Mùa xuân ở thành phố Bội vẫn se lạnh, không khí ẩm ướt hiếm có trong năm, ánh hoàng hôn ban đêm rực rỡ lộ ra màu hồng tím.
Hai anh em Hướng Chi Thạch đi xe đến một con hẻm yên tĩnh và cổ kính.
"Ở đây sao?" – Tiểu Viên tò mò hỏi.
"Ừ" – Hướng Chi Thạch gật đầu.
"Má ơi, em căng thẳng quá, hai tay đều run lên rồi!" – Tiểu Viên vừa run vừa nói.
"Bình tĩnh nào"
"Anh thực sự biết bà ấy.

Bà ấy đã tránh bóng trong nhiều năm rồi" – Tiểu Viên liếc nhìn Hướng Chi Thạch với vẻ ngưỡng mộ.
Hướng Chi Thạch cười và không nói gì.
Có hai nhân vật huyền thoại của giới điện ảnh Hoa ngữ, họ không chỉ là tam kim ảnh hậu của điện ảnh Hoa ngữ mà còn được hai lần ảnh hậu của một trong ba liên hoan phim quốc tế lớn ở Châu Âu, là hai nữ diễn viên vĩ đại nhất của sân khấu âm nhạc Hoa ngữ.
Một trong số đó là Chu Ngạc Hoa, bà ấy xuất thân là một người mẫu và thí sinh thi hoa hậu, là một diễn viên không chính quy.

Khi còn trẻ, Chu Ngạc Hoa có một đôi mắt phong tình và khuôn mặt điện ảnh.

Lúc đầu, hầu hết các vai bà ấy đóng đều là nhân vật bình hoa, cho đến khi có một vị đạo diễn rất có mắt nhìn người, chọn bà ấy đóng phim điện ảnh.

Dựa vào bộ phim này, bà ấy đã càn quét nhiều giải thưởng điện ảnh trong nước, từ đó trở thành diễn viên thực lực, từ đó đến nay lên như diều gặp gió.

Các tác phẩm để đời của bà ấy trên Bách khoa toàn thư Baidu có vô số giải thưởng lớn nhỏ khác nhau.
Có tài năng và rất xinh đẹp, trước đây, trên những tờ báo và tạp chí đã gọi bà ấy là mỹ nhân vô song "trăm năm mới có một lần".

Ba mươi bốn mươi năm trước, chỉ cần những tờ báo và tạp chí có ảnh của bà ấy là bán hết sạch, và rất khó để tìm một bản.
Tiểu Viên đã xem những bức ảnh của bà ấy khi còn trẻ, một chiếc váy đơn giản, trang điểm nhẹ, không ăn diện nhiều nhưng toàn thân bà ấy đã toát lên một vẻ đẹp rực rỡ khiến người ta hoa mắt.
Tất nhiên, không thiếu người theo đuổi một mỹ nhân như vậy.

Vào thời kỳ hoàng kim, người dân trên các con phố và ngõ hẻm đều thích nói về việc Chu Ngạc Hoa đã cặp kè với ai, chia tay với ai, và những ai đã sử dụng phương pháp gì để khiến mỹ nhân cười...
Cho đến bây giờ, có một số tài khoản truyền thông tổng hợp những khoảnh khắc đẹp của các diễn viên nữ đã "khảo cổ" và xúc động thốt lên một câu: "Mặc dù vậy nhưng không thể so sánh với vẻ đẹp huyền thoại của vị kia được...".
Bọn họ dừng lại trước trước cửa của một tứ hợp viện1.

Tiểu Viên cũng không có nghiên cứu về tứ hợp viện nhưng cũng biết một căn tứ hợp viện ở thành phố Bội có giá trên trời như thế nào.
Nghe nói căn tứ hợp viện này do một trong những người chồng của Chu Ngạc Hoa tặng cho, rất hào phóng, có thể thấy được tình cảm sâu đậm lúc đó.
"Bà ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi, 60? 65?" – Tiểu Viên đang đoán.
Lần cuối cùng Chu Ngạc Hoa xuất hiện trước công chúng với thân phận là chủ tịch Ban giám khảo của giải Bách Hoa.
"Thảo luận về tuổi của phụ nữ là không lịch sự" – Hướng Chi Thạch mỉm cười.
"Haha, em tò mò thôi mà, hôm nay là tiệc sinh nhật của bà ấy", Tiểu Viên chạm vào vai anh, "Anh hai là một quý ông".
Giọng điệu của Hướng Chi Thạch rất dịu dàng, "Không biết quý ông nào có thể lọt vào mắt xanh của em gái anh đây?".

