Sau này, Hướng Tiểu Viên nhớ lại, cảm thấy lúc đó lá gan của mình quá lớn!
Mà lúc này cô không nhận ra, đơn thuần chỉ vì tâm huyết dâng trào và nhất thời xúc động.
Vĩ Trang ngồi trên sô pha, ánh mắt khó nắm bắt.
Ít nhất trong nháy mắt, Tiểu Viên cảm thấy khó nắm bắt và không giải thích được.

Gần như trong giây tiếp theo, sắc mặt Vĩ Trang trở nên lạnh lẽo.
Bình thường cùng chị ta nói chuyện cũng rất ôn hoà, cách cư xử khác nhau vì khoảng cách về tuổi tác, địa vị xã hội và thành tựu giữa hai người họ.
Ngay cả khi chị ta không thích cười thì hầu như cũng không có cảm xúc thăng trầm, như thể tất cả những chuyện đó không đáng giá khiến chị ta phải thể hiện hỉ nộ ái ố.
Nhưng vào lúc này, Tiểu Viên cảm nhận được chị ta đang tức giận.
Tư thế ngồi của chị ta không thay đổi, đôi mắt như chứa băng vĩnh cửu.

Thực ra chị ta không phải là người có vẻ ngoài sắc bén và lạnh lẽo, đường viền mắt, mũi, môi và cằm đều rất mềm mại và thanh tú, không chỉ đẹp về dung mạo, mà còn đẹp về cốt cách.
Nếu khí chất của chị ta không quá lạnh lùng và trong trẻo thì chắc chắn chị ta sẽ là một người phụ nữ diễm lệ như hoa.
Tiểu Viên ngơ ngác mà đứng đó, một giọng nói trong lòng gào thét, mày điên rồi sao, bây giờ mà vẫn suy nghĩ nếu chị ta không lạnh lùng thì sẽ như thế nào nữa?
Bây giờ nên làm thế nào đây?
Chị ta giận rồi hả?
Tại sao chị ta lại tức giận?
Cô bối rối và hơi choáng ngợp.
"Tất cả mọi thứ đều là để diễn thôi đúng không?" – Vĩ Trang bỗng nhiên nói, ánh mắt lạnh lùng, dường như có hơi ấm ức, giọng nói như nước đá đập vào đá, lạnh đến mức Tiểu Viên khẽ run lên, "...!Tôi...".
Không đợi Tiểu Viên sắp xếp suy nghĩ của mình và giải thích, Vĩ Trang đã đứng dậy và bước đi như thể không mong đợi câu trả lời của cô.
Chị ta nhanh chóng bước ra khỏi phòng khách, khi đi ngang qua Tiểu Viên, tà váy nhanh chóng lướt qua ống quần của cô.
Tiểu Viên bị choáng váng, chỉ kịp "ha".
Làm sao bây giờ? Câu đó có nghĩa là sao?
Chuyện gì đã xảy ra?
Chị ta thực sự tức giận?
Đầu óc Tiểu Viên rối bời, phản ứng đầu tiên là đuổi theo vài bước, sau đó vội dừng lại.
Nói chung, có hai cách để đối phó với những người đang tức giận, một là bắt chuyện với cô ấy ngay lập tức, giao tiếp với cô ấy và làm cho đối phương cảm thấy mình được trân trọng.

Một cách khác là để cô ấy bình tĩnh trước, làm dịu cảm xúc, sau đó xem cô ấy có muốn giao tiếp hay không.
Vĩ Trang là kiểu nào? Chị ta là người không muốn ai đó làm phiền mình chứ?

Tiểu Viên dừng lại rồi quay trở về phòng khách.

