Lời của Vân Hy vang vọng khắp nơi, trong số các triều thần tông thất liên quan đang đứng bên ngoài vách núi, ngoại trừ một số ít hiểu rõ nội tình, còn lại đều không hiểu ra sao.
Đây là có ý gì? Là Tam công tử và Minh Uy tướng quân muốn cùng nhau làm phản hay sao?
Tuy nhiên, nếu thật sự làm phản, nào có rõ ràng như vậy?
Điền Trạch nghe Vân Hy nói, nhận ra sự phẫn nộ chính đáng trong lòng nàng, nhưng Chiêu Nguyên Đế là ngôi cửu ngũ, chống đối ông như vậy thì thống khoái, nhưng sợ rằng sẽ bị buộc tội phạm thượng ngỗ nghịch sau đó.
Hắn bước ra khỏi đám đông, định cầu xin giúp Vân Hy, chưa kịp mở miệng thì Chiêu Nguyên Đế đã giơ tay ngăn lời nói đầu của hắn, ngược lại hỏi Tuyên Trĩ: “Phản quân thế nào rồi?”
Tuyên Trĩ nói: “Bẩm bệ hạ, phần lớn thống lĩnh và binh lính đã nhận tội, trong đám phản bội, Trương Nhạc còn đang ầm ĩ biện minh cho tội lỗi của mình; ngoài ra bởi vì tối hôm qua chùa Minh Ẩn bị cháy, không ít nhà sư và phản binh thừa dịp chạy trốn.

Mạt tướng đã phái người đuổi theo mang bọn họ về lại, sẽ thẩm vấn từng người một, đem kẻ khả nghi về Kim Lăng.”
Chiêu Nguyên Đế gật đầu, “Húc Nhi, ngươi đến chùa Minh Ẩn xem thử.”
“Nhưng mà phụ hoàng ——”
“Những người này trong chùa Minh Ẩn làm loạn phạm thượng nhân lúc ngươi nhận tổ, đáng bị trừng phạt.

Ngươi là hoàng tử, là trữ quân, sẽ kế thừa giang sơn thiên hạ trong một tương lai không xa.

Ngươi mang gánh nặng ngàn quân trên vai, ngươi nên che chở bốn bể, gây dựng thái bình, nếu không muốn tự mình đi làm chuyện này, làm sao hưởng sự cung phụng của vạn dân trong tương lai được? Đi đi.”
Điền Trạch vốn định ở lại để bảo vệ Vân Hy, nhưng Chiêu Nguyên Đế lại lấy giang sơn và phúc lành của vạn dân để đàn áp hắn.

Hoàng lệnh đã ban hành, nếu hắn khăng khăng bênh vực Vân Hy, chống đối Thánh Thượng, ngược lại có vẻ ép vua thoái vị.
Chiêu Nguyên Đế nghi ngờ hắn cũng không sao, chỉ sợ vị hoàng đế cực kỳ cảnh giác này sẽ giận chó đánh mèo Trung Dũng Hầu phủ vì kết bè kết đảng.
Điền Trạch rơi vào đường cùng, đành phải lui ra sau một bước, mang theo Điền Tứ vái lạy Chiêu Nguyên Đế, vội vàng rời đi.
Vân Lạc vốn bực mình vì Vân Hy bỏ thuốc trong rượu, mượn cơ hội đánh cắp tướng quân lệnh.

Hiện tại thấy nàng vì Tam công tử của Tông Thân Vương phủ, dám đẩy bản thân ra trước sóng gió, đành tạm thời buông bỏ tức giận, cầu xin giúp nàng: “Bẩm bệ hạ, trước khi mạt tướng trở lại Kim Lăng, Trung Dũng quân vốn do xá muội chỉ huy.

Tuy rằng năm nay mạt tướng trở về trong quân, cũng chưa từng so đo với xá muội chuyện ai nên bảo quản tướng quân lệnh, bởi vậy mặc dù nàng vi phạm lệnh cấm để đến giúp vua, cũng không tính là tự tiện thuyên chuyển binh mã của triều đình, hơn nữa ——”
Vân Lạc nói tới đây, thoáng dừng một chút.

Thật ra, trước khi hắn tới núi Bình Nam hôm nay đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.


Bây giờ A Đinh đã tiết lộ sự thật về cái chết của phụ thân năm đó với Chiêu Nguyên Đế, hắn không cần chờ đợi một thời cơ được chuẩn bị hoàn hảo, nhân dịp hôm nay, biện luận rõ sự thật về trận chiến Tái Bắc ngày xưa, “Bệ hạ, hơn nữa lời của A Đinh là sự thật.