Tiểu Viên thở dài, "Trong lòng em không có người đàn ông nào có thể so sánh với anh hai".
Hướng Chi Thạch gật đầu, "Cũng đúng".
Có người đang đón khách ở trong sân, hai thanh niên tuấn tú mặc mã quái2, một màu xanh lá một màu xanh dương.

Một người nghênh đón, một người thu quà, sắp xếp đâu vào đấy.
Không có nhiều người đến, nam nữ già trẻ đều có, đàn ông trong bộ mã quái và phụ nữ trong bộ sườn xám.

Đây là dress code3 của bữa tiệc tối nay, sang trọng và phong cách.
3.

Dress code: Là những quy tắc khi mặc trang phục, quần áo.

Thông thường thuật ngữ này được nhắc đến chủ yếu trong các buổi tiệc, sự kiện quan trọng hoặc khi đi làm sẽ được ghi rõ trên thiệp mời hoặc email.

Anh em bọn họ đương nhiên làm theo yêu cầu của chủ nhà.
Hướng Chi Thạch mặc một bộ lễ phục mã quái cải tiến của nam giới được đặt làm riêng, với cổ áo không bâu kiểu Trung Quốc, một cặp cúc ngọc bích và một con kỳ lân ở sau lưng áo.

Kỳ lân thể hiện điềm lành có ý nghĩa vô cùng tốt đẹp.

Hướng Chi Thạch đưa quà và thiệp mời.
Trong hộp quà là một chiếc vòng ngọc cẩm thạch, lên nước rất nhanh4.

Đây là một món đồ trong bộ sưu tập của Hướng Chi Thạch.
4.

Vòng cẩm thạch sau một thời gian đeo, do tiếp xúc với mồ hôi và khí chất của mỗi người, bạn sẽ thấy vòng bóng hơn, sáng hơn và màu sắc tươi hơn, đôi khi có màu tím và huyết lan ra.

Người ta hay gọi đó là lên nước hay lên nước ngọc.

Bọn họ đang nhờ vả người khác nên phải có sự chân thành.
Không, không phải, anh trai không nỡ để cô đi cầu người, cho đến bây giờ đều là anh ấy đi xã giao.
Cổ họng Tiểu Viên đột nhiên đau nhức, cô hơi cúi mặt xuống.
Cô đã không để ý hai chàng trai đón khách kia đã liếc trộm cô vài lần.

Trên người cô là bộ sườn xám sa tanh màu xanh lá cây, dài quá đầu gối, vừa vặn lộ ra bắp chân đẹp và thon thả; khuôn mặt trang điểm nhẹ, tươi sáng nhưng không lu mờ vẻ xinh đẹp.
Cô ôm cánh tay của Hướng Chi Thạch đi vào trong, ánh mắt của hai người đó vẫn bất giác đuổi theo trong vài giây.
Tứ hợp viện này có ba sân, cửa chính được xây ở góc Đông Nam, đó là cửa Như Ý.


Khi vào bên trong, bọn họ vượt qua bức tường bình phong được xây dựng đẹp đẽ và đi đến sân trước.
Có một dãy phòng ở hướng nam, trước đây là nơi ở của người gác cổng hoặc chỗ học trong nhà, bây giờ trở thành phòng tiếp khách thời, là nơi để khách thay quần áo.
Tiếp theo là cửa Thùy Hoa.

Hướng Chi Thạch chỉ lên trên để Tiểu Viên nhìn cột trụ, giống như một búp sen treo, tinh xảo lộng lẫy.
Tiểu Viên khẽ "wow".
Trên đường đi, nhiều đèn tường hiện đại được lắp đặt, màu vàng cam ấm áp, các thanh niên mặc bộ mã quái bưng khay và phục vụ đồ uống.
Sau khi vào cửa Thuỳ Hoa là ba gian nhà, hai bên đông tây là sương phòng và ở giữa là phòng chính.

Phòng chính ở đây đã được đổi thành đại sảnh, ngoài cửa kính có thể nhìn thấy nhiều người đang khiêu vũ trong đó.

Vừa bước chân vào đã có thể nghe thấy tiếng nói chuyện sôi nổi của mọi người, hóa ra tất cả mọi người đều tập trung ở đây.

Quý bà Chu Ngạc Hoa đã đã gia nhập giới giải trí hàng chục năm, giao thiệp rộng lớn, bên dưới ánh đèn rực rỡ, quần áo lụa là thơm tho, dáng dấp tóc mai yểu điệu.

Không chỉ có các doanh nhân nổi tiếng, các ông lớn giới giải trí, ngôi sao lớn trong ngành mà còn có rất nhiều người nước ngoài.
Tiểu Viên không biết ai trong số này, đều là những gương mặt xa lạ và cô không thể hòa nhập được.
Hai anh em có ngoại hình nổi bật, thu hút sự chú ý của nhiều người.

