Lúc Lâm San tìm được Liên Phong, hắn đang ở chuồng ngựa xem xét mấy con bảo mã Tây Vực tiến cống chuẩn bị cho cuộc thi xạ kỵ sắp cử hành trong cung.

Nhìn thấy từ xa có người nổi giận đùng đùng hướng về phía hắn, Liên Phong ngẩn ra, tiện đà bỏ qua, chuẩn bị rời đi.

Hảo tiểu tử, cố ý trốn ta! Lâm San lanh tay lẹ mắt, xông lên túm tay Liên Phong, dùng sức trụ không cho hắn đi: "Không được đi, ta có việc hỏi ngươi!"

Không nghĩ nàng bỗng nhiên xông lên, lúc này Liên Phong đành dừng bước, xoay người bình tĩnh hỏi: "Phò mã tìm thần có việc, trước hãy buông ra rồi mới nói?"

"Ngươi nói buông ra để chạy sao, ta không buông, đừng nghĩ ta không biết ngươi đang trốn ta!" Lâm San nói gì cũng không chịu buông tay, còn tăng thêm lực.

Liên Phong có chút bất đắc dĩ, không ngờ mình đã thật cẩn thận còn bị người khác nhìn thấu tâm tư, hắn đúng là muốn trốn Tống Lạc, về nguyên nhân... Hắn đem tầm mắt nhìn người đang nắm tay mình không buông, mặc dù tác phong làm việc tùy tiện lại khó che giấu được nét thanh tú, mỗi khi nhìn đều không khỏi làm người ta tâm thần hoảng hốt, muốn gần gũi nhịn không được.

Liên Phong sống đến hôm nay, lần đầu có xúc động như vậy, lại là với một nam tử, có thể nào không làm hắn sợ hãi? Hắn liều mạng cũng muốn tránh người kia.

Nhưng Lâm San hiển nhiên không biết suy nghĩ của Liên Phong, còn cho hắn lảng tránh vì chuyện xét nhà kia, tức giận dùng hết khí lực toàn thân, liều mạng không cho hắn đi, miệng hét lên: "Ta hỏi ngươi, ngày đó ngươi có đi lục xét Ngô phủ hay không?"

"Phò mã nói gì?" Liên Phong khó hiểu, nghi hoặc vì sao nàng bỗng nhiên hỏi mình như vậy.

"Ý của ngươi là, ngươi không đi?" Lâm San cắn chặt răng, mắt oán giận.

"Thần đã nhiều ngày thương thế chưa khỏi hẳn, cũng không xuất cung, không biết Phò mã nói đến chuyện gì?"

"Ngươi đã không đi, vậy ngươi giải thích một chút cho ta, vì sao bộ dạng thái tử với ngươi... A!"

Âm thanh kinh hô chưa rời khỏi, miệng Lâm San đã bị bưng kín, tiếp theo là một trận trời đất đảo lộn, Liên Phong đã kéo nàng vào chuồng với tốc độ sét đánh.

Lâm San bị che miệng, giãy dụa muốn nói: "Ngươi làm gì?" Ngay sau đó, huyệt đạo liền bị điểm. Không thể nói chuyện, tay chân lại bị kiềm chế, Lâm San đứng trong chuồng không nhúc nhích. Một lát sau, có hai thị vệ đến cạnh chuồng vừa đi vừa nói hoàn toàn không phát hiện có người đang núp trong đó.

Đợi hai người kia đi xa, Lâm San bị ép tới không thở nổi lúc này mới buông lỏng, Liên Phong buông nàng ra, cho dù cách một lớp mặt nạ cũng có thể phát giác giờ phút này sắc mặt hắn hơi tái nhợt, ánh mắt rất kỳ quái.

Lâm San muốn nói nhưng huyệt đạo bị điểm, căn bản không thể nói chuyện, cũng không có cách nào động đậy, chỉ có thể nằm trong chuồng thối hoắc, dùng ánh mắt lăng trì tên đầu sỏ trước mắt.

"Ngô..." Yết hầu cố gắng phát ra tiếng kháng nghị.

"Ta có thể giải huyệt cho ngươi nhưng ngươi cam đoan sau đó không được nói linh tinh." Liên Phong thanh âm thực bình tĩnh, biểu tình nghiêm túc trước đây chưa từng thấy làm Lâm San kinh ngạc.

"Ngô..." Lâm San nháy mắt mấy cái, ý bảo mình đã hiểu.

"Tuyệt đối không thể nói chuyện, nghe không?"

"Ngô..."

Trong nháy mắt, huyệt đạo được giải khai, nàng cảm thấy cả người nhẹ nhõm, ba chân bốn cẳng đứng lên, ngoài miệng kêu: "Ôi mẹ ta nha, ngươi... Ngô!"

