Tiểu Viên không trở lại tiểu khu1 nên cô đã nhờ chú tài xế cho cô xuống ở đâu đó.
1.

Tiểu khu nhà ở: Đơn vị thành phần trong cơ cấu quy hoạch khu dân dụng ở đô thị, bao gồm một số nhà ở cùng với các công trình công cộng (trường tiểu học, cửa hàng...) phục vụ nhu cầu sinh hoạt hằng ngày của cư dân trong các nhà ở đó.

Trong tiểu khu có đường sá đi lại nội bộ và liên kết với các đường giao thông đô thị; các đường giao thông lớn của đô thị không cắt qua tiểu khu để đảm bảo sự an toàn và yên tĩnh cho người ở trong tiểu khu, nhất là không gây nguy hiểm cho trẻ em khi đi từ nhà tới trường học.
Cô đang ở trong tình trạng rối bời, trong lòng có một sự đè nén khó chịu, vì vậy muốn đi lại để tỉnh táo.

Không biết đã đi được bao xa mà chân cô đã mỏi nhừ.
Hôm nay là một ngày sương mù, bây giờ đang là thời điểm người người tan sở gây ùn tắc giao thông.

Xe nối đuôi nhau giống như nước chảy, thỉnh thoảng còn có một chuỗi tiếng ồn không ngừng vang lên, cảnh tượng náo nhiệt ở các thành phố lớn.
Tiểu Viên nhìn lên bầu trời và thở dài, cô bước vào trung tâm mua sắm gần đó.
Cô mua một ly đồ uống nóng, ngồi vào khu nghỉ ngơi, lấy điện thoại di động ra quẹt Weibo để chuyển dời đi sự chú ý.
Vừa mở Weibo ra, màn hình chiếu quảng cáo đại diện thương hiệucủa Phương Hạo, cậu ta cầm son môi và cười rạng rỡ.
Vào cuối thời điểm phát sóng "Hai Ba Sự Tình Của Họ", người hâm mộ trên Weibo của Phương Hạo đã vượt quá 10 triệu, ít nhiều cũng có mua người hâm mộ ảo, nhưng mức tăng này cũng khá kinh ngạc.

Có thể nói cậu ta thực sự đã nổi tiếng hơn, các hợp đồng quảng cáo nhận đến mềm tay.
Weibo của Lục Tĩnh Niên khá im ắng, ngoài việc đóng phim, chị ấy thường đăng bài về cuộc sống hàng ngày của bản thân và chú chó cưng, tương đối ấm áp và tươi tắn thu hút phần lớn các fan nữ thuộc tuýp người như vậy.
Cho dù ở cùng một công ty nhưng lộ trình phát triển rất khác nhau.
Vào lúc này, một tìm kiếm nóng xuất hiện ngay trước mắt cô - "Du Thu Sắt chân thành xin lỗi" theo sau là từ "Nóng".
Hả?
Chuyện gì đã xảy ra?
Tiểu Viên tìm kiếm nguồn gốc của vụ việc trên Weibo.
Vài ngày trước, Du Thu Sắt hát một album gồm những bài nhạc xưa, bán rất chạy, người hâm mộ âm nhạc đi quảng bá ở khắp nơi, điều này vô hình trung đã làm mất lòng một số người hâm mộ của ca sĩ gốc.

Phần lớn người hâm mộ của Du Thu Sắt là những người tương đối trẻ mà phần lớn những người trẻ tuổi yêu thích rất cuồng nhiệt.

Trên các diễn đàn và mạng xã hội để lại những bình luận không dễ nghe cho lắm, chọc giận không ít những người không liên quan và người hâm mộ ca sĩ gốc.
Tiểu Viên nhìn thấy video xin lỗi của Du Thu Sắt.
Đây là lần đầu tiên Tiểu Viên nhìn thấy dáng vẻ của chị ấy, nét mặt không hề thâm trầm, làn da trắng trẻo khỏe mạnh, khí chất ôn hòa và dịu dàng.

Giọng nói nhẹ nhàng hơn giọng hát một chút.
Nghe chị ấy nói: "Âm nhạc vĩ đại và rộng lớn.


Chị ấy sẽ luôn ngưỡng mộ âm nhạc, đồng thời cũng kính trọng các bậc đi trước.

Mong rằng tất cả những người hâm mộ yêu mến chị ấy cũng sẽ giống chị ấy".
Câu này nói rất có lý, cô cũng không nhìn những bình luận dưới Weibo này, cô không muốn dính líu đến các cuộc tranh chấp, cô chỉ là một người không liên quan nhưng thích nghe các bài hát của Du Thu Sắt.
Cô nghĩ về điều đó và tìm kiếm trên Weibo của Hà Thần Ảnh.