Năm đó sở dĩ trận chiến Tái Bắc thê thảm đến cực điểm, là bởi vì Tam điện hạ thông đồng với Nhị hoàng tử của bộ lạc Đạt Mãn, vì thế bản đồ phòng thủ của Tái Bắc bị đưa ra ngoài, phụ thân Trung Dũng Hầu đuổi theo ra khỏi ải, ba vạn tướng sĩ của Tái Bắc đã chết trong trận chiến đẫm máu.”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều ồ lên.
Hóa ra mấy vạn tướng sĩ Tái Bắc chôn xương cốt nơi sa trường năm đó, không đơn giản bởi vì Vận Vương âm thầm cướp binh lương hay sao?
Hóa ra trước khi Chiêu Viễn phản bội, Lăng Vương đã thông đồng với địch?
Như vậy Chiêu Viễn làm phản có liên quan gì đến chuyện Lăng Vương thông đồng với địch hay không?
Vân Lạc nói: “Năm đó sau khi phụ thân xuất chinh đến Tái Bắc, Lăng Vương nghe nói Ngũ điện hạ cũng ở Tái Bắc nên lấy một tấm bản đồ phòng thủ để trao đổi, nhờ Nhị hoàng tử của bộ lạc Đạt Mãn tìm Ngũ điện hạ đang trốn trên thảo nguyên, sau đó giết hắn.

Lúc đó thế lực của Lăng Vương còn yếu, hai vị đại thần ở trung gian bắc cầu liên lạc cho Lăng Vương và bộ lạc Đạt Mãn là Bùi Minh và La Phục Vưu, cùng với Chiêu Viễn, người từng dẫn binh trên thảo nguyên và nhận biết Nhị hoàng tử của Đạt Mãn.

Ba người đó cùng một giuộc, thông đồng với địch phản quốc, trở thành phản quân khi ra trận!”
Thật ra sau khi Trình Sưởng tố cáo Vận Vương biển thủ binh lương trên triều đình, giải tội cho Vân Thư Quảng, vẫn có những lời ra tiếng vào trong triều đối với vị Trung Dũng Hầu này.
Có người nói: “Đã biết binh lương bị thuyên chuyển, vì sao còn khăng khăng mang binh đuổi theo ra khỏi ải? Tốc chiến tốc thắng cũng phải dựa trên cơ sở nắm chắc đánh thắng, không phải Trung Dũng Hầu liều lĩnh thì là gì?”
Lại có người nói: “Đám mọi rợ ở Tái Bắc là bộ lạc du mục, mỗi khi đến mùa đông, cướp chút đồ sẽ dừng tay.

Trung Dũng Hầu không nắm chắc đánh với bọn chúng, cớ gì cứng đối cứng? Còn nói năm đó bọn giặc Tái Bắc tấn công mãnh liệt, ta thấy ông ta ham công lao thì có.”
Nhưng hôm nay, nếu những lời của Vân Lạc là sự thật, hai đứa con trai của Chiêu Nguyên Đế, một người tham ô binh lương, một người thông đồng với địch phản quốc, như vậy trận chiến ở Tái Bắc năm đó hoàn toàn là sơ suất của thiên gia.
Một vị bước ra khỏi hàng, chắp tay với Vân Lạc: “Thông đồng với địch là một tội ác nghiêm trọng đối với quốc gia, những lời của Tuyên Uy tướng quân liên lụy rất nhiều, không biết có bằng chứng hay chăng?”
“Đúng vậy.” Một tông thất khác phụ họa, “Tướng quân nói lời lẽ chính đáng nhưng toàn nói suông.

Muốn người ta tin thì phải đưa ra chứng cứ.”
“Đương nhiên có chứng cứ.” Lúc này, Ninh Hoàn, võ vệ lúc cố Thái Tử còn trên đời, thị vệ đeo đao nhất đẳng của Tuy Cung, lên tiếng.
Hôm nay hắn cùng Vân Lạc và Vệ Giới tới núi Bình Nam, mấy năm nay hắn và Vân Lạc truy tìm và điều tra sự thật của năm đó, chờ ngày hôm nay đã nhiều năm.
Hắn bước ra khỏi đám đông, lấy ra hai tấm bản đồ phòng thủ từ trong ngực: “Tấm bản đồ phòng thủ bên tay trái của mạt tướng là bản đồ phòng thủ của Tái Bắc mà Nhị hoàng tử của Đạt Mãn lấy được năm đó, trên đó có lời bình của Nhị hoàng tử; tấm bên tay phải là tấm được cất trong nhà kho của Binh Bộ mấy năm nay, đã bị trộm lần trước.

