Đợi đến tháng mười hai âm lịch lạnh lẽo, bộ phim chiếu mạng thứ ba của Hướng Tiểu Viên cũng được phát hành.

Trong phòng khách, Thái Quyển đang đặt đồ ăn, tối nay quyết định ăn lẩu.

Lẩu uyên ương --- Một bên là súp cà chua và bên còn lại là mỡ bò cay, nước sôi ùng ục.

Hướng Tiểu Viên đang bày bát đũa ra.

Vì vai diễn mà tóc của cô đã được cạo hai bên đầu, bây giờ đã dài ra một chút, mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, trông cô có vài phần tuấn tú và khí khái anh hùng.

Hướng Chi Thạch, người đang chuẩn bị máy chiếu, liếc nhìn cô mà cười, "Không phải hai bộ phim trước đã phát hành sao?".

"Bộ phim "Gấu Bông" đã được phát hành hai tháng trước rồi" – Hướng Tiểu Viên nhàn nhạt mà nói.

Thái Quyển bĩu môi không nói gì.

Trên thực tế, bộ phim có tên là "Người Anh Em Của Tôi, Chú Gấu Của Tôi", thực sự khó để gọi ra cái tên đáng xấu hổ này.

Ngay cả khi phát hành trực tuyến thì cũng vô dụng, toàn bộ quá trình không nhìn thấy khuôn mặt thật, đến Đại La thần tiên1 còn không biết là ai diễn.

Tiểu Viên vì quay bộ này mà đã chịu nhiều khó khăn và nỗ lực rất nhiều, nhưng có thể đoán được là không có phần thưởng lớn nào.

Anh không nói gì mà nhớ đến "Lựa Chọn", Hà Thần Ảnh đoạt giải Nữ chính xuất sắc nhất của Liên hoan phim sinh viên đại học và Trâu Nhất Nhuỵ đoạt giải Người mới xuất sắc nhất.

Người ta dự đoán rằng sẽ có nhiều chiến thắng hơn trong các giải thưởng lớn của năm tới.

Mặc dù diễn xuất của Trâu Nhất Nhuỵ không xuất sắc, nhưng doanh thu phòng vé và danh tiếng của bộ phim rất tốt, cô ta lập tức vọt lên dẫn đầu các tiểu hoa và lấy được hợp đồng quảng cáo cho thương hiệu xa xỉ hạng nhất.

Thái Quyển liếc nhìn cuốn tạp chí "Vogue" Trung Quốc trên ghế sofa, có bìa là Hà Thần Ảnh.

Vogue2 đại biểu cho thời thượng hạng nhất, tạp chí thời trang hạng nhất.

Trang bìa đều là những ngôi sao nổi tiếng nhất mà số lần các diễn viên được lên trang bìa thì rất ít.

Lần này, trang bìa khai niên được trao cho Hà Thần Ảnh, xem ra "Đồng Hoa" muốn lấp đầy khoảng trống trong hoạt động kinh doanh của chị và đã bắt đầu quan hệ công chúng.

Tất cả những thành viên cốt cán của đoàn phim "Lựa Chọn" đều được hưởng lợi, ngoại trừ Tiểu Viên...!
Cuốn tạp chí này là do em ấy mua, em ấy nhất định rất khó chịu đúng không?
Thật sự đáng tiếc, quá đáng tiếc!
Trong lòng anh đang tức giận, Hướng Chi Thạch đi ngang qua, ra vẻ tuỳ ý mà vỗ vỗ vai anh.

Thái Quyển trấn tĩnh lại.

Cả ba người ngồi vào chỗ của mình và nhúng bò vào lẩu.

Màn hình đang chiếu phim.

"Nói lại cho anh biết em đóng vai gì vậy?"
Hướng Tiểu Viên cắn miếng bò béo ngậy trong miệng, cái miệng nhỏ vểnh lên, "Phù phù, nóng, nóng, ngon quá!".

Thái Quyển đặt ly nước chanh đến bên cạnh cô, "Phải nói là biên kịch khá táo bạo, nhân vật chính lại là một người chuyển giới".

Hướng Chi Thạch dùng đũa khác gắp vài miếng thịt bò nóng vào bát của Tiểu Viên, "Hả?".

