Khi trợ lý Cao gọi đến, người nhận điện thoại là Thái Quyển.
Thái Quyển hơi bất ngờ, "Xin chào, vâng, tôi họ Thái.

Trợ lý Cao phải không?".
"Vâng, em ấy đã ra ngoài đi dạo và không mang theo điện thoại.

Có lẽ em ấy đang suy nghĩ về kịch bản"
"Đi ăn sao? Xin hỏi có phải là một dịp trang trọng không?"
"Vâng, vâng, tôi sẽ nói với em ấy"
Sau khi cúp máy, Thái Quyển gãi đầu và càng lo lắng hơn.

Đến thành phố Thân đã hơn hai tháng, anh cũng quên mất Tiểu Viên đã ký hợp đồng với Vĩ Trang.
Khi Tiểu Viên trở lại, Thái Quyển đem chuyện nói lại với cô, nét mặt anh vẫn còn nhăn lại, "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Anh không mang theo quần áo gì cho em!".
Tiểu Viên sững sờ một lúc rồi nói: "Có gì thì mặc đó thôi, không phải trợ lý Cao đã nói rằng đó không phải là một dịp trọng đại hay sao?".
"Ai biết được, dù sao đó cũng là một nơi mà Vĩ Trang muốn đưa em đến", Thái Quyển hít một hơi, "Chị ta sẽ giới thiệu em như thế nào nhỉ?".
"Ôi chao, anh đã nói hợp đồng kia không tốt rồi, cái gì cũng không viết, vậy có nghĩa là cái gì cũng có thể?" - Tóc của Thái Quyển bị vò đến rối lên.
Anh đã tưởng tượng ra rất nhiều tình huống không nên có.
"Anh đừng căng thẳng, em cảm thấy...!không có gì đâu" - Tiểu Viên an ủi anh, cô thật sự cảm thấy Vĩ Trang sẽ không làm chuyện khiến cô quá xấu hổ, chỉ là cô có linh cảm như vậy thôi.
Thái Quyển lắc đầu tỏ ý không thể nói tiếp chủ đề này nữa, anh vào tủ chọn quần áo cho cô.
Chọn tới chọn lui, anh quyết định lấy một chiếc váy lụa dài đến đầu gối từ một thương hiệu thiết kế thời thượng với họa tiết mực không theo quy tắc, một chiếc áo tay phồng cổ vuông màu đen có vòng ren trên cổ tay áo.
Đôi giày cũng đến từ một thương hiệu thiết kế của Hàn Quốc, giày bệt mũi vuông màu xanh bơ có nơ ở mũi giày, làm tôn lên đôi chân trắng của cô.
"Chúng ta không mang theo bất kỳ đồ trang sức nào" – Thái Quyển thở dài.
"Cái kia không được sao?" – Tiểu Viên đang đề cập đến bông tai Chanel Vintage, với lớp men màu xanh lục được khảm giữa những cánh hoa vàng 1.
"Cũng không tồi", Thái Quyển cầm lên, bất đắc dĩ nói: "Nhưng chỉ có một cái thôi, cái còn lại không biết đã để đâu mất rồi!".
"Hả, tiếc quá, cặp này nhìn đẹp"
"Đúng vậy, tuy không đắt lắm nhưng mà khó kiếm.

Từ những năm 1950 - 1960, tay nghề lúc đó quá tinh xảo"
Thái Quyển đeo lên cho Tiểu Viên, tóc của cô đã mọc ra nhiều, che mất một nửa vành tai để lộ ra nửa chiếc bông tai.


Cô vừa đứng lên, làn váy thuận theo rơi xuống tới mắt cá chân, xinh đẹp thướt tha trong ánh sáng rực rỡ.
Tiểu Viên lên chiếc xe tới đón cô, phải mất hơn một tiếng đồng hồ để đến ngoại ô thành phố Tây.
Vừa xuống xe, Tiểu Viên vô cùng ngạc nhiên.
Một căn biệt thự nhỏ hai tầng nằm ở trung tâm hồ, bầu trời đầy sao ẩn hiện trong hồ, nước và trời dường như cùng một màu quyện vào nhau.
Những cây cầu nhỏ được lát bằng ván gỗ, những bóng đèn nhỏ và hoa tiểu cúc quấn vào lan can trông giống như những câu truyện cổ tích.
Tiểu Viên bất tri bất giác mà nở nụ cười và đi tới cửa biệt thự.

