lấy bàn tay cô, đặt ở vị trí trái tim đang đập loạn của anh:

- Trái tim của anh vẫn luôn đập vì em, em đừng gấp gáp.

Dương Tử Mi nhìn anh chăm chú, sau đó gật đầu.

Đúng thế, chỉ vì sự vui sướng nhất thời mà hủy đi võ công mười năm của cô thì vô cùng không đáng.


Cô cũng dần dần tỉnh táo lại.

- Mi Mi, anh biết em bất an vì điều gì, ở Mĩ, anh có một cô gái giống như em gái, cô ấy tên là Teresa.

Long Trục Thiên ôm lấy bả vai của cô, anh nói.

Trái tim của Dương Tử Mi nặng trĩu, xem ra, anh ấy muốn nói cho cô, cô gái đó là ai.

Cuối cùng, anh ấy sẽ không nói hết mọi việc về cô gái kia rồi nói với cô những lời cẩu huyết như ‘Mi Mi, anh yêu em, nhưng anh phải lấy cô ấy làm vợ’ chứ?

Trái tim của cô thấp thỏm đợi anh ấy nói tiếp.

- Bố của cô ấy là Đức giáo hoàng trong tổ chứng bọn anh, có ân nặng như núi với anh, giống như là bố của anh vậy.

Long Trục Thiên tiếp tục nói.

Nghe được lời này, trái tim của Dương Tử Mi càng thấy nặng nề hơn.

Anh sẽ không vì báo ân mà cưới con gái nhà người ta chứ?


- Teresa rất thích anh, từ lúc mới mấy tuổi thì cô ấy là lập chí làm cô dâu của anh. Lúc đó, anh vẫn chưa gặp được em nên cho rằng lấy ai cũng như nhau cả, cũng không giữ khoảng cách quá xa với cô ấy, khiến cho cô ấy luôn có ảo giác, nghĩ rằng người anh yêu là cô ấy.

Long Trục Thiên nhìn cô, tiếp tục nói:

- Nhưng mà, anh đã gặp được em, đời này Long Trục Thiên anh chỉ muốn cùng chung sống với cô gái như em, những người khác anh đều không cần, Teresa cũng không được, dù cho Đức giáo hoàng đã ám chỉ nhiều lần, chỉ cần anh kết hôn với Teresa thì người thừa kế của ông sẽ là anh mà không phải là Reeves.

- Có được cô ấy thì anh có thể có được quyền lực mà anh muốn, mà em, không thể giúp ích được gì cho anh cả.

Nghe xong những gì anh nói, Dương Tử Mi không những không yên tâm mà ngược lại, tâm trạng của cô ấy càng trở nên nặng nề hơn.

Cô cũng không phải là một cô gái nhỏ, những bộ phim ngôn tình ở cửa hàng nhà người ta cô xem được ở kiếp trước cũng thường nói, đối với đàn ông, sự nghiệp là số một, phụ nữ chỉ là một món trang sức mà thôi, vào lúc cần thiết hoàn toàn có thể hi sinh.

Long Trục Thiên nói như vậy, liệu có phải ngầm ám chỉ anh ấy nghĩ rằng mình là chướng ngại vật với tiền đồ của anh ấy không?