"Vâng, vốn là phụ nữ sau đó chuyển giới thành đàn ông" – Hướng Tiểu Viên chỉ vào mái tóc của mình.

"Nghe có vẻ thú vị"
"Kịch bản thì rất bình thường nhưng nhân vật thú vị, rất đáng tiếc" – Tiểu Viên ăn thêm một miếng bò béo ngậy và uống một ngụm nước chanh đá.

"Anh Chi Thạch, đây là một bộ phim tình cảm", Thái Quyển đột nhiên cười hì hì, "Tiểu Viên nói chuyện yêu đương với một cô gái".

"Này, phải là nhân vật nam nói chuyện yêu đương với một cô gái" – Hướng Tiểu Viên sửa lại.

"Anh nhớ hình như em chưa từng diễn cảnh yêu đương..." – Hướng Chi Thạch nhớ lại.

"Có rồi, là bộ "Hai Ba Sự Tình Của Họ", không phải em yêu đương với người mẫu nam kia sao?", Tiểu Viên đang gắp một miếng thịt rồi nhún vai, "Mặc dù đã xóa hết...".

Lục Tĩnh Nhiên gửi tin nhắn WeChat cho Tiểu Viên đều ít nhiều mà châm biếm Vương Tập.

Tâm lý của Tiểu Viên cũng đã bình tĩnh trở lại, coi như nghe cho vui.


Cả phòng yên tĩnh trong vài giây.

"Nhưng mà "Hai Ba Sự Tình Của Họ" em cũng không diễn tốt, chuyện của bản thân, tự mình biết.

Em đóng những cảnh tình cảm thực sự không như ý"
"Em nhớ hồi còn đi học, một chị trong khoa Đạo diễn có nói, em đóng cảnh tình cảm nhưng thiếu một thứ gì đó"
"Còn thiếu cái gì?" - Hai người kia nhìn cô.

"À...", Tiểu Viên ôm má và nhớ lại, "Chị ấy nói, không có chemistry và cảm xúc mãnh liệt với đối phương, chị ấy không thấy được em yêu anh ta nhiều bao nhiêu"
Hằng năm, Hoa Hí đều có màn biểu diễn trên sân khấu và mỗi lớp phải có một tiết mục, có một năm bọn họ diễn "Khi Tê Giác Yêu3".

Cô nhớ hồi đó có một người chị cuối cấp đã nói như vậy với cô.

"Lúc đó em kiêu ngạo đến mức không thèm để ý tới lời này"
"Anh không phải dân chuyên nghiệp, so với em thì xem "Khi Tê Giác Yêu" sẽ không hiểu.

Nhưng mà diễn kịch trên sân khấu với đóng phim điện ảnh và truyền hình có thể không giống nhau" – Thái Quyển nói.

"Chỉ là cách trình bày khác nhau mà thôi.

Diễn viên có nhiệm vụ chính là thuyết phục khán giả và khiến khán giả đồng cảm với nhân vật của mình" – Hướng Chi Thạch nói.

"Năm thứ 3 đại học, em đã quay phim "Tiểu Văn" của đạo diễn Hạ, cả một học kỳ không có ở trường và năm cuối cấp thì đi sang Pháp tham dự Cannes.

Lúc đó em quá cuồng vọng nên hoàn toàn không để lời nói của đàn chị ở trong lòng"
Hướng Tiểu Viên nói một cách bình tĩnh và lý trí, nhưng hai người đàn ông kia có chút kinh ngạc, đặc biệt là Thái Quyển, há hốc mồm, quên gắp cả thịt.

"Lúc đó em đã nghĩ rằng sau khi tốt nghiệp mình chắc chắn sẽ không lo lắng về việc không có phim để đóng và em sẽ sớm nổi tiếng, haha...!Bây giờ thì thế nào?" - Cô cười tự giễu và chỉ vào bộ phim trên màn hình.

Tên của bộ phim được phát trên màn hình là "Anh Yêu Em!".

Ba thế hệ già, trung niên và trẻ, ý tưởng của biên kịch rất hay, muốn thể hiện tình yêu chính là tình yêu (Love is Love), không giới hạn giới tính và tuổi tác.