Hà Thần Ảnh đã lọt vào danh sách rút gọn của giải Bách Hoa và Hoa Đỉnh cho bộ phim "Lựa Chọn", nhưng chị ấy đã không giành được giải thưởng cuối cùng và chỉ dừng lại ở đề cử.

Điều này không ảnh hưởng lắm, "Lựa Chọn" là bộ phim có doanh thu tốt nhất của chị, được xem như thêu hoa trên gấm trong sự nghiệp của chị ấy.
Tiểu Viên mở trang Douban của chị ấy, gần đây không nhận phim mới nào nhưng có những bức ảnh tham dự tuần lễ thời trang.

Tài nguyên thời trang tăng lên, và thương vụ cũng đến.
Là một đại hoa thực lực, chị ấy có nhiều tài nguyên hơn trước, tham dự các tuần lễ thời trang nhiều hơn, và trở thành người đại diện của nhiều thương hiệu, người bình thường không phản cảm mà còn rất hoan nghênh.
Các hợp đồng quảng cáo của Hà Thần Ảnh cũng nặng về chất hơn về lượng, là nữ diễn viên đầu tiên trong nước trở thành người phát ngôn khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của thương hiệu cao cấp hàng đầu Ý Giorgio Armani2.
Nhìn ảnh chụp của chị ấy khi tham dự tuần lễ thời trang, mặc một chiếc áo trễ vai màu san hô nhạt và chiếc váy dài màu tím sẫm, mái tóc xoăn dài vừa phải màu nâu hạt dẻ, nhìn rất lão luyện và quyến rũ.
Tiểu Viên nhìn thấy với tâm trạng rất tốt, cô tải về và thưởng thức một hồi, thật đáng tiếc, lúc đó cô không xin được chữ ký của chị ấy.
Mặc dù Chu Ngạc Hoa là một nhân vật có cấp bậc huyền thoại, và cô rất vinh dự khi được bà ấy nhưng cô vẫn thích Hà Thần Ảnh hơn và coi chị ấy như thần tượng của mình.
Bây giờ càng ngày càng xa thần tượng.

Cô thở dài.
Vĩ Gia Bảo cũng được đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất, dù không chiến thắng nhưng cũng đã đủ cho hắn ta trở thành một "đạo diễn có tiếng".

Nghĩ đến hắn ta, cô lại nghĩ đến chị gái của hắn, mà nghĩ đến chị gái hắn thì lại nhớ đến hợp đồng, cô cảm thấy rất phiền muộn.
Lần gặp nhau ở tứ hợp viện ở thành phố Bội, cô có ấn tượng tốt với Vĩ Trang, ai mà ngờ được chị ta cũng muốn loại giao dịch như thế.
Tiểu Viên cau mày và cắn ống hút, và cô lại thở dài.
Trên thương trường, người đến người đi, mỗi người đều có ý đồ riêng.

Cô nhận thấy những người trong giới giải trí cũng như thế này.

Mọi người không ngừng tiến về phía trước, chỉ có cô dường như vẫn ở chỗ cũ.

Có lẽ cô nên thỏa hiệp vài thứ...
Vĩ Trang là một thương nhân, dưới góc nhìn của chị ta, quan hệ giữa người với người đều là lợi dụng lẫn nhau, đổi những gì mình có để lấy những thứ mình không có là một đạo lý rất hiển nhiên.


Tại sao người khác phải giúp bạn nếu họ không được lợi ích gì? Cho dù ngọn nguồn này do em trai của chị ta khơi mào ra, chị ta cũng bênh người thân mà không cần suy xét đạo lý.

Tư bản muốn bạn phải cúi đầu, bạn không thể không cúi đầu.

Nếu bạn thật sự không chịu cúi đầu thì hãy rút khỏi giới.
Tiểu Viên che mặt, thật không cam lòng!
Cô ngồi được một lúc cho đến khi màn đêm buông xuống, cũng không cảm thấy đói, vừa định về nhà thì chuông điện thoại vang lên.
Thi Hải mời cô đến quán bar nơi họ gặp nhau trước đây.
"Trông cô không được tốt lắm.

Vậy thì đừng uống rượu, gọi cho cô một ly nước ấm nhé", Thi Hải rất ân cần.

"Cô có muốn ăn gì không, mì Ý sốt hải sản3 ở đây cũng rất ngon".

Chương mới nhất tại == T R Ù M T R U Y Ệ Л.

v n ==
Tiểu Viên miễn cưỡng mà nở nụ cười, "Sao quán bar lại bán món này?"
"Haha, đây là món ăn đặc biệt của nhà anh ấy.