Ngôi nhà như vậy hóa ra là nhà hàng riêng tư2.
2.

Private resteurant: Là một mô hình dành thực khách dùng bữa tại đây đều là thành viên hoặc khách mời của họ.
Một chàng trai khôi ngô, nghe nói là con trai của chủ nhà hàng, dẫn cô đi khắp nhà, vòng qua cánh cửa phía sau, có thể nhìn thấy một cây anh đào to đẹp, những chùm bông hoa chen chút nhau lặng lẽ rơi từng cánh.
Vừa bước vào, Vĩ Trang đã đợi sẵn rồi.

Chỉ có một mình chị ta.
Hoá ra chỉ là ăn tối với cô mà thôi.
Họ ăn món Hoài Dương.

Đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Viên ăn ẩm thực Hoài Dương.
Đầu bếp trưởng làm một số món ăn, những món nổi tiếng cơ bản đều có đủ, bao gồm thịt cua viên, gà phú xuân, vịt bát bảo, tôm bóc vỏ bích loa, đậu hũ sợi nấu canh gà và đầu cá chép ôm dưa.
Lúc đem thức ăn lên, bếp trưởng còn giới thiệu sơ qua các món ăn mang nhiều nét đặc trưng của ẩm thực Hoài Dương, nguyên liệu nào cũng được chọn lọc khắt khe, chú ý kỹ thuật dao, chú ý nhiệt, am hiểu cách ninh, chú trọng nước súp, vừa đậm đà vừa thanh dịu...
Tiểu Viên vừa lắng nghe vừa nhìn Vĩ Trang bằng đuôi mắt.
Trong lòng rất ngạc nhiên, trong ấn tượng của cô, Vĩ Trang là người thích thanh tịnh vậy mà cho phép người khác nói nhiều như vậy trong bữa ăn.

Chị ta không phản đối thì đương nhiên Tiểu Viên không nói được gì.
Đợi một hồi, cuối cùng bếp trưởng cũng đi xuống, cô thầm thở dài, cuối cùng cũng có thể ăn.
"Ăn quen không?" – Vĩ Trang ngồi ở bên cạnh cô, uống một ngụm canh rồi hỏi cô.
Tiểu Viên gật đầu, "Được ạ", sau đó suy nghĩ, cô nói thêm, "Tôi chưa ăn món Hoài Dương bao giờ, cảm ơn tổng giám đốc Vĩ".
Cô dừng lại ngay khi nói xong.

Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ ngớ ngẩn, chẳng lẽ biết cô chưa ăn bao giờ nên đầu bếp mới dành nhiều thời gian giới thiệu nét đặc trưng của ẩm thực Hoài Dương?

Có thể sao?
Nếu như vậy thì...!rất chu đáo.
"Cô là người ở nơi nào?"
Tối nay sếp đã hỏi rất nhiều câu hỏi.
Tiểu Viên cảm khái rồi trả lời thành thật, "Tôi đã sống ở thành phố Sơn vài năm khi còn nhỏ".
Khẩu vị của cô là ăn cay và cô rất thích lẩu, khác với Hướng Chi Thạch.

Anh trai cô lớn lên ở thành phố Thân từ khi còn là một đứa trẻ, đã quen với ẩm thực Thượng Hải.

Cô đoán Vĩ Trang chắc cũng thích các món ăn kiểu Giang Nam hơn.
"Ừ" - Đuôi mắt Vĩ Trang hơi nhếch lên, không biết có phải là ảo giác của Tiểu Viên hay không, cô cảm thấy trong từ "ừ" có một cảm giác hơi bất ngờ.
"Ở đây cũng có thể gọi những món cay", Vĩ Trang nói, "Có đầu bếp khác làm".
"Vâng, không cần đâu, đủ ăn rồi", Tiểu Viên vội nói, "Tôi không kén ăn".

Cô thực sự không kén ăn, có ăn là tốt rồi.
Nội thất là tường kính, từ đây có thể nhìn ra cảnh xung quanh hồ.

Trời đã nhá nhem tối, bên hàng rào ven hồ thắp những ngọn đèn vàng ấm áp.
Nhất thời, phảng phất trùng lắp với cảnh trong ký ức của Tiểu Viên.
Vào buổi tối tan học nào đó, cô bước trên ánh đèn đường mờ ảo để về nhà, cả một lầu đều là mùi thơm của các loại thức ăn, chỉ có ô cửa sổ nhỏ của nhà cô là tối om.
Cô có vào nhà hay không cũng không quan trọng, nếu không phải mẹ cô chưa về nhà thì cũng đưa cho cô một ít tiền để ra ngoài mua đồ ăn.