Nhưng mà đó cũng chỉ là những nhân vật ngoài lề, và nói thật thì câu chuyện được diễn giải chỉ ở mức trung bình, và khả năng của đạo diễn cũng rất trung bình.

Phim phát sóng được 20 phút nhưng rất mờ nhạt, nhân vật của Tiểu Viên vẫn chưa xuất hiện, bọn họ tán gẫu với nhau cũng không xem kỹ.

Nồi lẩu trên bàn bốc khói cuồn cuộn, mùi thơm của thức ăn tràn ngập trong không khí, ba người nhất thời đều không nói chuyện.

Tuổi trẻ mắc sai lầm, nhất là những người có xuất phát điểm cao, dễ tự cao là điều dễ hiểu.

Chỉ là em gái nhà mình, kiêu ngạo đã quen mà mình cũng sẵn sàng yêu thương và chiều chuộng em ấy.

Bây giờ bỗng nhiên hiểu chuyện như thế, hạ mình để tìm vai diễn sau đó điều chỉnh trạng thái, tổng kết kinh nghiệm và còn tự chế giễu bản thân.

Vừa vui mừng cũng vừa xót xa.

Đúng vậy, đây là một chuyện tốt, là thời gian để em ấy nhìn nhận lại mục đích và sự nghiệp diễn xuất của mình.

Nhưng là một người làm anh, tâm trạng của anh cũng rất phức tạp.

Hướng Chi Thạch không ăn nhiều, dùng đũa riêng tiếp tục cho thức ăn vào nồi.

Thái Quyển tháo kính ra, cầm lấy góc áo len lau tròng kính.

Hướng Tiểu Viên nhấp một ngụm nước chanh, liếc nhìn hai người bọn họ, đột nhiên nở nụ cười, "Ồ, em không sao, hai anh đừng nghiêm túc như vậy".

"Em còn chưa nói xong nữa"
"Mời ngài tiếp tục" – Thái Quyển đeo kính lên.

"Đó là lý do em chọn bộ "Anh Yêu Em!" này à?" – Hướng Chi Thạch hỏi.

"Vâng, chủ yếu là do các nhân vật thú vị, và em cũng không giỏi đóng phim tình cảm.

Nên em không thể trốn tránh mà phải diễn nhiều hơn"
"Anh thấy không thì em yêu đương đi, có thể sẽ có nhiều cảm xúc hơn", Thái Quyển xen vào, "Suy cho cùng, diễn xuất có liên quan đến kinh nghiệm sống, em chưa từng yêu thì sao mà biết rung động là như thế nào, diễn yêu đương ra sao?"
"À, em đã từng yêu rồi, mà cũng vô dụng thôi, không có giúp được gì"
"Hả? Khi nào?" – Thái Quyển giật mình và nhìn về phía Hướng Chi Thạch, "Anh Chi Thạch, anh có biết không?"
Hướng Chi Thạch mỉm cười, "...!Anh cũng mới biết".


"Anh đương nhiên không biết rồi, đây là chuyện năm cuối đại học, chưa đầy ba tháng thì đã chia tay" – Hướng Tiểu Viên không để ý mà nói.

"Tại sao?"
"Không có tại sao, chỉ là em không có cảm giác"
"Làm sao có thể ở bên nhau nếu em không có cảm giác gì?"
"À...", Tiểu Viên nghiêng đầu cố gắng nhớ lại, "Đã lâu như vậy, làm sao có thể nhớ được? Trông anh ấy rất vừa mắt, em cũng không có chán ghét, ăn mặc lại sạch sẽ, cả người đều thơm tho".

"...!Được rồi..." – Thái Quyển đành chịu, thôi thì bộ dáng đẹp cũng là lý do.

Hướng Chi Thạch lắng nghe bọn họ nói chuyện mà không xen vào.

Ngay lập tức, tinh thần nhiều chuyện của Thái Quyển xuất hiện, "Có ảnh nào không? Cho anh xem thử?".

"Không có", Tiểu Viên liếc nhìn anh, "Bọn em không chụp ảnh chung, em không lưu ảnh của anh ấy, và cũng không có thông tin liên lạc nào"
"...!Em có chắc là em đã ở trong một mối quan hệ?", Thái Quyển có vẻ mặt "Tôi thực sự không hiểu những người trẻ tuổi".

