*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Bây giờ thì hay rồi, hôm nay anh không những có thể mất mạng, mà cô cả còn gặp nguy hiểm.

Nhưng 12 người bọn họ cho dù phẫn nộ nhưng cũng không thể làm trái ý của cô cả nên chỉ đành bước lên vây lấy Tô Minh nhằm bảo vệ anh.

"Haha! Chàng trai trẻ tuổi, ở Đế Thành, cậu là người đầu tiên dám nói chuyện với tôi như vậy", Vương Đạo Khánh nói, ông ta trông có vẻ không tức giận nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lẽo.

"Thế à?", Tô Minh cũng cười nói.

"Tô Minh, anh! ", thấy Tô Minh còn tiếp tục khiêu khích, không hề có ý xin lỗi, Diệp Mộ Cẩn thật muốn khóc, nóng ruột đến mức trán đổ đầy mồ hôi.


"Bác Vương, Tô Minh không phải là người ở Đế Thành, có số việc anh ấy không hiểu rõ, cũng vì trẻ tuổi nên hơi kiêu ngạo, mong bác nể mặt nhà họ Diệp và ông cháu! ", Diệp Mộ Cẩn cắn môi, khom lưng xuống.

Đáng tiếc cô ta còn chưa dứt lời thì Vương Đạo Khánh đã đánh gãy: "Nhà họ Diệp và ông cô đáng phải nể lắm à? Hả?”
Giọng điệu của Vương Đạo Khánh vốn mang theo vẻ thong dong của bề trên lúc này lại trở
nên cứng rắn.

Giọng nói vang lên khiến cả đại sảnh đều chấn động.

Càng đáng sợ hơn là, trên người ông ta còn tỏa ra luồng kiếm ý cuồn cuộn, sắc bén khiến người khác hận không thể quỳ xuống.

Đúng thế!
Ý cảnh trong truyền thuyết.

Còn có kiếm ý.

"Thú vị", Tô Minh tự nói thầm trong lòng, cũng hơi kinh ngạc.

Ngay cả ở Huyền Linh Sơn thì kiêm ý cũng là hiếm thấy, không ngờ ở Đế Thành lại gặp được một tu giả võ đạo có kiếm ý, đúng là bất ngờ.


Nhưng Tô Minh chỉ ngạc nhiên chứ không hề sợ hãi.

Kiếm ý ấy à, anh cũng có.

Hơn nữa.

Còn mạnh hơn!
Vê kiếm đạo, Tô Minh anh chưa từng sợ ai.

Anh đang nghĩ gì không ai biết nhưng đám Diệp Mộ Cẩn lại
hoàn toàn sợ đến run rẩy.

"Cô! Cô cả, là kiếm ý, ông ta! ông ta lại lĩnh ngộ được kiếm ý , 12 người Thiên Tự Vệ và Địa Tự Vệ đều vô thức lui lại, trong đó có một người run rẩy nói với Diệp Mộ Cẩn.

"Chị Mộ Cẩn, em! em không đứng vững được nữa, chân em nhũn ra rồi", Diêu Chân thở gấp, khó khăn nói.

Văn Bối Bối thậm chí còn bị dọa khóc, nắm chặt lấy tay Ngô Yên.


Dưới sự bao vây của kiếm ý.

Trong đại sảnh, ngoại trừ Tô Minh thì tất cả những người khác đều cảm nhận được một luồng áp lực khủng khiếp.


cũng vì vậy mà biết được Vương Đạo Khánh trước mặt mình mạnh mẽ, đáng sợ đến nhường nào.

Cô ta không do dự gì nữa, suy nghĩ cùng mong muốn duy nhất lúc này là có thể sống mà
đưa Tô Minh rời đi.

Những việc khác không quan trọng.

Trong lúc nói chuyện, Diệp Mộ Cẩn định ra tay tự bẻ tay mình.

.