Chỉ cần so sánh hai bản đồ, không khó nhìn ra dấu vết sao chép.”

“Ngoài ra, mạt tướng và Tuyên Uy tướng quân còn tìm được nhân chứng ở bộ lạc Đạt Mãn của Tái Bắc, hắn có thể xác nhận, năm đó chính Lăng Vương sai người giao bản đồ phòng thủ cho Nhị hoàng tử của Đạt Mãn.”
Chiêu Nguyên Đế nhìn hai tấm bản đồ phòng thủ trên tay Ninh Hoàn, nhàn nhạt kêu: “Tuyên Trĩ.”
Tuyên Trĩ đáp lời, tự mình bước lên cầm bản đồ phòng thủ kiểm tra, sau đó bẩm: “Bẩm bệ hạ, một tấm trong đó quả thật là tấm mà nhà kho của Binh Bộ đã bị trộm hôm đầu năm, tấm kia giống hệt tấm đầu, bớt đi bút mực, trông có vẻ là sao chép mấy năm trước.”
Triều thần vừa nói khi trước lại lên tiếng: “Nhưng hai tấm bản đồ phòng thủ nhiều nhất chỉ có thể chứng minh rằng năm đó quả thật có người thông đồng với địch ở Tái Bắc, chưa chắc có thể chỉ ra và xác nhận người thông đồng với địch là ai.

Chẳng lẽ chỉ dựa vào một nhân chứng giống thật nhưng là giả, phải định tội thông đồng với địch cho Lăng Vương hay sao? Theo như lời của Ninh thị vệ, nhân chứng kia là người của bộ lạc Đạt Mãn ở Tái Bắc, không thể tin lời nói của bọn địch mọi rợ được.”
“Nếu mạt tướng dám giải oan cho phụ thân, đương nhiên có nhân chứng đáng tin cậy hơn.” Vân Lạc nói, hắn vái lạy Chiêu Nguyên Đế, “Bẩm bệ hạ, Ngũ điện hạ đương triều…… Không, là Thái Tử điện hạ, trong trận chiến Tái Bắc năm đó, hắn cũng ở trên thảo nguyên Tái Bắc, có thể làm chứng cho phụ thân và muôn vàn tướng sĩ Tái Bắc.”
“Nực cười! Nếu Ngũ điện hạ thật sự có thể làm chứng cho Trung Dũng Hầu, vì sao hắn ở Kim Lăng nhiều năm mà không nói câu nào? Vì sao không đề cập tới oan tình của Trung Dũng Hầu sau khi hắn về cung?”
“Nếu Ngũ điện hạ thật sự có thể làm chứng, vì sao lúc điện hạ ở trên núi, tướng quân không nhờ hắn trình bày nỗi oan của hầu gia, phải đợi Ngũ điện hạ đi chùa Minh Ẩn mới nói Ngũ điện hạ cũng ở Tái Bắc năm đó?”
Vài tông thất tranh luận cùng một lúc.
Vân Lạc nghe các tông thất ngụy biện một cách áp đặt, trong lòng rất phẫn nộ.
Sau trận chiến ở Tái Bắc, Lăng Vương được đám Sài Bình, La Phục Vưu và Bùi Minh nâng đỡ, nhanh chóng thành lập thế lực, có thể nói tiến triển cực nhanh.
Vì sao Điền Trạch không nói câu nào mấy năm nay? Bởi vì nếu hắn thốt ra lời nào mới là lỗ m4ng thật sự.
Lăng Vương vô cùng có quyền lực, nếu hắn tự tiện trình bày nỗi oan cho Trung Dũng Hầu, chỉ sợ chưa kịp truyền tới tai Chiêu Nguyên Đế đã chết mà không có chỗ chôn.
Cho dù là Vân Lạc, con trai của Vân Thư Quảng, không phải cũng cẩn thận thu thập chứng cứ mấy năm nay, phải chờ đến khi nắm chắc mười phần, tuyệt đối không hành động hấp tấp đó hay sao?
Dù sao bọn họ muốn chống lại, là vị hoàng tử có quyền thế ngập trời của vương triều.
Sau khi Điền Trạch về cung, chưa có cơ hội lén gặp riêng Vân Lạc, hợp sức để chuẩn bị tố cáo Lăng Vương, lưỡi đao đoạt vị đã lộ ra.
Ngẫm lại cũng đúng, làm sao Lăng Vương có thể ngồi chờ chết? Hắn đương nhiên muốn khởi binh trước khi Điền Trạch tố cáo hắn.
Vân Lạc nghe các tông thất nói xong, vốn định tranh luận cho mình và Điền Trạch, nhưng lời tới bên miệng, đột nhiên nuốt vào.
Hắn chợt nhận ra Lăng Vương đã chết, chết vì mưu phản.
Vị Tam điện hạ này có nghiệp chướng rất nặng, thêm tội thông đồng với địch nữa thì thế nào? Mấy lão tông thất còn liều mạng biện giải cho hắn?
Lúc này Vân Lạc mới hiểu, hóa ra vài lão tông thất không phải sẵn lòng biện giải cho Lăng Vương, mục đích của bọn họ chỉ có một —— Trình Sưởng.
Hôm nay Phụ Quốc tướng quân nhận thánh mệnh để khởi binh, không phải vì để chụp tội danh phạm thượng làm loạn cho Tam công tử hay sao?
Nhưng Lăng Vương làm loạn, Bùi Lan phản lại, Vân Hy mang binh cứu Trình Sưởng ra khỏi nước sôi lửa bỏng, sau đó mọi việc không được như ý, Lăng Vương rơi xuống vách núi, ngược lại Trình Sưởng vẫn sống êm đẹp.
Trình Sưởng đã nắm quyền quản lý tam ty, nếu lại được Trung Dũng quân và đội quân của Bùi Lan giúp đỡ, đủ để tranh giành thiên hạ với Điền Trạch.
Để giữ cái ghế trên cao, Chiêu Nguyên Đế nhất định phải diệt trừ hắn.
Nhưng Trình Sưởng là huyết mạch của thiên gia, muốn loại bỏ hắn, cần phải có một cái cớ thích hợp, đã không thể đổ tội phản loạn của Phụ Quốc tướng quân cho hắn, đành phải lấy chuyện của Trung Dũng quân ra nói.
Chỉ bằng cách đưa Lăng Vương và Trình Sưởng vào một đảng, nói rằng nạn binh loạn hôm nay là do sự liên minh giữa Tam công tử và Lăng Vương, Chiêu Nguyên Đế mới có đủ lý do để trị tội Trình Sưởng.