"...!Dù sao...!cũng là chuyện quá khứ, không có gì đáng nói" – Hướng Tiểu Viên nhún vai.

Lúc đó, cô thực sự nghĩ đó là một mối quan hệ, anh ấy đẹp trai, có tính cách tốt, cô nhớ anh học khoa Đạo diễn và ở chung cũng rất dễ.

Mỗi lần hai người bọn họ tách ra không có loại cảm giác nhớ nhung điên cuồng giống như trong tiểu thuyết, mà cũng không giống như Vĩ Gia Bảo và Trâu Nhất Nhuỵ, một giây trước còn anh anh em em, một giây sau thì anh là anh, tôi là tôi, hai chúng ta không quen nhau.

Chuyện tình của bọn họ vô cùng yên bình, nhạt nhẽo như nước mà nước đã trôi đi thì không để lại dấu vết.

"Đến lượt em xuất hiện rồi à?" - Hướng Chi Thạch bỗng nhiên nói.

"Ồ, để xem, để xem!" – Thái Quyển nói liên tục.

Hướng Tiểu Viên khẽ cắn đũa, cảm thấy có hơi ngượng ngùng.

Một chiếc áo sơ mi trắng trong bộ com-lê, đôi giày da bóng màu đen, kiểu tóc mượt mà, bóng bẩy và một bên tai đeo một chiếc đinh kim cương.

Ngay cả khi Hướng Chi Thạch và Thái Quyển đã quá quen thuộc với Tiểu Viên, họ vẫn rất kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô.

Đạo diễn cũng biết cô hoá trang rất đẹp nên anh ta quay mặt cô cận cảnh 360 độ và không ngừng xoay máy, thật sự làm hơi quá...!
"Bộ đồ này nhìn hơi quen?" – Hướng Chi Thạch có chút thắc mắc.

"À, bộ đó của anh đó, em lấy sửa nhỏ lại" - Tiểu Viên gãi gãi mặt, không có cách nào khác, trang phục mà đoàn phim đưa cho cô quá xấu.

"Còn bông tai kim cương?" – Thái Quyển hỏi.

"Chắc là hàng giả, trên Taobao4 có thể mua với giá mười tệ" – Hướng Tiểu Viên đoán.

4.

Taobao (Đào Bảo): Là trang mạng mua sắm trực tuyến của Trung Quốc tương tự như eBay, Amazon và Rakuten có trụ sở tại Hàng Châu, Chiết Giang và thuộc Tập đoàn Alibaba.

"Đôi giày da cũng là của anh à? Em mang vừa sao?" – Hướng Chi Thạch vẫn còn nghi hoặc.

"À, nhét rất nhiều giấy độn vào" – Hướng Tiểu Viên hơi lè lưỡi.

...!
Đoàn làm phim này rất nghèo.

Đến lượt Tiểu Viên xuất hiện, bọn họ bắt đầu xem nghiêm túc.

Phim tình cảm chú trọng đến bầu không khí hơn các thể loại phim khác, lời thoại cũng rất quan trọng.

Còn phim điện ảnh này như thế nào, đối với một người như Tiểu Viên, chưa bao giờ cảm nhận được vị ngọt của tình yêu, chỉ thấy bầu không khí này thật kỳ lạ và lời thoại cũng rất Quỳnh Dao5.

"Tại sao em không thích tôi? Có phải vì trước đây tôi là nữ không? Nhưng tôi yêu em, tôi rất yêu em, không có em, tôi sẽ chết, tôi sẽ không sống được, em muốn tôi chết sao? Em có muốn tôi chết không? Em thực sự muốn tôi chết?"
...!
Cái này cũng rất...!xấu hổ.

Hướng Tiểu Viên muốn lấy tay che mắt lại, chính mình còn không thể chịu đựng được.

Cô liếc nhìn trộm hai người bọn họ.


Hướng Chi Thạch trông rất nghiêm túc và Thái Quyển cũng đang chăm chú nhìn, cô đưa mắt trở lại màn hình.

"Vậy thì tôi nên chết đi, sống còn ý nghĩa gì nữa? Tôi không được ở bên người mình yêu.