Cô thường ngồi ở hành lang lối ra vào, bụng đói cồn cào, còn khi đói quá chịu không nổi thì vào nhà uống nước hoặc múc nửa bát cơm nguội.
Cô thực sự không phải là người kén ăn, cái gì cũng ăn được.
Trước món đầu cá chép ôm dưa không còn xương này, cô múc một thìa canh cá cùng với măng, thịt nguội, nấm hương bỏ lên trên cơm, thực sự ăn rất ngon.

Tiểu Viên thích món này nhất.
"Ăn mắt và môi đi" – Vĩ Trang đột nhiên nói.
Tiểu Viên lại ngớ ra nhưng cô vẫn làm theo, kẹp hai chiếc đũa.


Quả nhiên nước súp sền sệt và tan mềm trong miệng.
Đây có lẽ là phần ngon nhất của con cá.
Được ăn đồ ăn ngon, tâm tình tự nhiên vui vẻ.

Cô quay mặt sang cười với Vĩ Trang một cách tự nhiên và bắt gặp ánh mắt của chị ta.
Tiểu Viên nhất thời không thể dời mắt, chỉ cảm thấy ánh mắt của người phụ nữ kia thật yên tĩnh, không hiểu đang suy nghĩ gì, cũng không biết tại sao lại đối với mình lại ôn hoà như vậy.
Đúng vậy, lúc bọn họ còn chưa ký hợp đồng, lần đầu tiên trò chuyện, chị ta đã cư xử ôn hoà, có thể nói là lạnh nhạt, không phải quá lạnh lùng mà là một loại lạnh nhạt nhưng không phản cảm, có lẽ tính cách của Vĩ Trang đã thế này.

Đối với mọi người và mọi thứ đều lạnh nhạt, cư xử ôn hoà với cô phản ánh sự tự tu dưỡng của chị ta.
Nếu lấy phương thức như vậy mà ở chung thì thỉnh thoảng sẽ gặp nhau một hai lần, ăn uống gì đó, sáu tháng sẽ trôi qua nhanh thôi.
Nếu...
Trong đầu Tiểu Viên hiện lên một hình ảnh, không hiểu sao vùng da quanh cổ lại ngứa ngáy, cô cụp mắt xuống, không nhìn Vĩ Trang nữa mà im lặng ăn cơm.
Ăn đến món "đậu hũ sợi nấu canh gà", Tiểu Viên lấy đũa gắp vào chén, lớp da khô của tàu hũ ky được cắt mỏng như sợi.

Cô thở dài trong lòng, nghiên cứu một hồi, cảm thấy rất thú vị.
Bữa này Tiểu Viên ăn rất no, Vĩ Trang gọi quá nhiều món.

Tuy sức ăn của cô không lớn nhưng cô không thích lãng phí nên chỉ có thể ăn càng nhiều càng tốt.

Cuối cùng, cô không thể ăn được nữa và phải đặt đũa xuống, cô lo lắng khoá kéo của váy sẽ bị căng đứt mất thôi.
Tiểu Viên không biết mình đã ăn bữa cơm này bao lâu rồi, chỉ thấy màn đêm bên ngoài càng ngày càng tối, sắc trời dường như cũng đen hơn một chút.
Đã đến lúc rời đi, cô đứng dậy liếc nhìn Vĩ Trang.
"Đợi đã" – Chị ta nói.
Tự nhiên, bếp trưởng cũng phải bước ra tiễn khách, Vĩ Trang đứng lên, hôm nay chị ta mặc một chiếc áo khoác sơ mi dài tay bằng lụa màu đen, cũng không quá trang trọng.

