Gió đêm ào ạt, thổi bay mũ trùm đầu của nàng, để lộ một khuôn mặt vô cùng diễm lệ.
Phương Phù Lan hoảng hốt: “Vân Lạc…… Là chàng……”
Nàng lại hỏi: “Sao chàng……”
Sao còn sống?
Sao xuất hiện ở đây?
Khoảnh khắc Vân Lạc nhìn thấy Phương Phù Lan, hắn cũng sững người.
Vừa rồi hắn còn thắc mắc, A Cửu rõ ràng đã cắt đuôi những người đi theo nàng, vì sao người của Lăng Vương tìm được nơi này?
Bây giờ toàn bộ sự thật đã được phơi bày.
Tuy rằng A Cửu đã cắt đuôi mấy người đó, nhưng tiếng lóng mà hắn để lại trên đường cho A Cửu vẫn còn đó.
Người khác sẽ không hiểu những tiếng lóng kia, nhưng Phương Phù Lan có thể giải được.
Dù sao Vân Lạc và Phương Phù Lan cũng là phu thê, hắn biết nàng thông minh cỡ nào.
Toàn bộ tiếng lóng đều có cơ sở để làm theo, chỉ cần tìm được quyển sách tương ứng, tất cả tiếng lóng đều có thể được giải một cách dễ dàng.
Tuy rằng Vân Lạc chưa bao giờ dạy Phương Phù Lan tiếng lóng của Trung Dũng quân cũ, nhưng hắn là võ tướng, thường chỉ đọc các loại sách như vậy.

Phương Phù Lan có tài xem qua là nhớ, nàng nhìn thấy tiếng lóng trên đường, chỉ cần nghĩ lại các cuốn sách mà Vân Lạc thường đọc khi “còn sống” là có thể giải mã bí ẩn, dẫn người tới đây.
Vân Lạc nhất thời không rõ cảm giác trong lòng.
Có phẫn nộ, có thở dài, nhưng phần nhiều là mọi chuyện đã được định.
Hắn đã nghi ngờ nàng từ lâu, cho nên sau khi rời khỏi Tái Bắc, ngoại trừ mấy ngày đi qua hầu phủ hai lần để nhìn Vân Hy khi vừa đến Kim Lăng, chưa từng xuất hiện trước mặt người xưa.
A Cửu và Ninh Hoàn hiện đang gặp nguy hiểm, Vân Lạc không dám lơi lỏng chút nào, dí đao vào cổ Phương Phù Lan: “Bảo người của ngươi thả bọn họ.”
Phương Phù Lan đọc được tâm tư của hắn từ giọng nói, biết rằng nói nhiều cũng vô ích, chỉ hỏi: “Chàng đã trộm bản đồ phòng thủ của Binh Bộ phải không?”

Vân Lạc cười lạnh: “Ngươi quả nhiên là người của hắn.”
Tào Nguyên biết Phương Phù Lan rất quan trọng đối với Lăng Vương, thấy nàng bị bắt làm con tin, nhất thời không dám hành động thiếu suy nghĩ, cao giọng nói: “Tuyên Uy tướng quân, ngươi nên suy nghĩ kỹ, hai người bạn của ngươi đang ở trong tay ta.