Tôi vì em nên mới...!làm phẫu thuật, hiện tại em không cần tôi nữa sao? Tôi thà chết đi!".

Sau đó làm ra vẻ muốn nhảy khỏi tòa nhà và nữ chính khóc lóc ngăn "cô ấy" lại.

Một trận giày vò, gà bay chó sủa.

Hướng Tiểu Viên xấu hổ đến mức đi tìm điều khiển từ xa.

"Khù khụ" – Hướng Chi Thạch khẽ ho khan.

Thái Quyển mím môi cố kìm chế, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng.

Hướng Tiểu Viên thở dài và nhấn dừng lại, "Được rồi, đừng cố nhịn, các anh muốn cười thì cười đi".

Thái Quyển lập tức cười to, cười đến ôm bụng rồi quay sang Hướng Chi Thạch, người cũng đang cười khúc khích.

"Em không có khoa trương, lời thoại được viết như thế này và em không có quyền thay đổi", cô bất lực nói, "Biên kịch rõ ràng là một người hâm mộ trung thành của bà Quỳnh Dao".

"Anh cũng chưa bao giờ thấy em gắng sức diễn như thế..." – Hướng Chí Thạch cười đến cổ họng ngứa ngáy, ho khan vài tiếng.

Tiểu Viên dùng rất nhiều sức, khàn cả giọng, gân nổi trên chiếc cổ mảnh mai và ngũ quan của cô gần như vặn vẹo thành một chùm.

"Em cũng không muốn diễn thế này.

Trước phiên bản này, em đã diễn mười mấy hai mươi mấy lần rồi, nhưng đều bị đạo diễn từ chối", cô càng ngày càng thấy bất đắc dĩ, nhìn Thái Quyển, "...!Trước khi biểu diễn, em còn hỏi kinh nghiệm của Thái Quyển".

"Ồ, kinh nghiệm gì vậy?" – Hướng Chi Thạch tò mò quay sang hỏi Thái Quyển.

Thái Quyển đột nhiên ngượng ngùng, "Không có chuyện gì".

Anh thêm đồ ăn vào nồi lẩu và cố gắng đổi chủ đề, "Mau ăn nhanh đi, đồ ăn sắp nguội rồi!".

"Em hỏi anh ấy rung động là như thế nào?", Hướng Tiểu Viên cười khúc khích, "Em không phải chưa từng ăn thịt heo nhưng heo chạy thì khác, vì vậy em hỏi người đã nếm được mùi vị đó, cảm giác như thế nào".

"Ồ, vậy Thái Quyển nói sao?"
"Anh ấy nói, ở trước mặt người mình thích, anh ấy sẽ có cảm giác đau lòng", Hướng Tiểu Viên lặp lại, "Câu này em vẫn chưa hiểu được, cho nên em luôn nhớ kỹ"
Thái Quyển gắp một chén đồ ăn lớn rồi vùi đầu vào ăn, không tiếp lời và hai má nóng bừng bừng.

Hướng Chi Thạch sửng sốt một chút, không có trả lời ngay.

Thái Quyển nhét đồ ăn đầy miệng, vừa nhai vừa nuốt, đồng thời đưa tay cầm lấy nước, liếc nhìn Hướng Chi Thạch rất nhanh.

Hướng Chi Thạch như đang rơi vào trầm tư, ánh sáng ấm áp trong phòng chiếu vào đôi gò má trắng gầy nhìn có vẻ nhu hoà, anh ấy nháy mắt, khóe môi nở một nụ cười nhẹ, nhìn Thái Quyển, "Anh cũng đồng ý với ý kiến này".

Thái Quyển cảm thấy lòng mình run lên, nhìn cũng không dám, chỉ có thể vùi đầu tiếp tục ăn.

Hướng Tiểu Viên không phát hiện ra tình huống này, cô thở dài, liếc nhìn hai người họ, "Em không hiểu các anh đang nói cái gì, thôi bỏ đi".

Giống như cô, những sinh viên luôn có thành tích cao, cũng có một ngày thi hỏng, thật đáng buồn.

Hướng Chi Thạch cầm điều khiển từ xa, "Xem tiếp thôi".

"Này, này, anh hai, anh hai, quên nó đi...".