Áo ôm thắt lưng, hai bên vạt áo thiết kế không đối xứng và quần ống rộng cùng màu, nhìn qua có chút mảnh mai và duyên dáng hơn bình thường, cũng bớt lạnh lùng hơn một chút.
Tiểu Viên yên lặng nhìn chị ta, không để ý đến những gì chị ta nói với đầu bếp.
Sau đó, thấy bếp trưởng cười nói: "Vâng, tổng giám đốc Vĩ, ngài đợi một lát".
Không lâu sau, có người cầm lấy một cái thớt, một con dao làm bếp và một miếng đậu hủ trắng, nằm yên ở trong nước.
Bếp trưởng xắn tay áo với con dao ướt, vớt đậu hũ ra khỏi nước, cười và giải thích với Tiểu Viên: "Đậu hũ Văn Tứ bắt nguồn từ thời nhà Thanh, tục truyền đến bây giờ đã có hơn 300 năm lịch sử, được tạo ra bởi nhà sư Văn Tứ từ chùa Thiên Ninh ở Dương Châu nên nó được đặt tên là "Đậu hũ Văn Tứ"."
Bọn họ đã ăn xong rồi, cũng không cần nấu món này nữa, cho nên bây giờ chỉ là biểu diễn kỹ năng dùng dao thôi sao?
Tiểu Viên chớp mắt, bất giác liếc nhìn Vĩ Trang một lần nữa.
"Đậu hũ được chọn là đậu phụ nước và phương pháp cắt là thái, phương pháp này được sử dụng để cắt thành lát mỏng" – Ông ta vừa nói vừa bắt đầu cắt.
Tiểu Viên không khỏi mở to mắt, nhìn đến chăm chú.


Dưới ánh đèn, đôi lông mi dài của cô giống như cánh bướm đêm yên tĩnh, ngoan ngoãn nín thở mà đậu ở dưới mi mắt, khiến cho đôi mắt long lanh hơn cả ngọc lưu ly.
Vĩ Trang đưa mắt sang và nhìn cô chăm chú, khóe mắt cong lên mà bản thân cũng không phát hiện.
Miếng đậu hũ ngoan ngoãn nằm dưới mũi dao của đầu bếp để ông ta cắt thành từng miếng vừa vặn, gần như không thấy khoảng cách, trong nháy mắt còn tưởng rằng đầu bếp đang băm đậu hũ.
Một mạch mà thành, nước chảy mây trôi.
Cuối cùng, ông ta ép vào dao rồi cho đậu hũ vào nước, dùng đũa khuấy nhẹ, những sợi đậu hũ giãn ra như những dải lụa đang múa đung đưa trong sóng nước.
"Wow" – Tiểu Viên nói bằng khẩu hình miệng.
Đầu bếp trưởng đưa cho cô một chiếc đũa, "Mời cô".
Tiểu Viên nhận lấy, nín thở rồi nhẹ nhàng gắp, ấy vậy mà gắp được một sợi đậu hũ.

Cô oà lên ngạc nhiên, thật sự mở mang tầm mắt, thoả mãn được lòng hiếu kỳ.
Đến khi về là đi bằng cửa sau.

Vĩ Trang đi phía trước, Tiểu Viên đi ở phía sau với khoảng cách bằng một người, cả hai đều không lên tiếng.
Tiểu Viên thấy mình khó tìm đề tài với chị ta nên không chủ động nói chuyện.

Vĩ Trang có hỏi gì thì cô cũng trả lời, bây giờ im lặng cô cũng cảm thấy rất tốt.
Bước ra khỏi cửa, đi qua dưới tán cây hoa anh đào, giọng nói của Vĩ Trang vang lên, "Ngày mai cô có quay phim không?".
Ánh đèn dưới mái hiên biệt thự vụt qua, ánh sáng thưa thớt phủ lên cánh hoa anh đào đang lặng lẽ rơi xuống.

Những cánh hoa mang một lớp ánh sáng ấm áp, một số nhẹ nhàng rơi vào mặt Tiểu Viên, rơi vào tóc cô.

Tim của cô đập mạnh một chút, như thể cổ của cô cũng bị cào nhẹ bởi những cánh hoa mềm mại.
"Vâng, vẫn còn rất nhiều cảnh.

Ngày mai là "ngày người hâm mộ đến thăm" đoàn phim"
Thực ra cũng không có "nhiều", đạo diễn còn yêu cầu cô tiếp tục suy nghĩ về những cảnh quay sắp tới mà cũng chỉ là vài cảnh chuyển tiếp mà thôi.

Còn người hâm mộ đến thăm đoàn phim thì chủ yếu là nam nữ chính, hai người đó đảm nhận lưu lượng.
Đôi giày cao gót của Vĩ Trang giẫm lên cây cầu gỗ, phát ra âm thanh nhỏ, chị ta khẽ "ừ".
Tiểu Viên lén liếc nhìn Vĩ Trang mang theo sự chột dạ "cắn người miệng mềm3".
3.

Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm: Nhận được lợi ích từ người khác thì dù có chuyện gì cũng phải ăn nói nhún nhường hơn.
Chị ta giận rồi sao?.