Nếu ngươi dám tổn thương một sợi tóc của thiếu phu nhân, ta đảm bảo hai người bọn họ không sống qua tối nay!”
Thiếu phu nhân? Cái gọi là thiếu phu nhân, vẫn là phu nhân của thiếu tướng quân Trung Dũng Hầu phủ à?
Thật là một sự mỉa mai.
Vân Lạc nhìn qua phía A Cửu, một người bị thương, một người trúng độc, đang bị cấm vệ của tuần tra ty bao vây.
Mạng sống của A Cửu và Ninh Hoàn đang bị đe dọa, Vân Lạc biết mình không thể có chút nhân từ nào cả, lạnh giọng nói: “Được, ngươi cứ việc cho người của ngươi ra tay, cùng lắm thì cả đám chết cùng nhau!”
Ngay lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng xe lộc cộc.
Tào Nguyên nhìn qua đó, dừng lại, ngay sau đó ra lệnh cấm vệ của tuần tra ty xếp hàng hai bên trái phải để mở đường.
Bóng đêm đậm đặc, võ vệ trước xe ngựa cầm đuốc, dẫn một người mặc mãng bào màu xanh đen, mặt mày tuấn tú đi tới.
Lăng Vương vừa đến nơi đã nghe người ta nói Tuyên Uy tướng quân đã “qua đời” xuất hiện.
Hắn bị sốc, nhưng nghĩ đến bản đồ phòng thủ của Binh Bộ bị mất lại hiểu ra.
Ngẫm lại cũng đúng, ngoại trừ người của Trung Dũng quân cũ năm đó ở Tái Bắc, ai sẽ trộm bản đồ phòng thủ?
Người có thể làm cho Tần Lâu nghe lệnh, ngoài Vân Hy, chỉ có Vân Lạc.
Lăng Vương nhìn Vân Lạc, ánh mắt hung ác nham hiểm: “Thả nàng ra.”
“Bớt nói nhảm, thả người của ta trước.” Vân Lạc nói.
Lăng Vương thấy hắn gàn bướng hồ đồ, im lặng, không kêu Vân Lạc thả Phương Phù Lan, cũng không bảo người của Tào Nguyên thả A Cửu và người kia.
Gió đêm lại nổi lên, đưa tới từng đợt mùi đàn hương.
Đây là hương thơm trong phòng thay đồ của Phương Phù Lan.
Không hiểu sao, Vân Lạc đột nhiên hơi chóng mặt, tựa như có thứ gì đó đang rút đi sức lực trên cơ thể hắn từng chút một.

Hắn lập tức nhận ra, hắn đã trúng độc giống A Cửu.
Đúng rồi.

Nhất định là Phương Phù Lan.
Hai ngày nay A Cửu ở trong hầu phủ, Phương Phù Lan đã xông đàn hương cho xiêm y của A Cửu, sau đó tặng nàng túi hương.
Chất thạch trong suốt ở trong túi hương vốn vô hại, nhưng trộn với đàn hương sẽ trở thành chất độc khiến người ta mệt mỏi.
Về phần hắn, vừa rồi ở cùng A Cửu, đã hít một chút chất thạch, Phương Phù Lan đã xông đàn hương lên xiêm y của mình để phòng ngừa.
Thảo nào khi hắn kề đao vào cổ nàng, nàng không hề hoảng sợ.
Nàng chỉ đợi một trận gió đêm thổi mùi đàn hương trên xiêm y vào miệng và mũi hắn, chờ hắn chậm rãi mất sức lực.
Vân Lạc nín thở, cố gắng ổn định tâm trí, nhưng độc này thật sự quá bá đạo, không ngờ tay chân hắn từ từ mất sức, mọi thứ trước mắt cũng trở nên mơ hồ.
Tào Nguyên nhân cơ hội này bước tới trước, ngay lúc Vân Lạc chuẩn bị bỏ đao để bóp cổ Phương Phù Lan, hắn dỡ bỏ lực trên tay, dẫn theo người tới trước để kiềm chế, rút thanh đao dài ra.
Phương Phù Lan thấy thế, ngăn lại: “Đừng giết hắn.”
Tào Nguyên ngước mắt nhìn Lăng Vương, thấy Lăng Vương khẽ gật đầu, hắn rút đao lại.
Không phải Lăng Vương muốn buông tha cho Vân Lạc.
Hắn chăm chỉ cho đến nay, chỉ còn một bước nữa là lên đỉnh cao, ngoại trừ Trình Sưởng, có thể nói Vân Lạc là chướng ngại lớn nhất trên đường lên đỉnh cao của hắn, hắn không thể nào quý sinh mạng của Vân Lạc.
Hắn chỉ biết người thực sự trộm bản đồ phòng thủ không phải là Vân Lạc.
Mà là người mặc đồ đen bị thương bên kia.
Hắn muốn biết rõ ràng chuyện gì đang xảy ra.
“Đi xem người kia là ai.” Lăng Vương ra lệnh.
“Vâng.” Tào Nguyên nhận lệnh, bước tới chỗ Ninh Hoàn, ra lệnh cấm vệ trói hắn lại, sau đó cởi miếng lụa trắng che mắt hắn.

