Vừa dứt lời, Lưu thẩm đã đưa một bà lão và một tiểu cô nương tới.
Lưu thẩm nói với tiểu cô nương: “Tứ nha đầu, mau nhắc lại những gì ngươi vừa nói với các vị quan gia.”
Tứ nha đầu mới năm sáu tuổi, cột tóc thành hai cái sừng, cô bé thường theo nãi nãi đi khắp thôn, gặp toàn người quen.

Lúc này đột nhiên nhìn thấy nhiều gương mặt xa lạ, sợ tới mức trốn sau lưng nãi nãi, không dám nói gì.
“Ây dà!” Lưu thẩm là người thẳng tính, thúc giục, “Trương gia nãi nãi, ngài nói đi.”
Bà lão gật đầu.
“Hai ngày trước, cha của Tứ nha đi biển về, mang theo một công tử không biết sống hay chết.

Nghe nói đã tìm thấy bên bờ hồ Bạch Vân một hai tháng trước, còn nói là một quý nhân, kêu ta và nương của Tứ nha phải chăm sóc kỹ.”
Trình Diệp cầm bức vẽ Trình Sưởng đưa cho bà lão xem: “Trương gia nãi nãi, ngài nhìn kỹ chút, quý nhân mà ngài nói giống vậy phải không?”
Bà lão bị mờ mắt, không phân biệt được bộ dạng người trong tranh, nhìn sát vào một lúc lâu rồi ậm ừ: “Dù sao cũng không khác Bồ Tát lắm.”
Tứ nha đầu nấp phía sau nhỏ giọng bổ sung, “Giống như vậy.”
Trình Diệp nghe xong, lập tức không do dự, hỏi bà lão: “Không biết nhà của Trương gia nãi nãi ở nơi nào, xin ngài đưa ta đến đó được không?”
Bà lão líu lưỡi, mấy người trước mắt đều ăn mặc như quan gia, đại cô nương tuấn tú mặc váy càng có khí chất hơn người, cha mẹ của Tứ nha đều thích thanh tịnh, đột nhiên dẫn nhiều người tới nhà, không biết họ có tức giận hay không.
Lưu thẩm thấy Trương nãi nãi không nói, nóng nảy, dứt khoát nói: “Được mà, ta sẽ đưa mọi người đến đó!”
Trình Diệp gật đầu, nói cảm tạ, đang định dẫn thủ hạ đi theo, mới được hai bước, vừa quay đầu lại thì thấy Vân Hy vẫn đứng tại chỗ.
Trình Diệp hỏi: “Sao vậy?”
Vân Hy không đáp, một lúc sau, nàng lắc đầu, thấp giọng nói: “Đi thôi.”

Thôn của Trương nãi nãi ở gần cảng Phong Nam, cách thôn Vu Đồng chỉ vài dặm đường.

Trên đường đi, Lưu thẩm nói với Trình Diệp và Vân Hy, nam nhân ở các thôn ra biển không cùng ngày, trở về thôn cũng khác ngày, bởi vậy cha của Tứ nha về nhà sớm hơn các nam nhân của thôn Vu Đồng vài ngày.
Mặt trời ngả về tây, khói bếp lượn lờ từ các nhà trong thôn.