Dù sao Bùi Lan vốn làm việc cho Lăng Vương, dù sao Vân Hy đã vi phạm lệnh cấm, dù sao lúc Lăng Vương rơi xuống vách đá, Tam công tử ở cùng chỗ với hắn, các tông thất có rất nhiều manh mối để bố trí.
Nếu Trung Dũng quân đã “nguyện trung thành” với vương thế tử của Tông Thân Vương phủ, lúc này kiên quyết không thể để ai trình bày nỗi oan cho Trung Dũng Hầu, không thể cho Trung Dũng Hầu danh tiếng trung thành với quốc gia, nếu không thì làm sao người ta tin tưởng đại quân từng đi theo Trung Dũng Hầu hôm nay đi theo Tam công tử làm phản? Làm sao chụp tội “phản quân” cho Trung Dũng quân được?
Vân Lạc nghĩ đến đây, nhất thời cảm thấy cuộc tranh đoạt quyền lực tối cao này thật sự bẩn thỉu.
Tông thất thấy hắn im lặng, không ngừng cố gắng: “Hơn nữa, tấm bản đồ phòng thủ mà Ninh thị vệ lấy ra, là do ngài và Tuyên Uy tướng quân trộm trong nhà kho của Binh Bộ hôm đầu năm phải không? Đồ đi trộm thì chứng minh thế nào?”
“Đúng vậy, thần rõ ràng nghi ngờ vì sao Minh Uy tướng quân vi phạm lệnh cấm, tự tiện điều binh, Tuyên Uy tướng quân và Ninh thị vệ cứ khăng khăng nói về oan tình của Trung Dũng Hầu, e rằng chỉ nói về hắn mà thôi.”
“Bệ hạ!” Vài tông thất đồng thời nói, “Xin bệ hạ lập tức ra lệnh, áp tải toàn bộ những người làm loạn hôm nay, bao gồm vương thế tử, Minh Uy tướng quân, Bùi Lan đại tướng quân về Tuy Cung thẩm vấn chi tiết.”
Chiêu Nguyên Đế nghe vậy nhưng không cho ý kiến, đúng lúc này, một cấm vệ của Điện Tiền Ty tới báo: “Bệ hạ, Trương Nhạc tướng quân nhận tội.”
“Trương Nhạc nói gì?” Một triều thần vội hỏi.
“Tướng quân nói rằng, đại loạn hôm nay do Lăng Vương và tám vị tướng quân âm mưu, trong đó…… có Bùi Lan tướng quân.”
“Trương Nhạc có đề cập tới thế tử điện hạ và Minh Uy tướng quân không?”
“Cái này…… thật ra không có nói.” Cấm vệ trả lời, “Nhưng Trương Nhạc tướng quân nói rằng, lúc thế tử điện hạ bị mắc kẹt trong chùa Minh Ẩn, Minh Uy tướng quân và Bùi Lan từng mang theo năm vạn binh mã tới cứu, Bùi Lan tướng quân phản lại Lăng Vương khi đó.”
Mọi người vừa nghe vậy đều nhìn nhau.
Không phải Minh Uy và Bùi Lan đến để giúp vua à? Tại sao dùng năm vạn người để cứu một người?
“Chính là như vậy!” Kẻ cầm đầu đám tông thất nói, “Bệ hạ, Minh Uy tướng quân luôn miệng nói rằng mình đến giúp vua, vì sao mang binh đi cứu vương thế tử trước? Cứ tin lời nàng nói đi, nàng và vương thế tử có hôn ước, tâm đầu ý hợp, nhưng nàng là võ tướng, phải có trách nhiệm, cho dù sẵn sàng đi cứu vương thế tử, mang theo 5000 hoặc một vạn người là đủ, tại sao mang đi toàn bộ năm vạn binh mã? Chỉ có một cách giải thích, năm vạn người của Minh Uy và Bùi Lan căn bản không phải nguyện trung thành với bệ hạ.