Miệng lại một lần nữa bị khóa, Liên Phong cầm cổ tay nàng, hơi dùng lực, Lâm San lại ngả về tựa vào hàng rào gỗ cạnh chuồng, gương mặt Liên Phong gần trong gang tấc, tư thế hai người cơ hồ kề sát nhau, từng đợt hơi thở nam tính trên người hắn làm Lâm San có chút mê muội.

"Mặc kệ ngươi biết gì, đều không được nói, không được hỏi, có nghe không?" Âm thanh bên tai rất thấp, rất nghiêm túc.

Lâm San choáng váng lại cảm thấy có chỗ không đúng, muốn hỏi vì sao, miệng lại bị che, đành phải mơ mơ màng màng gật đầu.

Thấy nàng gật đầu, Liên Phong lúc này mới buông tay nàng ra, môi chạm phải lòng bàn tay mềm mại làm hắn có chút phân tâm, thái độ khẩn trương vừa rồi thoáng dịu đi: "Nếu nói ra có thể hại rất nhiều người, hiểu chưa?"

Lâm San lúc này không lộn xộn, yếu ớt hỏi: "Có hại đến ngươi sao?"

Liên Phong dường như giật mình, yên lặng gật đầu.

"Ta đây không nói." Lâm San vội vàng che miệng mình, tỏ rõ lập trường. Tuy nàng có đôi khi rất xúc động tránh không khỏi làm chuyện ngốc nghếch nhưng trong lòng nàng vẫn rõ ràng. Từ khi tiến cung đến giờ, mỗi người đều có vẻ hòa thuận với mình, kì thực đều có mục đích, duy chỉ có mình Liên Phong, tuy là người khô khan nhưng lại chưa bao giờ đối xử với nàng như vậy. Nếu người tốt nhất với mình vì mình lỡ lời mà bị liên lụy, nàng thật đúng là đáng chết, hơn nữa, cho dù không vì hắn cũng là vì kim đao của hắn, ta cũng muốn bảo hộ nó thật tốt thôi!

Nghĩ thế, Lâm San nhất thời nghênh ngang, vỗ ngực nói: "Ngươi yên tâm, ta hướng Đảng cùng nhân dân cam đoan, cái gì cũng không nói! Không tin ta với ngươi ngoéo tay!" Nàng vươn ngón út, vẻ mặt thành thật.

Không nghĩ tới nàng bỗng nhiên như vậy, Liên Phong có chút run sợ nhìn ngón tay tinh tế khéo léo trước mắt kia, bên người dường như phảng phất mùi thơm cơ thể trên người nàng, bỗng nhiên hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi ôm nàng vào lòng, tay không cẩn thận chạm đến ngực nàng, tựa hồ...

Trong nháy mắt, Liên Phong bỗng nhiên ý thức được gì, sắc mặt lập tức thay đổi, mau chóng đứng lên.

Lâm San ngón tay cứng đờ, bỗng thấy người trước mặt lập tức đứng lên, xem thần sắc, có chút không ổn! Nàng không nghĩ nhiều, cho là Liên Phong còn lo lắng mình sẽ tiết lộ bí mật, vì thế liền đứng lên theo, cố tình không phủi cỏ dính trên người mình, cố tình bước lên.

"Này, ta sẽ không nói với ai, ngươi còn tức giận? Này ..."

"Sắc trời không còn sớm, Phò mã nếu không có việc, thỉnh sớm hồi cung nghỉ ngơi."

Sao lại là câu này? Ngươi không thể đổi lời thoại được sao, mỗi lần đều do sắc trời, sắc trời áp lực rất lớn phải không? Lâm San có chút buồn bực, nhớ tới phản ứng vừa rồi của Liên Phong, phỏng chừng là bị kích thích, khẩn trương quá độ đi? Là một đại nhân nội tâm mạnh mẽ, khó mà có tâm lý thừa nhận năng lực không đủ của chính mình.

Nghĩ thế, Lâm San bình thường trở lại, nhìn theo bóng dáng Liên Phong rồi cuối cùng dừng mắt nhìn kim đao, miệng hừ: "Ta là một viên rau chân vịt, đồ ăn, đồ ăn, đồ ăn, đồ ăn, đồ ăn..." Dọc đường hồi phủ hoàn toàn không phát hiện, mình tự đến kiếm chuyện với người ta, giờ đã bị người ta phát hiện bí mật lớn nhất của mình.

Liên Phong đứng tại chỗ, mắt nhìn bóng dáng Lâm San đi xa dần cho đến thân ảnh biến mất trong tầm mắt, lần đầu tâm loạn như ma.