Đây gần như là một cuộc hành quyết công khai và Tiểu Viên lo lắng nắm lấy điều khiển từ xa, "Rất mất mặt".

"Lúc em diễn không cảm thấy xấu hổ mà!", Thái Quyển ngẩng đầu lên, "Không được, chúng ta phải xem, xem đi xem lại nhiều lần, phải phát liên tục!".

Tiểu Viên hít một hơi khí lạnh, "Anh có cần tàn nhẫn như vậy không?".

"Ai bảo em tham gia bộ phim này để làm gì?" – Hướng Chi Thạch cũng mỉm cười.

"Chẳng qua do em tò mò, em nghĩ không chừng diễn nhiều bộ phim như vậy thì sẽ có một chút cảm giác của tình yêu.

Ôi, tim em đau quá!" – Tiểu Viên le lưỡi với Thái Quyển.

"Anh nói cho em biết, vô dụng thôi, em nên yêu đi!" – Thái Quyển giận dỗi.

"Hahaha, anh nói cho em biết ai đã làm trái tim anh đau vậy?", Tiểu Viên chạy tới, ôm lấy cổ anh, đôi mắt cong cong, "Nói mới nhớ, anh là 0 hay 16?"
Cả người Thái Quyển cứng đờ, máu chạy thẳng lên mặt, "...!Em làm sao biết mấy từ này?"
"À, không phải em diễn vai chuyển giới hay sao, cho nên cũng biết vài thứ về LGBT, này, anh đừng đổi chủ đề"
"Chờ đã.

Thái Quyển, anh đang mắc cỡ sao? Hahaha"
"Anh không có, này, em sắp bóp chết anh rồi, mau tránh ra, tránh ra..."
"Hahaha, anh xấu hổ, xấu hổ..."
Hướng Chi Thạch ở bên cạnh xem họ chơi đùa với nhau, khẽ mỉm cười.

Bổ sung thêm:
1.

Đại La thần tiên: Là Đại La Thiên, vị thần Đạo giáo cao nhất trong Tam thập lục Thiên.

Đại là rộng, có nghĩa là vô lượng, La là lưới, có nghĩa là bao trùm tất cả.

Đại La vô lượng, nghĩa là bao dung với tất cả chúng sinh.

2.

- Ngũ đại tạp chí (Ngũ đại nữ san): Vogue >>> Elle = Harpers Bazaar > Marie Claire > Cosmopolitan
+ Vogue: Thánh kinh của thời trang, lên bìa thường là người mẫu quốc tế.

+ Elle, Harpers Bazaar: Mỗi tháng một số.

+ Marie Claire, Cosmopolian: Mỗi tháng một số, riêng Cosmo thì 1 số gồm 2 bìa.

- Nhị tiểu tạp chí:
+ LOfficiel: Mỗi tháng một số
+ Madame Figaro: Hai tháng một số
- Tứ đại tuần san: Femina, Grazia, OK, Modern Lady.

+ Femina: Tuần san hàng đầu của Trung Quốc, bán chạy số 1, phong cách quốc tế, nội dung sinh động, gần gũi với giới trẻ.

+ Grazia: Tuần san đôi, tức 2 tuần 1 số, là tuần san đôi duy nhất ở Trung Quốc, tạp chí thời trang cao cấp dành cho nữ, được coi là lấy tốc độ xuất bản của tuần san bảo trì chiều sâu của nguyệt san...!
+ OK!: Tuần san có tới 30 phiên bản tại các quốc gia khác nhau: Anh, Mỹ, Nga, Úc, Tây Ban Nha, Thụy Sĩ, Thái Lan...!nhưng đến năm 2012 mới du nhập vào TQ.

OK! là quyển tạp chí thời trang có độ thời thượng cao, gây được nhiều ấn tượng, tập trung khai thác đời sống và thời trang của các minh tinh...!
+ Modern Lady: Về cơ bản là như trên, mỗi tuần 1 số, có thêm các chuyên mục khai thác đời sống tinh thần, sự nghiệp, gia đình của các khách mời.

=> Nguồn lực của các diễn viên ngoài phim ảnh (điện ảnh, truyền hình), quảng cáo còn có tạp chí và thời trang.