Bọn họ đứng ở một góc, so với vẻ khó chịu của Tiểu Viên thì Hướng Chi Thạch thoải mái hơn nhiều.
"Anh muốn đi xã giao hả?" – Tiểu Viên hỏi nhỏ.
Hướng Chi Thạch nói, "Dẫn em đến gặp chị ấy".
Hả? Gì? Đột ngột như vậy?
"Chờ đã, làm sao anh biết bà ấy ở đâu?"
"Ôi, đợi chút, em nên gọi bà ấy như thế nào?"
Tiểu Viên vội vàng đi theo anh.
Chu Ngạc Hoa nổi tiếng ở bên ngoài nhưng người ta đồn rằng bà ấy rất khó tính, không thích người khác xưng hô mình quá già, cũng không thích người khác xưng hô quá quen thuộc.
"Cứ gọi là cô Chu.

Thường ngày chị ấy sẽ không ở chỗ đông người, cho nên chị ấy sẽ không ở phòng chính".

Hướng Chi Thạch dẫn cô đến cửa nhỏ bên hông phòng chính, đi qua bức tường và đến sân sau.
Sau một vòng ngoằn ngoèo, Tiểu Viên cảm thấy chóng cả mặt, đột nhiên đi vòng ra một khoảng sân nhỏ, nơi có một cây lựu cành khúc khuỷu, trên ngọn cây có bóng trăng mờ mờ treo lơ lửng.
Chợt nghe thấy một giọng nữ đang cười, âm thanh lười biếng nhưng không già nua, "Ôi chao, Tiểu Thạch Đầu (cục đá nhỏ)".
Ai lại gọi anh trai cô như vậy?
Tiểu Viên ngạc nhiên nhìn sang.
Có một cái đình nhỏ, bên trong đình có một bàn đá, bên cạnh bàn đá là một chiếc ghế quý phi5 làm bằng hoàng gỗ lê, và một người thiếu nữ đang nằm trên ghế nhìn anh ấy, khóe miệng cong lên.

5.

Ghế quý phi: Là ghế dài, mềm, có chỗ tựa lưng và tay, tạo cảm giác dễ chịu và êm ái.
Sau đó cô nghe thấy anh trai cười nhẹ và gọi: "Chị Ngạc Hoa, sinh nhật vui vẻ!".
Tiểu Viên rất ngạc nhiên, lùi lại một bước rồi đứng yên tại chỗ.

Anh trai đang gọi ai vậy? Anh ấy gọi ai là chị?
Quý cô, không, bà cụ? Đang nghiêng người nhìn cô.
Hướng Chi Thạch giới thiệu, "Đây là em gái của tôi, Tiểu Viên, chào hỏi đi".
Tiểu Viên hít một hơi thật sâu rồi mở miệng, nửa giây sau mới phun ra được một câu, "Cô Chu, xin chào".
Thật kỳ lạ, đây là bữa tiệc sinh nhật của bà ấy.

Có rất nhiều người ở phía trước chúc mừng bà ấy, nhưng bà ấy không đi góp vui.
Chu Ngạc Hoa mỉm cười, "Đây là em gái của cậu? Không giống lắm".
Trong lòng Tiểu Viên cảm thấy hơi kỳ quái, giống như có ẩn ý gì đó, giọng điệu cũng rất kỳ lạ.
"Thực sự là em gái ruột của tôi, cùng cha cùng mẹ" – Hướng Chi Thạch nói.
Mắt Tiểu Viên chợt lóe sáng, cô mím môi dưới.
"Ồ" – Chu Ngạc Hoa gật đầu, bà ấy đang mặc một chiếc sườn xám màu tím với khuy tàu màu hồng.

Vốn dĩ, bà ấy chỉ nằm nửa người, nhưng bây giờ đã ngồi thẳng lưng và nhìn về phía Hướng Chi Thạch.

Dáng người bà ấy vẫn yểu điệu và tinh tế, chắc hẳn quanh năm phải tập thể dục, ăn uống khỏe mạnh và siêng năng bảo dưỡng, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là vẻ đẹp tự nhiên.
"Mấy năm rồi không gặp.

Nghe nói cậu bị bệnh?"
"Năm trước đã phẫu thuật một lần và bình phục rất tốt"
"Ôi, chịu khổ rồi"
"Đời người may rủi khó lường, may mà đã bình phục rồi"
Hai người đáp trả lẫn nhau, Tiểu Viên càng ngày càng cảm thấy kỳ lạ, bản thân giống như trở thành người trong suốt.