Tới cảng Phong Nam, Trình Diệp bảo thủ hạ và đám Tôn Hải Bình chờ ở cửa thôn, chỉ mình hắn và Vân Hy đi theo Lưu thẩm vào trong.
Lưu thẩm đưa họ tới nhà một ngư dân đang giăng lưới ướt sũng, kêu lên: “Cha của Tứ nha, nương của Tứ nha, đang ăn ở đâu?” Rồi nói thêm, “Đừng ăn nữa, có khách quý tới nhà!”
Cánh cửa gỗ của nhà ngư dân khép hờ, có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng bên trong, chỉ trong chốc lát, cha của Tứ nha cầm chén đi ra, nhìn Vân Hy và Trình Diệp, rồi nhìn Trương nãi nãi: “Nương, hai vị này là ——”
“Hai vị này là khách quý đến từ Kim Lăng.” Lưu thẩm đáp, “Cha của Tứ nha, cho ta hỏi, lúc trước các ngươi ra biển, có phải nhặt được một công tử ở trên biển trông giống Bồ Tát hay không? Ta nghe nương của ngươi nói, hai ngày trước ngươi đưa hắn về nhà, bảo nương của Tứ nha chăm sóc kỹ?”
Cha của Tứ nha sửng sốt, nhìn Trình Diệp, “Quan gia tới tìm hắn à?” Chần chờ một chút mới nói, “Quan gia theo ta vào nhà đi.”
Nói xong, hắn liếc bà lão với vẻ trách móc, như thể phàn nàn tính lắm miệng của bà.
Dân làng chài sống tự cung tự cấp, tuy không đến mức thiếu ăn thiếu mặc, nhưng phần lớn cũng không giàu có.

Giờ phút này đã tối, trong nhà của Tứ nha chỉ thắp một ngọn đèn dầu.

Cha của Tứ nha cầm đèn dầu dẫn Trình Diệp và Vân Hy tới một căn phòng, vén rèm vải lên và nói: “Người nằm trên giường là quý nhân, hai vị xem thử có phải là người mà các vị muốn tìm hay không?”
Trình Diệp gật đầu, muốn bước tới nhưng thấy Vân Hy dừng chân trước cửa.
Ánh mắt nàng rơi vào người đang nằm ngửa trên giường, ánh đèn dầu như hạt đậu mơ hồ phản chiếu sự chờ mong và lo sợ bất an trong mắt nàng.
Muốn tới xem, nhưng không dám.

Nàng tìm hắn thật lâu, thật vất vả mới có một tia hy vọng, thà rằng ôm hy vọng lâu một chút, bởi vì sợ sẽ thất vọng.
Trình Diệp rốt cuộc cũng hiểu vì sao Vân Hy do dự, trong lòng nhất thời hụt hẫng, nhưng hắn không nói gì, càng không thúc giục Vân Hy, một mình bước tới, cầm ngọn đèn dầu nhìn kỹ người nằm trên giường.
Thật sự là Trình Sưởng.
Trình Diệp sững người.
Đã hơn một tháng kể từ khi Tam công tử mất tích, bốn võ vệ đi theo hắn đã được chôn cất, cho đến nay, hầu như tất cả mọi người ở Kim Lăng thành đều cho rằng Trình Sưởng đã chết, không ngờ hắn vẫn còn sống.
Trình Diệp nói gấp và ngắn gọn: “Là hắn.”
Vân Hy sửng sốt, bước nhanh tới, nhìn người trên giường, thấy là Trình Sưởng, trong đầu nàng hỗn loạn, nhưng tay đã đưa tới mũi hắn theo bản năng.
Hơi thở dài và nhẹ nhàng, là thật sự còn sống.
Vân Hy từ từ thu tay lại.
Nàng hơi hé miệng, rõ ràng có rất nhiều lời muốn hỏi, nhưng không nói nên lời.
Nước trong lồng ngực và bụng như đang trào lên, từ từ đầy ắp, tràn vào tim phổi và cổ họng, chặn hết mọi lời nói trong cổ họng nàng.
Nàng vui mừng, nhưng không quá hưng phấn, không hiểu sao, nàng luôn có một loại trực giác, cảm thấy hắn vẫn còn sống, sẽ còn sống.
Cho dù nàng tìm thấy lá bùa bình an mà mình đưa cho hắn trên mép vực, biết hắn rơi xuống vách đá, dù cho toàn bộ Kim Lăng đều cảm thấy Tam công tử không còn nữa, ngay cả Tông Thân Vương phủ cũng bắt đầu xử lý việc tang lễ, nàng vẫn hết lòng tin tưởng.
Vân Hy không biết loại trực giác này từ đâu đến, tựa như trước đây, có nhiều lúc nàng cảm thấy hắn không phải là người của thế gian này.
Trình Diệp gọi hai tiếng: “Tam công tử.” Thấy Trình Sưởng không phản ứng, hỏi cha của Tứ nha, “Sao hắn không tỉnh? Đã mời đại phu tới khám chưa?”
Cha của Tứ nha lắc đầu: “Lúc trước nhặt được hắn ở bờ hồ Bạch Vân, hắn vẫn luôn luôn ngủ.