Hương vị rất ngon" – Thi Hải vẫy tay gọi món và đưa nước trên bàn cho cô.
Tiểu Viên nhấp một ngụm và liếc nhìn Thi Hải, anh mặc một chiếc áo khoác màu xám đen và quần tây đen, trông tuổi cũng xấp xỉ với cô, nhưng anh có tính tình dịu dàng như anh trai cô và rất tôn trọng các cô gái.
"Anh định nói với tôi không thể đi thử vai được à?" - Cô hỏi anh.
"Cô ăn trước đi"
"Không sao, anh cứ nói đi"
Thi Hải im lặng một lúc rồi nói: "Ừ, mặc dù trước đó tôi đã nói với cô có thể hoãn ba bốn ngày.

Nhưng nhà sản xuất đã đi công tác, không nhận điện thoại của tôi.

Tôi cũng không thấy đạo diễn, nên có thể cảm nhận được...!không có hy vọng gì"
Mắt của Tiểu Viên cụp xuống, nước trong cốc hơi lăn tăn.
"Tôi rất xin lỗi" – Thi Hải xin lỗi.
"Hả", nhất thời Tiểu Viên ngẩn ra, "Anh đâu cần phải xin lỗi? Chuyện đó không liên quan đến anh".


Cô uống một ngụm nước, từ từ lấy lại sự ấm áp trong lòng, "Tôi mới là người phải cảm ơn, vì đã xem trọng tôi".
Thi Hải thở dài và nói: "Tôi thực sự thích diễn xuất của cô trong "Tiểu Văn" và "Lựa Chọn", mà cô đã đọc cuốn "Tuý Tiêu Dao" của tôi chưa?".
Tiểu Viên gật đầu, nghĩ nghĩ rồi nói: "Tôi thực sự không giỏi đóng cảnh tình cảm lắm.

Vai thánh nữ ma giáo, nữ thứ hai trong tiểu thuyết của anh, cô ấy là một người khi yêu rất nghiêm túc và chân thành.

Nói thật thì tôi khá hứng thú vai diễn này nhưng chính tôi còn không biết mình có diễn được tâm lý của cô ấy hay không, tại sao anh lại đặt niềm tin vào tôi nhiều như vậy?".
"Diễn cảnh tình cảm?", Thi Hải im lặng mà suy nghĩ, "Quả thật chưa thấy cô diễn trong một đề tài như vậy.

Nhưng mà để tôi nói thẳng với cô..."
"Vâng?"
"Hai nữ diễn viên mà nhà sản xuất và nhà đầu tư tìm kiếm đều diễn rất hời hợt và cứng nhắc.

Tôi là biên kịch của bộ phim này, nhìn thấy không có cảm giác gì cả.

Đẹp thì có đẹp nhưng không có hồn ~ ", Thi Hải nhấp một ngụm rượu rồi nhìn Tiểu Viên, "Vả lại, thật lòng mà nói, họ không đẹp bằng cô!".
Tiểu Viên cười khúc khích, người đàn ông này rất biết cách nói chuyện, không có cô gái sẽ không hài lòng với một lời khen ngợi.
"Haha, cô cười là tốt rồi" - Thi Hải cũng cười, vừa lúc người phục vụ bưng ra món mì Ý sốt hải sản ra.

Thi Hải cầm lấy đặt ở trước mặt cô, "Mau ăn đi, lót dạ một chút, bụng no thì tâm tình cũng sẽ không tệ".
Tiểu Viên lại cười và cầm dao nĩa lên ăn, thật sự không tồi.

Hến tươi và nước sốt rất ngon.

Cô ăn hơn phân nửa đĩa, đặt dao nĩa xuống và lấy nước uống thì thấy Thi Hải nhìn cô mà mỉm cười.
"Sao thế?"
"Haha, đây là lần đầu tiên tôi thấy một sao nữ ăn uống như thế này, hơn nữa còn rất xinh nhé, làm cho tôi cũng đói bụng luôn rồi" - Thi Hải bật cười.
Nếu một người đàn ông khác nói điều tương tự, anh ta có thể không đáng tin, nhưng khi Thi Hải nói điều đó, Tiểu Viên cảm thấy rất thật và chân thành, đã lâu rồi cô không có ấn tượng với một người đàn ông như vậy.
"Đúng rồi, hình như tôi có thấy thông tin một cuốn sách khác của anh cũng đã được mua bản quyền phim, và chuyển thể thành phim điện ảnh à?"
"Đúng vậy, tất cả đều được Bác Nghị mua hết"
"Ồ vậy là ngoại trừ cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh —— "Mộ Hải Tu Chân Lục" là không được chuyển thể thành phim thôi, mọi tiểu thuyết khác đều đã được mua rồi.

Mà tại sao vậy?"
"À...".