Bọn họ từ đầu đến cuối chỉ nguyện trung thành với một người, đó là vương thế tử điện hạ, người âm mưu với Lăng Vương điện hạ!”
Sau khi nghe xong lời này, ánh mắt Chiêu Nguyên Đế chợt lạnh, ông lạnh lùng nói: “Lại Bộ, Xu Mật Viện, Điện Tiền Ty.”
“Thần có mặt.”
“Tạm cách chức Vân thị nữ và Bùi Lan tướng quân, đưa hai người bọn họ về cung thẩm vấn.”
“Vâng.”
“Về phần Sưởng Nhi ——” Chiêu Nguyên Đế nhìn qua Trình Sưởng, nhất thời trầm mặc.
Trong thời đại thái bình thịnh vượng hiện nay, quyền lực trong thiên hạ do đế vương nắm.

Vân Hy biết, nếu muốn cứu mạng Trình Sưởng, cần thiết ngay giờ này khắc này, ngay trên mảnh đất đầy gió tại đây, biện luận rõ ràng trước mặt các tông thân và triều thần.

Một khi trở lại Kim Lăng, Trình Sưởng có làm loạn hay không, vì sao làm loạn, toàn do Chiêu Nguyên Đế tùy ý quyết định.
Vân Hy thấy Chiêu Nguyên Đế muốn phái Điện Tiền Ty bắt Trình Sưởng, dùng mũi chân móc cây thương tua đỏ dưới đất, định liều mạng một trận.

Ngay lúc này, một nội thị tới báo: “Bệ hạ, Tông Thân Vương điện hạ và lão thái quân của Bùi phủ tới.”
Trình Sưởng hơi sửng sốt khi nghe Tông Thân Vương tới.
Mặc dù hắn và Tông Thân Vương là cha con bề ngoài, nhưng tính tình hắn lãnh đạm bẩm sinh, ngoại trừ mở lòng với Vân Hy, đối xử với những người khác đều xa cách, dần dà, không phải Tông Thân Vương không cảm thấy.
Lần này hắn trở về, ngoại trừ giao quyền hành không nhiều lắm cho hắn, Tông Thân Vương không nói gì khác.