Sau đó chúng ta đưa hắn lên thuyền, đút cơm đút nước đều được, nhưng vẫn không tỉnh.


Có người biết chút y thuật trên thuyền đã kiểm tra cho hắn, nói rằng mạch của hắn mạnh mẽ, ngoại trừ vết thương trên cánh tay, cơ thể trông khoẻ mạnh, không có gì sai.”
Trình Diệp vừa nghe Trình Sưởng bị thương trên cánh tay, nhấc chăn lên nhìn, vết thương ngoài da, có lẽ bị rạch bởi lưỡi dao sắc bén, hiện tại đã gần như lành lại hoàn toàn.
Hắn lấy một thỏi bạc nhỏ từ trong túi đưa cho cha của Tứ nha và nói: “Làm phiền ngươi mời đại phu giỏi nhất quanh đây tới khám bệnh cho hắn, dù trễ cách mấy cũng phải mời đến.”
Cha của Tứ nha gật đầu, thấy quan phục của Trình Diệp khác thường, đương nhiên hắn cung kính hơn đối với người trên giường, không khỏi tò mò: “Quan gia, xin hỏi vị quý nhân này là công tử của gia đình quan gia nào phải không?”
Trình Diệp ngẫm nghĩ, không giấu diếm thân phận của Trình Sưởng: “Không phải gia đình quan gia, hắn là Tam công tử của Tông Thân Vương phủ.”
Cha Tứ nha sững người, nhất thời không nhận ra thân phận của Tam công tử, cầm bạc của Trình Diệp đi đến cửa phòng mới chợt nhớ tới lời của Trình Diệp vừa rồi, hình như đề cập tới “Thân vương phủ” gì đó?
Dân chúng không biết nhiều lắm về chuyện của thiên gia, nhưng cũng biết hiện tại chỉ có một thân vương.
Vị “Tam công tử” này là con trai của vị thân vương kia, chẳng phải là…… tiểu vương gia hay sao?
Cha của Tứ nha loạng choạng, xuýt nữa ngã trên ngạch cửa.
Cha của Tứ nha nhìn vào trong phòng, thời tiết này ra biển ít thu hoạch được mấy, nhưng từ khi nhặt được vị quý nhân ngủ trong phòng, cả thôn bọn họ bắt được cá đuổi kịp xuân hè.

Nam nhân trong thôn cho rằng đây là may mắn do quý nhân mang đến, định vài ngày nữa đưa hắn ra biển một chuyến, nào biết hôm nay mẹ hắn dẫn quan gia tới tìm quý nhân.
Cha của Tứ nha vẫn còn sợ hãi trong lòng, không ngờ là tiểu vương gia của thân vương phủ, như vậy xem ra, thật may là nương của hắn dẫn quan gia tới tìm, nếu không, chẳng biết lén giấu Vương gia sẽ bị tội gì.
Không lâu sau, Tôn Hải Bình và Trương Đại Hổ nghe tin tìm được Trình Sưởng cũng chen vào phòng.
Bọn họ canh giữ trước giường, liên tục gọi “Tam công tử”, “Tiểu vương gia”, nhưng Trình Sưởng vẫn không tỉnh.
Nương của Tứ nha đem vài ngọn đèn dầu vào, trong phòng sáng hơn trước nhiều, lúc này Vân Hy đã thong thả một chút, nàng lẳng lặng ngồi trên băng ghế, nhìn Trình Sưởng.
Tam công tử vẫn như trước, hai tháng nay chỉ gầy một ít, tuy sắc mặt tái nhợt nhưng không hẳn không có chút huyết sắc, chân mày giãn ra bình thản, nhìn thật sự khoẻ mạnh, dường như chỉ ngủ thiếp đi.
Nàng lấy nước, múc một muỗng đút cho hắn, quả nhiên như lời của cha Tứ nha, đút nước vào được.
Tâm trạng của Vân Hy hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
Nàng suy nghĩ, lần này Tam công tử gặp bất trắc là do gặp kẻ xấu, vết thương trên cánh tay phải của hắn là bằng chứng rõ nhất.
Vị “quý nhân” muốn đả thương hắn có quyền thế ngập trời, nếu biết hắn còn sống, tất nhiên sẽ bắt đầu lại.