Cô suy bụng ta ra bụng người, bản thân cô là kiểu người đầu tiên, cô không thích bị bỏ lại khi tâm trạng tồi tệ, điều đó sẽ khiến cô cảm thấy rất cô đơn.
Với ý nghĩ đó, một lần nữa cô đi lên vài bước.
Nhưng Vĩ Trang khác với mình mà phải không?
Tiểu Viên lại vòng trở lại.
Mà khoan đã, chị ta giận cô, nếu cô không nói gì thì không phải càng thêm tức giận sao?
Tiểu Viên cau mày và chạy tới vài bước.
Mà khoan, cô cũng đâu biết mình làm gì mà bị Vĩ Trang giận? Nếu chị ta hỏi "Cô sai ở đâu?" thì cô nên trả lời như thế nào?
Nếu cô không biết câu trả lời, chẳng phải bên kia còn tức giận hơn sao?
Tiểu Viên chạy đi chạy lại mấy lần, cắn ngón tay cái suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng thở dài, thôi bỏ đi, không nên hành động hấp tấp nếu không hiểu rõ tình hình, nếu không sẽ hỏng hết.
Cô lo lắng đến mức các đường nét trên khuôn mặt nhăn lại với nhau.
Ôi ôi.
Cũng là phụ nữ nhưng thế giới của người lớn tuổi vẫn rất khó hiểu!
Cửa sổ hình bát giác bị hạt mưa đập mạnh, Vĩ Trang đứng một mình ở song cửa sổ, ánh sáng và không gian im lặng bao trùm khắp người chị.
Càng về khuya, mưa càng nặng hạt, chưa có dấu hiệu tạnh.
Trời nhiều mây và mưa, giống như ngày hôm đó.
Năm 12 tuổi, cô từ sân đấu kiếm trở về nhà, chỉ có chị giúp việc chào đón.
"Cô chủ, ngài đã về" – Chị giúp việc đón lấy bao kiếm và ba lô của cô.
"Bố của tôi đâu rồi?" – Cô muốn cùng bố thảo luận về lịch học của nửa cuối năm.

Ông ấy là người rất bận rộn nên rất khó gặp, cô đã hẹn với thư ký của ông ấy trước vài tuần.
Con cái nhà họ Vĩ thường học trường tư thục quý tộc, ngoài các khóa học theo quy định còn có các khóa học tùy chọn.
Chị giúp việc đáp: "Ông chủ và bà chủ đã đi đón cậu chủ".
Cô tạm ngừng, "Hôm nay không về à?".
Chị giúp việc chỉ có thể thành thật trả lời: "Thưa cô, ông chủ muốn đi nghỉ ở châu Âu và một tuần sau mới quay lại".
Sau khi trở về thì cũng không biết họ ở đâu, hẹn gặp trước thì không biết bao giờ mới gặp được.

Nhưng cô không cảm thấy thất vọng, có lẽ vì cô đã thất vọng quá nhiều lần và không biết cảm giác thất vọng một lần nữa là như thế nào.
Nhớ rõ năm đó là vào tháng 4, ở thành phố Thân, trời luôn mưa nhiều vào tháng 4.


Cô lên lớp, học tập và tập luyện một mình, trước sau như một, đều là một mình.
Ngày hôm sau, một người bất ngờ đến nhà.
Vị khách này mặc một bộ sườn xám màu xanh đậm và tím, với kiểu dáng cổ điển và được thêu hoa hải đường tinh tế.

Mọi người đều biết, sườn xám tuy có vẻ ngoài đẹp nhưng nó không có tính phổ quát, rất khó để mặc sao cho phù hợp và đẹp mắt.