Việc xuất hiện trên các ấn phẩm tạp chí rất quan trọng để đánh giá điểm truyền thông và nguồn lực thời trang của ngôi sao.

Trang bìa tạp chí thời trang là nơi thể hiện quyền lực ngầm đối với người nổi tiếng và là sự công nhận của người trong giới (mà nói trắng ra là kiểu xem cô cậu có xứng với tạp chí của chúng tôi không).

Hơn nữa các tạp chí thời trang còn mang tới tiềm năng thương mại, độ nhận biết, mối quan hệ với giới thời trang, tài nguyên thời trang (ví dụ đi các tuần lễ thời trang, được mặc đồ của các thương hiệu lớn) và khả năng tiếp xúc các nhân vật có tầm ảnh hưởng...!(Nguồn: Review Chinese Film Vtrans)
– Những số đặc biệt biệt và quan trọng của tạp chí:
+ Khai Niên – Tháng 1: Số mở đầu năm mới
+ Khai Quý – Tháng 3: Số cập nhật các xu hướng thời trang mới.
+ Kim Cửu – Tháng 9: Tháng "vàng" của làng thời trang.

(Số đặc biệt quan trọng nhất năm)
+ Ngân Thập – Tháng 10: Tháng "bạc" của làng thời trang.
+ Phong Niên – Tháng 12: Số tổng kết năm.
+ Số kỉ niệm tròn năm ra đời của tạp chí.

- Phân cấp bìa:
+ Bìa chính bản > Bìa biệt san > Bìa phụ bản > Trang trong chính bản > Trang trong phụ bản > Minibook.
+ Bìa đơn > Bìa đôi > Bìa quần phong (Nhiều người).

(Nguồn: Mạc Vấn Quy Kỳ)
3.

Rhinoceros in Love: Là một vở kịch Trung Quốc của Liêu Nhất Mai, ban đầu được đạo diễn bởi chồng cô là Mạnh Kinh Huy vào năm 1999, và sau đó đã được công diễn hơn 2.500 lần và được hơn một triệu người xem.

Vở kịch đã được dịch sang tiếng Anh bởi Mark Talacko vào năm 2012.

Bản dịch tiếng Anh mới của Claire Conceison đã được BBC ủy quyền vào năm 2014 cho chương trình phát sóng trên đài phát thanh và được sử dụng làm phụ đề cho các chuyến lưu diễn tại Hoa Kỳ của vở kịch vào năm 2017 và 2018.

Vở kịch mô tả tình yêu của một người nuôi tê giác dành cho một người phụ nữ xinh đẹp.

Nó đã được mô tả là một "vở kịch kinh điển" của sân khấu hiện đại Trung Quốc.

5.

Quỳnh Dao: Là nhà văn, nhà biên kịch và nhà sản xuất phim người Đài Loan, bà chuyên về tiểu thuyết diễm tình dành cho độc giả nữ.

Các tác phẩm tiêu biểu: Dòng sông ly biệt, Xóm vắng, Tuyết Kha, Hải âu phi sứ, Hoàn Châu cách cách, Một thoáng mộng mơ,...!Trong giai đoạn trước, phim cũng như tiểu thuyết của Quỳnh Dao được công chúng hết mực yêu thích nhờ "thiên thời, địa lợi, nhân hòa".

Với dàn diễn viên toàn trai xinh gái đẹp, có diễn xuất tốt và còn thuận theo xu hướng thời đại, phim của Quỳnh Dao được chào đón cũng là điều dễ hiểu.

Bởi lẽ, thập niên 80 - 90 là giai đoạn xã hội đang trên đà đổi mới, cổ vũ tự do trong tình yêu, tự do trong hôn nhân, phá tan tình trạng "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy".

Thế nhưng, giờ đây, khi nhận thức của khán giả đã thay đổi thì thứ tình cảm "oanh oanh liệt liệt", tưởng như chỉ cần có tình yêu là có thể bất chấp tất cả của Quỳnh Dao lại chẳng hề được chào đón như xưa.

6.

Trong tình dục loài người, 1/Top/Công là người xâm nhập, 0/Bottom/Thụ là người được thâm nhập và Versatile/Hỗ công là người tham gia cả hai hoạt động..