Ánh lửa chiếu sáng, mặc dù ánh mắt xám xịt, không có tiêu điểm, Tào Nguyên vẫn nhận ra Ninh Hoàn ngay lập tức.
Hắn hoảng hốt, không khỏi lui về sau mấy bước, xoay người nhìn Lăng Vương: “Điện hạ, hắn là…… là Ninh thị vệ.”
Lăng Vương nghe vậy, sửng sốt, lập tức lấy cây đuốc từ một cấm vệ bên cạnh, bước nhanh đến trước mặt Ninh Hoàn, nhìn kỹ, giật mình, “Là ngươi, ngươi còn sống?”
Ninh Hoàn năm đó là thị vệ đeo đao nhất phẩm trong cung, võ vệ tín nhiệm nhất của cố thái tử Trình Dương.
Năm đó Hoàng Hậu qua đời vì bệnh tật, Trung Dũng Hầu chết trận ở Tái Bắc, cố thái tử Trình Dương từng sai người đến Tái Bắc để điều tra nguyên nhân cái chết của Trung Dũng Hầu, đồng thời tìm tung tích của Ngũ điện hạ Trình Húc, người hắn phái đi là Ninh Hoàn.
Sau đó, cho đến ngày cố Thái Tử qua đời, hắn vội vã muốn đi gặp Chiêu Nguyên Đế để bẩm báo chuyện quan trọng, thực ra không phải là việc Vận Vương lén lút lấy binh lương của Trung Dũng Hầu, mà là chuyện Lăng Vương thông đồng với địch và phản quốc!
Sở dĩ cố Thái Tử biết chuyện này, là do Ninh Hoàn đến Tái Bắc điều tra ra.
Trước khi Vận Vương tới đưa canh độc, Ninh Hoàn nói cho cố Thái Tử biết chuyện Lăng Vương đã lợi dụng chức vụ như thế nào để âm thầm sao chép bản đồ phòng thủ của Tái Bắc, làm cách nào giao bản đồ cho Nhị hoàng tử Tát Mộc Nhĩ của Đạt Mãn.
Đáng tiếc khi cố Thái Tử sắp sửa bẩm báo việc này cho Chiêu Nguyên Đế, bất đắc dĩ lại gặp tên ngốc Vận Vương ngăn cản.
Cố Thái Tử vốn không muốn so đo chuyện Vận Vương tham ô binh lương, nhưng phát hiện Vận Vương hạ độc mình, trong lúc tức giận khó thở, chưa kịp bẩm báo với Chiêu Nguyên Đế về tội ác nghiêm trọng của Lăng Vương đã chết vì bệnh tật.
Trong lúc hấp hối, cố Thái Tử đã dặn dò bên tai Ninh Hoàn: “Lão tứ ngu xuẩn, lão tam tàn nhẫn độc ác, nếu ta chết vì bệnh tật, cho dù ngươi bẩm báo sự thật với phụ hoàng, không có nhân chứng và bằng chứng cũng khó định tội lão tam, không chừng ngươi còn bị giết.

Ngươi đi mau, tự giữ mạng mình trước, sau đó đến Tái Bắc, điều tra rõ nguyên nhân và lý do, tìm Húc Nhi.

Vân Thư Quảng có ơn với Húc Nhi, hắn sẽ sẵn sàng rửa sạch oan ức cho Trung Dũng Hầu phủ.