Cô chưa bao giờ thấy ai đó duyên dáng đến thế trong bộ sườn xám màu này.
"Niếp niếp đang ở nhà à" - Người phụ nữ nhẹ giọng gọi cô một cách trìu mến.
Niếp niếp là cách gọi thân mật của cô con gái nhỏ trong khu vực này.
Vĩ Trang nghe gọi như thế thì thấy rất kì dị, chưa từng có ai gọi cô như vậy, "Bà là ai?".
"Niếp niếp không nhớ mẹ sao?" - Người phụ nữ ngồi xuống, dưới ngọn đèn pha lê lộng lẫy trong đại sảnh, đôi môi ửng hồng như một đóa hồng mỏng manh mà đầy đặn.
Nghe thấy lời này, vài thông tin mà cô biết được chợt lóe lên trong đầu Vĩ Trang.
Tên bà ta là Chu Ngạc Hoa.
Là mẹ ruột của cô.
Người vợ đầu tiên của bố.
Đó là người mẹ mà cô đã không gặp kể từ khi được sinh ra.
"Dù sao con cũng không có việc gì làm, đi chơi với mẹ nha?" – Bà ta cười hỏi.
Thông tin này trong đầu cô vẫn luôn bị niêm phong cất vào kho, bấy lâu nay cô cho rằng giống như những tri thức trong sách, được in thành sách.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, nó lại sống động trước mặt cô.
Vĩ Trang 12 tuổi lặng lẽ quan sát bà ta một lúc, sau đó gật đầu.
Chu Nhạc Hoa đã đưa cô đi một tuần.
Nơi bà ta sống luôn có hương thơm của hoa và các loài hoa khác nhau được giao đến tận nhà mỗi ngày.
Bà ta không để cô làm bài tập về nhà, "Thật quá nhàm chán, mẹ không muốn con gái mình trở thành một đứa mọt sách".
Bà ta tổ chức một buổi khiêu vũ tại nhà và không khí tràn ngập mùi nước hoa, những chiếc váy xoay vòng và những giai điệu từ chiếc máy thu âm cổ điển.
Là người duyên dáng nhất trong đám đông, bà ta bước đến nắm lấy tay cô, "Nào, niếp niếp, khiêu vũ với mẹ".
Bà ta ở nhà nấu cơm, cả phòng bếp đều bốc lên khói đen rồi cười ha hả, "Ối trời, may là mẹ không phải là bà chủ gia đình".
Sau đó, nháy mắt với cô, "May mắn niếp niếp nhà ta sau này sẽ không cần nấu ăn.


Tuyệt đối đừng vào phòng bếp".
...
Có một đêm, bà ta rơm rớm nước mắt nói với cô: "Không thể ở cùng với con, mẹ không có ngày nào là không hối hận.

Nhưng vì cuộc sống, mẹ không thể không rời xa con.

Ngày nào mẹ cũng nhớ đến con.

Trời ạ, con xinh đẹp như vậy, ưu tú như vậy, mẹ rất tự hào, mọi khổ sở mà mẹ đã chịu đều rất đáng giá".
Trong một tuần đó, cô không làm bài tập về nhà, cô không đến sân đấu kiếm, cô không đến phòng tập thể dục, cô không hoàn thành bất cứ điều gì cô phải làm, nhưng cô cảm thấy rất mới mẻ và mãn nguyện.
Khi đó cô mới 12 tuổi, vì vậy cô sẽ có nhiều kỳ vọng.
Sau đó, cô đã chờ đợi, cô không nói với ai, cũng không ai phát hiện ra.

Bởi vì cô đã một mình lên lớp, tập luyện và học tất cả các kỹ năng mà cô cảm thấy hứng thú như thường lệ, chỉ có cô biết mình đang mong muốn điều gì.
Cô không biết đã qua bao lâu, lâu đến nỗi cô thậm chí không thể nhớ nó được bao lâu.
Cho đến một ngày, trên đường về nhà, cô đi qua một ngã tư ở quảng trường Đồng Hoa, có một tấm biển quảng cáo rất lớn ở trung tâm mua sắm.
Ở trên cùng là khuôn mặt của Chu Ngạc Hoa ở góc nghiêng 45 độ.

Bà ta đang mặc một chiếc sườn xám kiểu cổ điển, có cắm một bông hoa mẫu đơn giữa hai bên tóc mai, cách ăn mặc như một vũ nữ và dáng dấp yểu điệu.
Có một hàng chữ "Diễn viên Chu trở lại huy hoàng" và "lần đầu tiên đóng vai mẹ" đâm thẳng vào mắt cô.
Vĩ Trang xuống xe và đi mua tạp chí điện ảnh, không giống như những đứa trẻ cùng tuổi, cuộc sống hàng ngày của cô là học hành, cô rất ít khi để ý đến thông tin giải trí.

Cô mở cuốn sách và nhìn thấy ngay bức ảnh của Chu Ngạc Hoa, một vài trang trong đó là cuộc phỏng vấn phim điện ảnh của bà ta.
Bà ta hay cười và duyên dáng, mỗi bức ảnh có một sức hút khác nhau.
Phóng viên đã đặt một số câu hỏi cho cuộc phỏng vấn và bà ta đã trả lời câu hỏi của phóng viên, "Vâng, đây là lần đầu tiên tôi đóng vai một người mẹ và nó rất thú vị.

Ừm, ý tôi là, đóng vai một vũ nữ không khó nhưng để đóng vai một người mẹ làm vũ nữ thì rất khó".
"Chà, đối với diễn viên, trải nghiệm trong cuộc sống rất quan trọng.