Bởi vậy cho dù nàng muốn đưa Tam công tử về kinh cũng không thể hấp tấp lên đường, mặc dù có nhân mã của Trình Diệp, bọn họ tổng cộng chỉ hơn hai mươi người, mà làng chài Đông Hải ở nơi hẻo lánh, nếu xảy ra tai nạn trên đường thì sẽ không xin cứu viện kịp.
Không bao lâu sau, cha của Tứ nha dẫn đại phu từ thôn Lâm trở lại, đại phu đã biết thân phận của Trình Sưởng, không dám chậm trễ, bắt mạch cẩn thận, cử động tứ chi gân cốt của hắn, vén mí mắt nhìn, khó hiểu: “Mạch của quý công tử ổn thỏa và mạnh mẽ, khí sắc rất tốt, tứ chi không bị ảnh hưởng, không thấy ngoại thương trên đầu, lẽ ra là vô cùng khoẻ mạnh.

Tuy hiện giờ đang hôn mê, nhưng không bị mệt mỏi vì hôn mê, ngược lại giống như đang ngủ.”
Suy tư một hồi, ông lại nói, “Có lẽ y thuật của thảo dân không tường tận, khiến cho các quan gia chê cười, nhưng thảo dân thật sự không thấy quý công tử có gì bất thường.

Thế này đi, thảo dân sẽ kê toa thuốc tĩnh tâm và dưỡng khí cho hắn, sau khi uống, nếu ba ngày sau quý công tử còn chưa tỉnh, các quan gia hãy mời đại phu giỏi khác.”
Trình Diệp cảm tạ, nhận toa thuốc của đại phu, bảo một thủ hạ đi theo ông hốt thuốc.
Vân Hy thấy người không liên quan trong phòng đã rời đi, nói với Trình Diệp: “Xin tiểu quận vương sáng sớm mai về kinh, báo tin đã tìm được Tam công tử trực tiếp cho kim thượng và Tông Thân Vương điện hạ.”
Trình Diệp sửng sốt: “Cô và Tam công tử không cùng về à?”
Vân Hy lắc đầu: “Ta sợ sẽ xảy ra tai nạn trên đường.”
Nàng nói như vậy, Trình Diệp hiểu ngay.
Trình Sưởng đã bị người ta hãm hại, chỉ cần hắn còn sống, người muốn hại hắn tất nhiên sẽ không từ bỏ.

Đối với kế hoạch hôm nay, cách duy nhất là nhanh chóng về kinh, báo tin hắn ở làng chài Đông Hải cho kim thượng trước mặt quần thần, để kim thượng trực tiếp phái người của Điện Tiền Ty tới đón.

Như thế, mặc dù kẻ xấu muốn ra tay cũng ngại cấm quân, phải chậm một chút.
Trình Diệp gật đầu: “Ta hiểu ý cô.”
Hắn thấy trên mặt Vân Hy vẫn còn lo lắng, ngẫm nghĩ, nhặt thanh kiếm trên bàn bên cạnh lên và nói: “Không đợi đến sáng sớm mai, đêm nay ta sẽ lên đường.

Cô yên tâm, ta nhất định sẽ nhanh chóng báo tình hình gần đây của Tam công tử với kim thượng, sẽ không xảy ra sai sót gì.”.