Ngươi phải nhớ rõ, Vân thị trấn giữ Tái Bắc mấy chục năm, các tướng sĩ tắm máu ở biên cương, bảo vệ quốc gia, lòng dũng cảm và sự trung thành tỏa sáng như nhật nguyệt, chúng ta…… không thể để bọn họ lạnh lòng.”
Ninh Hoàn lạnh lùng nói: “Thái Tử điện hạ nhân đức lỗi lạc, ta mang ơn hắn, đã thề sẽ làm theo di ngôn của hắn.

Loại người đê tiện như ngươi còn sống trên đời thì ta làm sao dám chết?!”
Lăng Vương khẽ nhíu mày.
Ninh Hoàn biết quá nhiều chuyện, không thể lưu lại người này.
Lăng Vương hỏi Tào Nguyên: “Có phải Hình Bộ đã tìm được manh mối về bọn trộm bản đồ phòng thủ của Binh Bộ?”
“Bẩm điện hạ, hình như vậy.


Người đang điều tra vụ án này là Điền đại nhân, tức là Điền Trạch, mới đậu Bảng Nhãn năm ngoái.

Hắn làm việc rất cẩn thận, vụ án này rốt cuộc tra được đến bước nào, ngay cả Hình Bộ Thượng Thư đại nhân cũng không rõ lắm.”
Được rồi, có manh mối là được.
Dù sao thì Ninh Hoàn và Vân Lạc đã trộm bản đồ phòng thủ.
Tự ý xông vào cung cấm là tội nặng, có tội danh này, Ninh Hoàn sẽ bị giết.
Mặc dù Vân Lạc bị trói, nhưng may mắn trước đó không hít độc quá nhiều, toàn thân đã khôi phục một chút sức lực.
Vân Lạc thấy sát ý trong mắt Lăng Vương, biết rằng hắn sẽ không buông tha cho Ninh Hoàn.
Trước khi Lăng Vương ra lệnh giết, hắn đột nhiên thoát khỏi cấm vệ, đoạt một thanh đao từ một người trong đó, nhảy đến trước mặt Ninh Hoàn, chắn trường mâu đang đâm tới.
Vân Lạc muốn che chở cho Ninh Hoàn, bản thân mình còn chưa lo được, hơn nữa thân thể bị trúng độc chưa được bài trừ, cố gắng hết sức, giằng co bảy tám chiêu, Tào Nguyên nhân cơ hội giơ kiếm đâm sau lưng hắn.
“Vân Lạc ——”
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, Vân Lạc nghe thấy A Cửu gọi hắn.
Nhưng hắn chưa kịp quay đầu lại, một thân thể ấm áp đã nhào tới phía sau hắn, cùng lúc đó, hắn nghe thấy một tiếng kiếm sắc bén đâm vào thân hình.
Vân Lạc sững cả người.
Hắn bàng hoàng xoay người, bắt lấy A Cửu đang ngã về phía mình.
Máu lập tức nhuộm đỏ vạt áo trước của hắn, cơ thể nàng mềm nhũn và yếu ớt.
Nhưng cuộc chiến xung quanh sẽ không dừng lại vì hắn nhất thời thất thần, Tào Nguyên và một đám cấm vệ nhìn thấy khoảnh khắc này, lần lượt giơ đao chém về phía Vân Lạc và Ninh Hoàn, thậm chí Phương Phù Lan không kịp kêu “Chờ đã”.
Đúng lúc này, một âm thanh xé không khí truyền đến trong tiếng gió đêm gào thét.
Vài mũi tên được bắn ra, xuyên qua màn đêm, đâm vào cơ thể của cấm vệ đang tấn công Vân Lạc.
Lăng Vương nhíu mày, quay đầu lại nhìn.
Trong đêm đen, một con tuấn mã phi nước đại tới đây, nữ tử trên ngựa mặc y phục đỏ, giương cung cài tên, thả dây, Tào Nguyên chưa kịp phản ứng thì mũi tên đã cắm vào vai trái của hắn..