Tôi đã có một số cách để đồng cảm với nhân vật này"
"Bộ phim này đã lọt vào danh sách tranh giải chính của Liên hoan phim Venice, có thể giành giải hay không thì tôi không nghĩ tới.

Và tôi rất kinh ngạc và vui mừng khi được công nhận như vậy"
"Chúc mừng chị đã giành được giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Quốc tế một lần nữa"
"Haha, đó là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được khi ở tuổi 35"
Vĩ Trang nhắm mắt lại, móng tay đâm vào lòng bàn tay, môi bị cắn trở nên trắng bệch.


Một lúc sau, cô mới kêu tài xế mua một cuộn băng chiếu bóng.
Cô lặng lẽ về nhà và xem phim, mọi tình tiết đều trùng khớp, ngay cả câu thoại nổi bật của bà ta cũng giống hệt như vậy, "Không thể ở cùng với con, mẹ không có ngày nào là không hối hận.

Nhưng vì cuộc sống, mẹ không thể không rời xa con..., con xinh đẹp như vậy, ưu tú như vậy, mẹ rất tự hào, mọi khổ sở mà mẹ đã chịu đều rất đáng giá".
Đó là khuôn mặt quen thuộc và câu nói quen thuộc của Chu Ngạc Hoa.
Trước mặt Vĩ Trang, khuôn mặt xinh đẹp có một không hai của bà ta dần dần hóa thành một bức họa, tan vào trong nước, tất cả màu sắc trong phút chốc đều phai nhạt, hoàn toàn trở nên nhợt nhạt và xa lạ.
Tất cả đều vì diễn xuất.
Cô tắt phim và đi ra ngoài.

Hôm đó thời tiết xấu, rất nhanh trời đã mưa, trong ánh chạng vạng, mưa tạt vào chân, vào cái bóng cao gầy và mỏng manh của cô.
Chuyện đã qua nhiều năm, Vĩ Trang không ngờ trí nhớ của chị lại rõ ràng như vậy.
Tiểu Viên đi tắm xong, bình tĩnh lại một lúc, cô cảm thấy mình còn phải làm gì đó.

Trong dãy này có rất nhiều phòng tổng thống, Tiểu Viên không biết chị ta đang ở đâu.
Cô nhìn xung quanh và dường như có thể xác định Vĩ Trang đang ở phòng nào.

Cô đứng trước cửa, do dự.
Trong lúc tắm, cô dùng hết sức vận dụng trí não, chỉ có thể nghĩ ra một lý do khiến Vĩ Trang tức giận, chẳng lẽ chị ta không thích chuyện ngoài ý muốn?
Một tổng giám đốc như chị ta, chắc là thích mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch.

Bởi vì cô không nói trước muốn cùng chị ta hợp tác nên chị ta tức giận à?
Tiểu Viên thực sự không thể nghĩ ra lý do nào khác.

Bởi vì trong cuộc sống của cô, cô đi tìm anh trai của mình, Thái Quyển và bạn diễn để đối diễn với mình, hơn nữa cô còn lấy Thi Hải ra để diễn thử, điều này cũng đâu giống một hành vi không thể tha thứ mà?
Nhưng đó chỉ là những gì cô nghĩ.
Cô không biết Vĩ Trang đang nghĩ gì.
Tiểu Viên nghĩ không ra, do dự và đi vài vòng ở trước cửa, cuối cùng vẫn quay trở về phòng ngủ của mình.
Đây là một nơi xa lạ đối với cô, cô không thể ngủ trên giường, cô vẫn đặt gối và mền trên thảm và dựa lưng vào tường.
Ngủ trước đi, ngày mai sẽ giải quyết.
Nói không chừng, ngày mai, lúc thức dậy, Vĩ Trang sẽ rời đi trước như lần đầu tiên.
Như vậy, mọi chuyện đêm qua sẽ qua đi.
Cô ôm hy vọng này mà dần dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng mưa.
Sau nhiều năm, khi họ đã ở bên nhau một thời gian dài, Tiểu Viên biết được lý do khiến Vĩ Trang tức giận vào đêm hôm đó, cô cảm thấy vô cùng đau khổ và cho Vĩ Trang một cái ôm thật lâu..