Không biết có phải ảo giác của Tiểu Viên hay không, cô cảm thấy biểu hiện lúc này của Thi Hải có hơi xấu hổ, anh hắng giọng, "Bộ này được viết lúc tôi còn nhỏ, à, còn có, danh tiếng...".
"Không tốt lắm à? Không phải chứ?" – Tiểu Viên nhớ rằng khu vực bình luận của cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh rất sôi nổi.

Đến bây giờ đã mười năm, cũng có rất nhiều bình luận mới.

"À...! không phải, danh tiếng cũng được, chỉ là, tôi không muốn bán nó", Thi Hải uống rượu và đổi chủ đề, "Nhưng mà tôi vẫn phải xin lỗi, dù là phim điện ảnh hay phim truyền hình, uhm...!tôi đều...".
Tiểu Viên xua tay cười nói: "Không phải như anh nghĩ đâu, tôi chỉ đơn thuần hỏi mà thôi".

Tài nguyên phim truyền hình của cô đã bị phong tỏa, chưa nói đến phim điện ảnh.

Tuy không phải do Đồng Hoa đầu tư, và cả ba ông lớn Hoa Nạp, Đồng Hoa cùng Bác Nghị có quan hệ cạnh tranh nhưng cũng hợp tác và giao thiệp cá nhân không ít.

Chỉ cần Vĩ Gia Bảo hé miệng, hai nhà kia sẽ cho hắn mấy phần thể diện.
Ôi, quay lại vấn đề này nữa rồi.

Ai có thể kiềm chế được Vĩ Gia Bảo vẫn chỉ có một mình Vĩ Trang.
Hướng Tiểu Viên chưa bao giờ yêu một cách cuồng nhiệt, không phải cô không có khát khao tình yêu như vậy.

Chỉ là, cô không muốn tình yêu của mình có xen lẫn nhiều thứ để rồi cảm thấy không có hồi kết.

Hợp đồng kia không phải yêu đương, dù điều kiện có phong phú bao nhiêu thì cũng vô dụng, cô ấy không có quyền chủ động nên cảm thấy rất khó chịu.
Nhìn thấy rất nhiều người yêu nhau, không có khuôn mẫu cố định nào cả.

Cô tò mò, bối rối và không biết bắt đầu từ đâu, đây không phải là một bài tập về nhà có thể làm được mà là một kỹ năng cần học.
Chu Ngạc Hoa đã chỉ cô:
"Nếu cô thật sự muốn đóng cảnh tình cảm cho tốt thì cô nên tìm một người để yêu, nếm trải mùi vị yêu một người, tự nhiên sẽ biết diễn như thế nào"
Không biết chiêu này có hiệu quả với các diễn viên khác không, nhưng cô biết nó sẽ có tác dụng với mình, nhưng trước hết, phải tìm một người...
Trước hết, cô không ghét bỏ hay bài xích người này, đặc biệt là đàn ông phải có mùi thơm trên cơ thể.
Ánh mắt Tiểu Viên đột nhiên rơi vào người Thi Hải, chớp chớp mắt, "Ồ?".
Thực ra anh rất ưa nhìn, đôi mắt đào hoa và thâm thuý, cao ráo đẹp trai, dịu dàng ân cần với các cô gái và cũng rất tài năng...
Thi Hải không nghe thấy cô nói gì, anh nhìn lên và thấy cô gái đối diện đang nhìn mình với đôi mắt sáng.
Anh cười, "Có chuyện gì vậy?".
"Không có gì" – Tiểu Viên hé miệng cười, nụ cười của cô như ánh sao chiếu thẳng vào anh.
Thi Hải khựng lại, làm ơn đi, anh cũng là trai thẳng, không thể chịu nổi cái nhìn của một cô gái xinh đẹp như vậy.
Sau vài giây, Tiểu Viên mỉm cười, "Tôi đi vệ sinh một lát".
Sau khi vào nhà vệ sinh, đến trước bệ rửa mặt, cô mở túi xách, lấy ra một hủ thạch súc miệng cầm tay, rửa sạch miệng và súc lại với nước.

Nhìn mình trong gương vài giây, cô nhếch môi và nói nhỏ: "Thử xem nào".
Cô quay lại chỗ ngồi và thấy Thi Hải đã thanh toán món ăn, cô nói lời cảm ơn, "Cảm ơn anh".
"Không cần khách sáo, cô muốn ăn nữa không?"
"Được rồi, à Thi Hải này, tôi muốn hỏi anh một câu cá nhân, không biết có được hay không?" – Tiểu Viên hỏi anh.
"OK, cô hỏi đi"
Trong lòng Tiểu Viên như ngừng lại, trên mặt mang theo ý cười, "Anh đã có bạn gái chưa? Nếu chưa thì thấy tôi như thế nào?".
....