Lúc này, Hướng Chi Thạch mới liếc nhìn cô, sau đó nói với Chu Ngạc Hoa: "Chị Ngạc Hoa, Tiểu Viên cũng là một diễn viên.

Có một số thứ trong diễn xuất em ấy vẫn chưa hiểu, chị có thể cho vài lời khuyên được không?".
Tiểu Viên hơi sửng sốt và mặt đỏ lên.

Hành quyết công khai.

Người thợ mộc nhỏ với Lỗ Ban6.

6.

Lỗ Ban: Tên thật Công Du Ban, hiệu Công Du Tử, thợ thủ công người nước Lỗ đầu thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc, là người thầy vĩ đại về kiến trúc và nghề thủ công.


Theo quan niệm dân gian và truyền thống xây dựng, khi xây nhà hoặc sửa nhà, ngoài phong thủy chúng ta thường chọn các kích thước kèm theo niềm tin rằng điều đó mang lại may mắn cho gia chủ.

Thước Lỗ Ban là thước đo cho sự lựa chọn đó.
Các tác giả văn học mạng hạng ba phải đối mặt với Shakespeare.

Khi trở thành ảnh hậu quốc tế đầu tiên, Chu Ngạc Hoa chỉ mới 25 tuổi, còn Hướng Tiểu Viên cô năm nay cũng 25 tuổi, diễn ba bộ phim chiếu mạng.

"Được chứ", Chu Ngạc Hoa ra hiệu cho Tiểu Viên với giọng nhàn nhã, "Lại đây".

Tiểu Viên liếc nhìn anh trai và thấy được ánh mắt khích lệ của anh, vì vậy cô đành yên lặng và chậm rãi đi tới.

"Cô tốt nghiệp trường nào vậy?"
"Hoa Hí ạ"
"Ồ..." – Chu Ngạc Hoa lên tiếng.

Khi cô đến gần hơn, có thể thấy rất nhiều dấu vết của năm tháng trên khuôn mặt bà ấy, nếp nhăn quanh khóe mắt, những đốm nhỏ li ti, trang điểm không dày, làn da vẫn còn mịn, và da mu bàn tay hơi nhăn nhưng không xấu.
Tiểu Viên cảm thấy mình đã hiểu sâu sắc hơn về vẻ đẹp.

Đối với một số phụ nữ, năm tháng lại là một món quà.
Cô đang suy nghĩ miên man thì thấy Chu Ngạc Hoa nhướng mày liếc nhìn cô.
Đôi mắt ấy vẫn sáng và trẻ trung có thần.
Đứng thẳng lưng, Tiểu Viên nói với giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Em không thể bắt được trọng điểm khi đóng những cảnh tình cảm...!Thiếu một chút gì đó nhưng em không biết là gì".
Chu Ngạc Hoa cười lớn.
Tiểu Viên im lặng ngay lập tức, da mặt cô gần như bùng cháy lên.
Chu Ngạc Hoa mỉm cười được một lúc, chỉ vào cô và nói với Hướng Chi Thạch: "Bây giờ tôi đã thấy hai anh em cậu rất giống nhau, thật dễ thương".
Sự "dễ thương" mà bà miêu tả không giống như đang nói với thế hệ sau, mà giống giọng điệu nói với một con vật cưng.
Tiểu Viên cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ.
"Cô đã từng yêu tha thiết chưa? Đã từng yêu ai chưa?" – Chu Ngạc Hoa đột ngột hỏi.
Á...
Hình như hai từ này vẫn chưa có trong từ điển của Tiểu Viên, cô lúng túng mà nói: "...!Không có".
"Hả? Vậy cô đã từng đóng một vai nào muốn ngừng yêu nhưng không thể chưa?"
Tiểu Viên: "Cũng...!không có".
Chu Ngạc Hoa nâng má nhìn cô, "Vậy Hoa Hí đã dạy cô những gì?".
"Thôi, để tôi đoán xem, là thực sự lắng nghe, thực sự nhìn thấy, thực sự cảm giác à?"
"Diễn xuất phải tin tưởng vào tình huống?"
Tiểu Viên chợt ngây người, đây quả thực là câu cửa miệng của mọi giáo viên trong khoa Biểu diễn.

Chẳng lẽ những điều này đều sai sao?
"Đúng vậy" – Chu Ngạc Hoa dường như biết cô đang nghĩ gì.
"Chuyện này, tôi không thể chỉ bảo được.

Cô nên tìm một người để yêu, nếm trải mùi vị yêu một người, tự nhiên sẽ biết diễn như thế nào"
Tiểu Viên: "..."..