Nay nạn binh loạn xảy ra ở chùa Minh Ẩn, tựa hồ phụ thân ở thế giới này của Trình Sưởng đoán được hắn sẽ mượn dịp này để trả thù Lăng Vương, đã sớm xin Chiêu Nguyên Đế cho từ chức —— có lẽ lo lắng mình sẽ bị người có tâm dùng để uy hiếp vào thời điểm mấu chốt, cản tay chân của Trình Sưởng.
Mọi người nghe nói thân vương điện hạ và nhất phẩm cáo mệnh phu nhân tới, tránh ra nhường đường.
Chỉ nhìn thấy lão thái quân mặc áo giáp tướng quân, cầm trường thương tua đỏ, mái tóc bạc trắng búi cao, đi đến trước ngự liễn, quỳ lạy: “Thần phụ, bái kiến bệ hạ.”
Nhà mẹ ruột của lão thái quân có gia thế cực cao, là công hầu đồng lứa với Thái Tổ hoàng đế, bản thân bà là nhũ mẫu của Tông Thân Vương, rất thân với Thái Hoàng Thái Hậu.
Chiêu Nguyên Đế thấy bà tới, không khỏi nói: “Lão thái quân không cần đa lễ.”
Nhưng lão thái quân khăng khăng quỳ dưới đất nói: “Sở dĩ hôm nay thần phụ tới đây, không phải vì chính mình, cũng không phải vì Bùi phủ, mà vì Trung Dũng Hầu phủ.

Thần phụ biết, A Đinh đã vi phạm lệnh cấm và cùng Lan Nhi đến giúp vua, tất nhiên sẽ bị bệ hạ nghi ngờ.

Thần phụ tới để làm chứng cho nàng.”
“Thần phụ đã cảm thấy đứa con kém cỏi của mình, tức là Công Bộ thượng thư Bùi Minh, không có lòng trung thành đối với bệ hạ.

Hắn liên hợp với đám La Phục Vưu và Tào Nguyên, chuẩn bị làm chuyện phạm thượng nổi loạn, vì vậy thần phụ giả vờ bị bệnh nặng, mời A Đinh đến Bùi phủ, xin nàng chỉ cho Lan Nhi một con đường sáng suốt, bởi vậy mới có chuyện hai người hợp lực để giúp vua.

Hôm qua Lăng Vương khởi binh ở chùa Minh Ẩn, thần phụ đã tố cáo hành vi của đứa con trai bất hiếu Bùi Minh với Thái Hoàng Thái Hậu, hiện nay Bùi Minh đã bị giam giữ, đây là ——”
Lão thái quân nói đến đây, đặt cây thương tua đỏ xuống, lấy một cuộn vải trong lòng ra, “Đây là huyết thư mà thần phụ đã ép Bùi Minh viết ở trong nhà lao, trong đó giải thích cặn kẽ nguyên nhân và hậu quả cuộc làm loạn của Lăng Vương.

Bệ hạ chỉ cần xem sẽ phân biệt được lòng trung thành với sự phản bội.”
“Thần phụ trình huyết thư này lên ngự tiền, không phải để cầu xin cho Bùi Minh.

Hắn kết bè kết đảng, làm loạn phạm thượng, cho dù bị giết cũng không thể ổn định sự phẫn nộ của người dân; cũng không phải cầu xin cho Bùi phủ, Bùi Minh bị nghiệp chướng nặng nề, đủ để liên luỵ đến cửu tộc.

Thần phụ trình huyết thư này, chỉ cầu xin bệ hạ chân chính giải tội cho Trung Dũng Hầu phủ.”
“Năm xưa, Trung Dũng Hầu Vân Thư Quảng trấn giữ biên cương, bảo vệ quốc gia, tận tụy với chức trách, nhưng lại bị kẻ gian làm hại, vì thế hầu gia và mấy vạn tướng sĩ Tái Bắc đã chôn xương nơi cát vàng.

Mỗi khi thần phụ nhớ tới, lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt.

Nay con gái của Trung Dũng Hầu mang binh đến giúp vua, làm sao không phải là vì bảo vệ quân thượng và thần dân đang gặp nguy hiểm?”
“Đây chính là lòng trung thành và dũng cảm của Trung Dũng Vân thị, không thể để oan ức hết lần này đến lần khác, nếu không làm sao các tướng sĩ có thể nhắm mắt? Tuy rằng Lăng Vương đã chết, thần phụ vẫn khẩn cầu bệ hạ trừng trị cái ác, loại bỏ cái gian, giải tội cho Trung Dũng Hầu, cho Vân thị.”
Lão thái quân vừa dứt lời, giao huyết thư cho Ngô Mão, chống tay quỳ sát đất, dập đầu lạy.
Tóc bạc bên thái dương tung bay trong gió núi, nếp nhăn nơi khóe mắt và bên môi trải rộng, nhưng biểu tình của bà lại cứng cỏi như ngày nào.
Ai nói nữ nhi không bằng nam nhi, toàn bộ Bùi phủ hèn nhát, chỉ có một vị nữ anh hùng..